Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Thơ Email bài này

linh hồn chảy mịn

1 bình luận ♦ 9.04.2009

 

DSC00615

người chết về buồn bã phủ một vùng xám
đứa bé gặp cha run rẩy từng mạch máu thơ
tôi cùng người chảy mịn hai linh hồn

thảng thốt da thịt về trong da thịt đã bỏ hoang như mảng đất khô rạn hớp từng cơn nắng
máu lên thơm tươi trong tôi căng rạn chực nứt từng thớ từng thớ
tôi hốt hoảng tập quen da thịt đã lìa bỏ da thịt như cái chết của người bỏ lìa sự sống tôi

đứa trẻ đứng qua những đêm những đêm đợi những cơn mơ lên xanh như ánh sáng
và ngày trôi đi và người về thức canh tôi mơ trong đêm không thể ngủ đợi người về từ một cõi nơi thịt xương đóng băng

làm sao ép một kẻ – dương – gian phải coi chuyện sống chết là tất – nhiên – chia – lìa bởi tôi là thân cây mà mạch rễ tôi đã thúc sâu tận đáy nguồn suối khơi từ những linh hồn chảy mịn
tôi cùng người chảy mịn hai linh hồn

tôi được sống kí ức nhân nhân lên mãi của những người đã chết
kí ức đắp bồi thành da thịt và linh hồn lột sạch tôi từng lớp từng lớp đời sống bẩn thỉu
đứa trẻ không rơi nước mắt trên nấm mộ bởi tôi chẳng bao giờ tìm cách quên nỗi đớn đau mà tôi – sống – với

day dứt dội sóng đổ không thôi vào những đêm trên biển cả tối như vực đen của trí óc ngây thơ sửng sốt trước đời người
ngày và ngày và đêm và đêm đứa trẻ đứng đây đợi những cơn mơ lên xanh như ánh sáng hốt hoảng nhìn tôi – kẻ luôn luôn trở lại nhìn mình đứng mãi như một thú hoang

hãy khẩn khoản và uống cho say lịm để sống tươi thơm
nao nức sống đến! kìa những linh hồn cùng chảy mịn!

03. 09 
                                                               

 

Ảnh: Chiếc cổng có cùng năm sinh với tôi, 1986, căn nhà cũ 10 năm tuổi thơ tôi đã sống, tôi không muốn nó bị phá hủy, nhưng cũng như thời gian đối xử với tôi, thời gian đã và sẽ hủy hoại nó. Giàn bông tím kia, trong kí ức tôi, vẫn mãi là giàn bông giấy – loài hoa đẹp nhất trong cảm nhận của tôi để treo thả ở những cổng nhà. Tôi không thể kể về nó, và những cuộc gặp giữa kẻ sống – người chết, dù là bằng cách viết cả một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một tấm hình chụp ngẫu nhiên, bởi vẻ hiện thực ăn tươi nuốt sống của nó, cũng là một sự hủy hoại kí ức trong tâm tưởng.

bài đã đăng của Nhã Thuyên


1 bình luận »

  • Nhã Thuyên viết:

    Khi tác phẩm được đăng lên, nhà thơ Lý Đợi có băn khoăn rằng tôi nhầm lẫn: giàn bông tím kia là “hoa tỏi” (quả thật, hoa có mùi tỏi) chứ không phải “hoa giấy”. Trong ý nghĩ của tôi, dù cho thay bằng bất cứ loại hoa nào, cái cổng này vẫn giữ hình ảnh ban đầu của nó là hoa giấy. Tuy vậy, giờ tôi mới biết tên của loài hoa mới trên chiếc cổng cũ. Xin cảm ơn nhà thơ Lý Đợi:)

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)