Bài đã đăng của Nhã Thuyên
Nhã Thuyên sinh năm 1986 tại Hải Dương, tốt nghiệp khoa Ngữ Văn, Đại học Sư phạm Hà Nội. Hiện đang sinh sống tại Hà Nội.
linh hồn chảy mịn
Tôi không thể kể về nó, và những cuộc gặp giữa kẻ sống – người chết, dù là bằng cách viết cả một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một tấm hình chụp ngẫu nhiên, bởi vẻ hiện thực ăn tươi nuốt sống của nó, cũng là một sự hủy hoại kí ức trong tâm tưởng.
Trò chuyện với họa sỹ Trần Duy
Một phản sách đầy những cuốn sách cũ được gói ghém, chằng buộc cẩn thận, hỏi ra mới biết là ông “chạy lụt” trong trận mưa lũ ở Hà Nội vừa rồi và cũng là để chuẩn bị chuyển nhà, vì căn nhà thuê này phải trả. Phòng tranh của họa sỹ cũng chỉ còn đôi bức phác thảo và vài ba bức lụa cuộn lại. “Thì tôi sống bằng tranh vẽ mà”, ông nói.
Trò chuyện với Đặng Thân
Tôi viết ra được những gì mà mình thích, viết xong đọc lại mà thấy sướng là cái đích của tôi. Hiện nay tôi nghĩ gì viết nấy. Có người nhận xét trong tôi có cả cái sâu sắc và cái hồn nhiên. Thực ra thì cái sâu sắc nghệ thuật nào cũng hồn nhiên, cái sâu sắc cố ý là sâu sắc của triết học, không phải của văn chương. Sự sâu sắc của văn chương phải có sự hồn nhiên.
Collecting Dreams
Two Dreams, both are soft, alluring and translucent like pieces of candy. He put them in his mouth, started to smile but then spat them out. They were cool and sweet like pieces of chilled watermelon, but they soon turned bitter, the taste of certain medication that his mother used to bury inside a banana for him to take whenever he suffered from high fever.
Two Diggers of Graves
From a distance, I watched a bunch of kids frolicking on an expansive ground covered with sloppy mud; the mud itself seemed to stay at the same level, not subsiding. The kids romped around, cried out excitedly, and formed a large circle, their faces lit up with wild delight.
Ghi chú cá nhân về độc giả (của tôi) & tôi
Tự đứng trước một câu hỏi quen tai: “Sáng tác của anh hướng đến độc giả nào?”, các phương án trả lời của tôi có thể như sau, tùy thời điểm, tùy người hỏi mà rút tỉa/chôm chỉa câu trả lời phù hợp hoặc cùng lúc có thể chọn nhiều phương án
Tại Sao
Tại sao kinh nghiệm của một cá nhân, dù là một cá nhân vĩ đại và được tụng ca tột đỉnh bằng muôn vàn ánh mắt ngưỡng mộ và trăm ngàn cuốn sách lưu trữ tiểu sử, sự nghiệp, công lao của cá nhân ấy lại không thể trở thành kinh nghiệm của người khác
Người Bệnh Nằm Đó
Người bệnh nằm đó chắc đã 20 năm rồi, hoặc lâu hơn thế, hay là chưa đến thế, chắc khoảng 10 năm. Thời gian sống ai mà còn tính được nữa, họa may nhớ được …
Đêm & Song sinh
Nỗi cô đơn, mênh mang, mở mãi, mây, nước, màu trắng, bao dung, thi sĩ, triết nhân, chúa cứu thế… Còn nỗi cô độc nặng trầm, vón cục, khép chặt, đá, chì, màu đen, vực thẳm, rừng sâu, thèm biển, nước mắt, nhạo báng, văn sĩ, kẻ sát nhân, nhà khoa học, tội lỗi, nghiệp chướng, tự sát…


Bình Luận mới