Trang chính » Chuyên Đề, Nhã Thuyên, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đêm & Song sinh

0 bình luận ♦ 13.10.2008

Nhã Thuyên

MatDem-tho

Đêm

1. Tôi ngấy sự trung thực (đã làm ra) quá khổ, và bừa bãi, bừa bãi nước bọt nhổ vào lời kẻ-khác-anh.

2. Tôi yêu anh, thi sĩ nói những lời lạ quá kích cảm lòng trí lơ đãng mãi.

2. Lời anh trĩu bênh bông, không phải quả đấm và cái nhếch mép của kẻ đã bị người ta choàng một cái áo lớn hơn cơ thể.

3. Trong bộ dạng khiêm tốn nhất, gã trở nên thảm hại đáng thương.

4. Ồ, họ đang tụng ca gã. Họ đang khen gã nói được điều mà sau đó họ muốn nói theo. Nhưng không ai chết lặng được một giây cảm động.

2.Tôi yêu anh, thi sĩ đã nói bằng cách của anh, đập khẽ khẽ tim thơ.

4. Ồ, họ đang chửi rủa gã kiêu căng hợm hĩnh. Họ đang giễu thói huênh hoang vô học chẳng biết trước sau. Nhưng chính họ, cũng một lũ ngốc.

2. Tôi yêu anh, thi sĩ, làm thế nào bỏ đi một dấu phẩy một mảy chữ anh dùng?

3. Họ nhìn tôi kìa.

1. Tôi kiêu ngạo đó, thì sao? À, ra ngươi chẳng có gì để biết mình là một-cá-thể-được-kiêu-ngạo, nhưng không phải tôi trang trí cho mình bằng cách đó. Các người chẳng đang ghen hiềm nỗi mộng tôi ư? Nỗi yêu tôi ư?

1. À, kẻ khôn khéo dựa vào đời sống – chúc ngươi thành bãi nước mênh mông… Họa may có thể gột sạch những kiếp lời-đón-ý-người ngươi đã bắn.

1. ÚI CHÀ. Tôi phát hiện Tôi. Một chất liệu yêu.

2008

Song sinh

Cô đơn, âm của nó, một âm trơn, mênh, lờn, phun ra theo hình vòng khum khum đài phun nước, và hình dáng tạo thành nó có thể gợi vẻ đẹp. Những đôi lứa đã nương dựa vào nhau, một đêm trăng lạc trời, một vòm cây tối, cột đèn, bậc tam cấp trong một khuôn viên xa lạ, dưới bóng hoa ban trắng đêm đẫm nước… Chàng trai rũ xuống tâm hồn nàng và đêm như một dải lá mềm, và yếu đuối, và xót xa, quạnh hiu, như một kẻ bại trận, không phải với những vết thương, mà với, một nỗi cô đơn. Nỗi cô đơn vừa vuột qua tay nàng, trong ánh mắt nàng, thảng thốt, nỗi cô đơn mặc áo trắng, có bóng đổ trên tường màu trắng, in hình bất động trên cánh cửa gỗ đèn rọi vào vẽ một bóng đen, nỗi cô đơn như phần khuất một câu thơ, dính lại ở mặt sau của vỏ chữ. Chàng trai phổng phao trong mưa, rồi rũ gục như một cành cây gẫy đổ, rồi chính chàng, người thi sĩ duy nhất dâng động nàng, và người thứ nhất, không, sau đó sẽ không còn một thứ bậc nào cho chàng cả, chinh phục nàng, một kẻ kiêu kì, và nàng không bao giờ hiểu được về chàng trai nữa, ngay khi tưởng đã có chàng trọn vẹn.

Cô độc, âm của nó, một âm nặng, trục, khốc, ộc xuống một vật nặng, một con chì ném vào lò lửa, lư trung hỏa, lửa đỏ chuyển màu đen quánh, thẫm tối và căn phòng nơi họ đang ngồi trước nhau, dồn nặng nhọc vào từng milimet khí thở. Cô độc, kí ức nàng xộc trở lại, thô mộc một khối nhân hình chưa và sẽ không bao giờ được đẽo gọt trơn trụi, một hình ảnh con người một tảng đá mốc thếch thu lu góc vườn, con chó nhỏ, cụp tai, mơ một cái hộp gỗ làm nhà riêng, một cục gạch lẻ vỡ ở góc vườn có con ốc sên nhỏ bám chặt không rời, nếu không cậu bé nào dứt ra xem lưỡi nó nhớt nhả ươn ướt cảm giác của sự sống và nếu không mạnh tay bóp bóp để biết con ốc sên nhỏ đó rất dễ vỡ thì a, ha, này, thiên hạ đang reo, cứ tưởng cu mày là một kiểu hóa thạch đấy. Ở đó, ngôi làng cũ, căn nhà cũ, góc vườn, những xung đột âm ỉ và đau đớn bên trong gia đình đầy những nghi ngờ, cái khả thể của một nỗi đau không bao giờ ai dám xé toạc ra lớp màng – nhìn thấy rõ bên trong nó… Cho đến khi nỗi cô độc của hình nhân tối quạnh ấy lớn dần lên, âm thầm, và không ai biết đó là một ngọn lửa tăm tối.

Nỗi cô đơn, mênh mang, mở mãi, mây, nước, màu trắng, bao dung, thi sĩ, triết nhân, chúa cứu thế… Còn nỗi cô độc nặng trầm, vón cục, khép chặt, đá, chì, màu đen, vực thẳm, rừng sâu, thèm biển, nước mắt, nhạo báng, văn sĩ, kẻ sát nhân, nhà khoa học, tội lỗi, nghiệp chướng, tự sát…

Đằng sau chúng, chỉ có những câu chuyện sinh thành là khác nhau, còn lại, không một ai biết gì hơn cả, không bao giờ hiểu được, cô đơn và cô độc, anh và em,…

2007

bài đã đăng của Nhã Thuyên


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)