Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt Email bài này

Điều nói ra sẽ giết chết tất cả

1 bình luận ♦ 11.06.2010

 

 

 

1

Bắt đầu là cảm giác da thịt dính dấp. Nó lổm ngổm dậy, miệng ngớp ngớp một cách vô thức, con cá ngớp khí trong chiếc bình nhỏ. Sống lâu trong một không gian đặc quánh mùi khó thở, bỗng đêm nay nó được hít một thứ mùi tươi mới. Mùi ngai ngái hơi sữa non trộn mùi nồng đất ẩm sương dậy lên từ đồng cỏ, đọng lại thành dòng, ưỡn mình bò lên những mô đất, len chảy theo từng nhành dứa dại mọc lùm tùm quanh bờ ao, qua mảnh vườn nhỏ rồi tứa qua khe cửa sổ khép kín của căn phòng lẻ nằm cạnh mảnh vườn. Những dòng sáng sánh đặc bóng đen như mực tàu đang loang thấm xuống chiếc ga trải giường.

Gây gây và thơm phức. Nó hốt hoảng bật dậy, lao ra giữa sân. Sáng quá. Sáng kì dị. Ánh sáng tràn ngập cánh đồng lớn hoang vắng, ngập một mênh mông không gian. Chưa bao giờ nó thấy quanh mình sáng lồng lộng như thế, vừa ở trong là bóng đen, là đêm khuya, là giấc ngủ bị đánh thức, mà ngoài sân, trong bầu trời này, là mênh mông sáng. Nó nghi hoặc nhìn những vòm cây để xác định tín hiệu của đêm khuya, đêm khuya làm những vòm lá tối, nếu có ánh điện sáng, cây lá chuyển màu vàng quạch chen lẫn bóng đen. Nhà nằm giữa mênh mông ánh sáng, trên là trời, sau lưng là bờ đê, núi phía xa, bốn bên đồng cỏ, một bãi tha ma lớn trước mặt. Nhìn lên trời, vằng vặc sáng, đến nỗi, dù nhìn thấy rõ ràng một vầng trăng, nó lại càng nghi hoặc. Nó đợi một tiếng gà báo sáng. Đợi thấy bóng mẹ chập chờn giặt giũ gì đó ở cầu ao như mọi buổi. Bơi trong ánh sáng bập bềnh, ướt sũng, nó trở lại căn phòng, nằm lên giường và trùm chăn kín mít để cảm nhận bóng tối. Một giọng hát từ sông đưa lại, lẫn với tiếng nước khua, lặp đi lặp lại, trong vắt đến lạnh buốt như kim châm nhưng không rõ lời. Da thịt vẫn dính dấp một thứ nước sánh như mật. Nó miết tay xuống giường, đưa lên mũi và thè lưỡi nếm. Ngai ngái hơi sữa non. Mùi đất ẩm. Mùi sương. Mùi gió lạnh. Mùi mồ hôi cơ thể. Nó ợ ói, rồi quen dần, lan tràn khoái cảm.

A ha, trăng. Trăng. Đây là trăng hè ở giữa đồng rộng. Chỉ ở giữa đồng rộng mênh mông, trăng mới tràn ngập lênh mênh đến thế. Những mơ mộng trỗi dậy khi tưởng không còn gì để hi vọng.

Dịch mình sát cửa sổ, nó thè lưỡi liếm những dòng sáng sóng sánh ngai ngái. Ran rát đầu lưỡi, nóng mềm tấm lưỡi mỏng, luồn xuống khe họng những giọt tinh dầu cà cuống.

Nó dịch mình thật khẽ, càng mỏng người, càng ép sát mình vào cửa sổ càng tốt. Đêm nay mẹ nằm cạnh. Cầu mẹ ngủ thật mê mệt để được thỏa thuê uống những dòng sánh đặc tứa từ khe cửa sổ. Say sưa và choáng váng, nó dần biến thành một trái quả tươi thơm mát, phút chốc quên dần mùi khó chịu vẫn vẩn lên trong không khí, thứ mùi mới tối nay vẫn còn quyện lẫn với mùi nước mắt sền sệt trên một túm da thịt sưng húp bí thở và lây bệnh của mẹ bao lâu nay.

Nó kinh hãi nhìn vào hai hốc má thâm tím đọng đầy trăng của mẹ. Ánh sáng trộn màu tím của da mặt làm thành một thứ sắc ngần tái, như da mặt của người chết ngâm nước. Nó chưa bao giờ có dịp quan sát tận mắt gương mặt bà. Nó phóng tia nhìn xuống từng mô mặt lồi lõm chập chờn như khoảnh đất bỏ hoang đang nứt nẻ bỗng nhiên được dội ngập nước. Lớp da trên cùng bợt ra nhưng nước không kịp thẩm thấu, bị chuội đi khỏi lớp biểu bì. Miệng mẹ há hốc, tiếng thở như có một nhúm ngón tay bóp vào một cái miệng ếch đang kêu biến thành những âm thanh trẹo trọ.

Cơn mơ của bà thò ra, dị dạng, kêu ú ớ. Láng máng âm thanh tên bố. Còn lại là những âm bị đập dập, bèn bẹt, mắc lại khi bị ngón tay thọc vào miệng ngáng trở. Từ chiều tối, bố lại nổi cơn hung sau một thời gian dài im lặng. Mẹ hớt hải chạy, bố đuổi phía sau, gào lên những âm thanh loài kền kền, những tiếng giết, giết, bố ném khóa cửa vào mặt mẹ. Nó kinh hãi, quỳ mọp xuống giữa sân. Mẹ lao vào phòng, khóa cửa lại. Bố lồng lộn như một con quỷ gầy gò bên ngoài, và sững lại trước thân hình bé nhỏ đang quỳ bất động. Bố xuôi tay, xịu xuống như một tàu chuối gẫy, bỏ đi. Từ lúc đó bố là một khối đá câm lặng xám ngắt, cả điếu thuốc với đốm lửa đỏ cũng hóa thạch trên tay, ở bờ ao nhìn ra đê, nơi bố thường ngồi đốt thuốc vào các buổi chiều.

* * *

Phải bay lên và ra khỏi nơi này. Bố đã hóa thạch rồi. Mẹ đang tái ngắt. Mùi trăng là tín hiệu từ đồng cỏ. Ở đồng cỏ, bè lũ ấy bắt đầu cơn say nhảy múa. Một lũ mình trần trụi, sáng loáng như những mảnh trăng. Đó là những con ma hoang, những con ma không gia đình, những kẻ đã sống lẻ loi nơi dương thế tụ nhau lại, kiếp kiếp say sưa nhảy múa. Đó là những con bệnh của mùa trăng.

 

approaching puberty - Max Ernst Approaching Puberty – Max Ernst

 

2

Tất cả bắt đầu từ một buổi tối, tôi rùng mình nhìn bố trở về nhà. Một cây khô lỏng khỏng chao đảo, vài cành nhánh kiệt nhựa vẫn dai dẳng trên thân, vung lên rồi hạ xuống. Đôi mắt la đà vằn vện những tia máu như mắt con thú bị thương. Ánh đèn ềnh ệch dội màu vàng vào mắt bố. Bố xiêu vẹo bước đến cánh cửa mà mẹ đã vội vàng mở thật rộng, nhưng bố không bước xuyên vào khoảng không. Tôi chực hét lên, giữ ngực. Mẹ kêu ri rỉ trong cổ họng. Bố đưa tay lên xoa máu trên trán, quệt vào phần kính trên cửa nhờn nhợt dưới ánh điện, nhếch mép cười: “A, mày cố tình đứng chắn để giết tao, mày muốn giết tao à. Rồi thì giết hết. Bọn lừa lọc xảo quyệt”. Tôi nhìn thấy những mảnh kính vỡ găm trên trán, như gai trên vỏ trái sầu riêng, những miếng kính hình tam giác đang vươn dài đầu nhọn về phía tôi. Phải đập chết cánh cửa. Cái mặt cửa tái nhợt trước mặt tôi. Tôi nhìn lại chòng chọc những gai nhọn. Đập chết cánh cửa. Dỡ bỏ mọi cánh cửa khỏi các bức tường. Khoét rộng hơn nữa. Không có lý do gì cần đến những cánh cửa cứ đính mãi ở một chỗ để bố thường xuyên chảy máu. Tôi dò theo mẹ đỡ bố trở vào giường. Bố vẫn lầm rầm nói về sự lừa lọc gian xảo của bọn chúng nào đó. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào tận giường của bố mẹ. Nồng mùi thuốc lá và thuốc bệnh. Vài ba cuốn sách mở trên giường. Một cái gối đôi. Chăn màn. Tôi chỉ vào căn phòng này khi đột nhiên bố sai bảo gì đó và luôn chỉ đi đến cái tủ tường dài ngăn căn phòng làm đôi là cùng. Phần nhà phía ngoài sự chiếm chỗ ngang ngạnh của cái tủ là bộ salon da đen bóng, bàn làm việc, một két sắt còn phía sau là giường của bố mẹ, một hộp gỗ kín u u. Phía ngoài luôn cuồn cuộn khói của hương thắp trên ban thờ đính trên tường cao, dù không phải ngày lễ tết. Thắp hương là thói quen hoặc sở thích của bố, không phải một đôi cây, mà bao giờ cũng đủ để tạo khói cuồn cuộn đến sặc sụa.

Bỗng đôi mắt bố đảo liên hồi, lồi ra, bắn phụt khỏi khuôn mặt, trong phút giây, chỉ còn thấy hai hốc mắt tối tăm, hai con mắt lơ lửng trước mặt tôi, cái miệng có hai môi dày nhấp nhểnh dính vào nhau rồi lại mở ra, phun tiếng phì phì:

– Cái giống mùi gì mà tởm lợm thế này? Tởm lợm. Tởm lợm.

Mấy tiếng “tởm lợm” “tởm lợm” nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi cái cây khô gục xuống, những con mắt và miệng tự nhảy lại, đính vào vị trí cũ, nằm yên.

Tôi vùng chạy ra nhà xí, khóc nức nở. Đó là căn bệnh mãn tính của tôi. Nhà xí là nơi ẩn náu kín đáo và an toàn nhất trong nhà để không ai biết tôi đang giấu trong người một căn bệnh khổ sở. Tôi bắt đầu rít lên như một con thỏ bị giết thịt, rồi nức nở nức nở từng chặp, hai tay ôm lấy mặt, thớ thịt rung lên bần bật từng đợt từng đợt. Tôi chốt móc cửa, bò lên bệ của hố xí bệt kiểu cũ, cởi quần, ngồi xuống. Tôi ngồi cho đến khi những tiếng nức nở trong cổ họng nhỏ dần và tắt lịm như những viên đá đã chui hẳn xuống bụng, nước mắt cũng không chảy ra nữa và có lẽ mặt tôi đã hết đỏ thì đứng lên, cầm cái gáo nhựa đỏ rêu xanh nhơn nhớt múc ba gáo nước ở cái bể nước nhỏ kích thước chừng 80 x 100 x 100 (cm) cũng xanh lè rêu cáu xây cạnh đó để dội. Như thế là hoàn tất một cuộc khóc bí mật, một cách cầm bệnh tạm thời của tôi. Hình như bố có biết nhưng không có tang chứng. Có lần, sau khi tôi nức nở xong ở nhà xí, trở vào phòng khách, thấy bố nhìn vào khoảng không mà nói, giọng đeo đá: “Đốn mạt, đốn mạt và hèn hạ. Yếu đuối”. Bố không nhìn tôi, nhưng tôi biết chắc chắn đó là lời kết tội dành cho tôi. Tôi run lên bần bật và quay lại nhà xí ngay lập tức.

Tỉnh dậy, bố hỏi bố có nói gì đêm qua không. Tôi không nói. Thứ mùi bay từ đâu? Từ cơ thể bố? Từ hơi rượu? Tôi định hỏi bố về thứ mùi bố ngửi thấy nhưng không mở lời. Trí nhớ mơ hồ của tôi luôn nhắc nhở rằng trên người bố từng treo lơ lửng rất nhiều móc sắt, khi chúng tôi còn nhỏ, bố đã dùng những móc sắt có khả năng kéo dài ra và thu gọn lại câu chúng tôi lên mỗi lần chúng tôi nghịch ngợm bơi lội và ngã nước. Những khi vui vẻ, bố buộc một cái khăn qua người từng đứa rồi móc từng đứa vào cạnh sườn, cho đi chơi. Bố cũng dùng chúng để trừng phạt mỗi lúc chúng tôi hư. Có lần, chị lải nhải mãi về một con ma ngoài cửa sổ, khóc suốt một ngày ròng, đến tối, bố dốc ngược đầu chị, móc cái móc sắt qua đầu gối chị, bố nằm trên giường cao và thả chị ở thế bị treo ngược lủng lẳng đó hết đêm, miệng chị há hốc, mặt xanh lè cho đến khi tiếng i ỉ trong cổ họng tắt hẳn. Có lúc mẹ định lén tháo móc cho chị khi tưởng bố ngủ say, bố lập tức tỉnh dậy và giáng vào mặt mẹ một cái tát khủng khiếp. Từ khi chúng tôi lớn lên, có vẻ bố đã cất những móc sắt đó đi, hoặc đã để quên đâu đó. Nhưng ai biết được? Để không bao giờ làm bố phiền lòng, tôi luôn im lặng. Tôi chưa bao giờ bị trừng phạt vì luôn là một con búp bê phăng phắc trước mặt bố.

 

3

Tôi tắm rửa rất kĩ lưỡng. Tôi lấy bàn chải vốn dùng để chà xát các thứ quần áo lao động dày bịch của mẹ hay quần bò của anh chị chà lên người từng đợt từng đợt đến ửng đỏ cả cơ thể, nhất là những hốc nách, bẹn, lỗ tai, lỗ mũi,… những chỗ tôi nghĩ lũ mùi đang ẩn nấp. Cuộc tắm của tôi thường kéo dài hàng giờ liền, xả hết lớp nước này, tôi lại chà xà bông lên người rồi kì cọ và xả tiếp, cho đến khi mẹ phải ra gõ gõ vào cánh cửa nhà tắm nhắc nhở. Hình dạng xà bông biến đổi sau mỗi lần dội nước: ban đầu, một lớp nhờn nhờn, rồi bọt nổi trắng trên cơ thể tôi, rồi chảy thành dòng ngoằn ngoèo trên nền nhà tắm trước khi tụ lại một đám ở lỗ cống… Da thịt tôi lúc nào cũng đẫm mùi xà bông. Hàng ngày, tôi lén quan sát xem mỗi lúc gần tôi, bố có chun mũi lại hay nhăn mặt khó chịu, hay nín thở, hay làm bất cứ một động tác nào báo hiệu có mùi lạ ở cạnh không, nhưng tuyệt nhiên không thấy gì. Trong bữa ăn, tôi ăn thật nhanh và không nhìn lên. Ăn xong, tôi đi thật khẽ lại gần bố, đưa tăm, pha trà, rót nước, mở tivi. Tôi luôn phải cố gắng kiềm chế để không bật ra nức nở trước mặt bố. Tôi chờ đợi bố chuẩn bị nhả ra: “ Cái giống mùi gì mà tởm lợm thế này. Tởm lợm, tởm lợm…”.

Tôi ra vào cái hộp gỗ u u của bố mẹ nhiều hơn. Không phải tôi được phép. Tôi, với năng khiếu im lặng bẩm sinh, luôn là người cùng mẹ túc trực canh bố trong những cơn say dính dấp vào nhau. Cái mặt trồi lên những gai nhọn vươn dài về phía tôi, đôi mắt thú vằn máu trong ánh đèn ềnh ệch. Mẹ kêu ri rỉ trong cổ họng. Tôi thường lên cơn thèm đập chết mọi cánh cửa. Lần nào trong căn phòng u u ấy, khi hai con mắt lồi ra, bắn phụt khỏi khuôn mặt, chỉ còn hai hốc mắt tối tăm, hai con mắt lơ lửng, cái miệng có hai môi dày nhấp nhểnh dính vào mở ra lại phun tiếng phì phì: “Cái giống mùi gì mà tởm lợm thế này? Tởm lợm. Tởm lợm”. Cơn nức nở của tôi đến nhanh hơn, tôi phải học cách lưu trữ chúng lại trong mí mắt, nếu không sẽ đổ ra ào ạt khi chưa kịp đến địa điểm quen thuộc. Mí mắt tôi nặng như những múi bưởi. Tôi muốn đập chết mọi thứ xung quanh: bàn kính, bộ salon đen, phích nước, những cái chén trà, bút, sách, những cánh cửa… Chúng âm mưu lừa tôi vào tình thế chính tôi là thủ phạm khi chỉ có tôi đối diện với bố.

 

Mẹ cắn răng nói, tiếng rin rít: “Im đi. Ông ấy nổi điên lên thì biết mùi.” Tôi rắn mặt. Có thể không phải mẹ nói với tôi. Một cục sắt nóng chảy bị ném vào nước lạnh xèo xèo và đông lại.

Tôi lén lút kéo anh vào cái hộp. “Không, tao chẳng ngửi thấy gì ngoài mùi nước xịt phòng”. Có thể đúng là mùi nước xịt phòng? Một thứ nước xịt phòng rẻ tiền. Thứ mùi hăng nồng của nó vón cục lại cùng với mùi thuốc lá lưu cữu, những tàn thuốc đen cạu dưới nền đá hoa vàng, mùi hương đặc ngạt trên ban thờ, mùi thuốc bệnh. Những thứ mùi dón hòn lại. Tôi kéo chị vào phòng bố để kiểm tra lại. “Không, mày chỉ vớ vẩn. Xem có phải có mùi chuột chết không. Hay mùi gián chết. Có lẽ bố nói mê sảng thôi”.

Mẹ có thể là thủ phạm. Tôi nhớ câu nói của mẹ: “Ông ấy nổi điên lên thì biết mùi”. Mẹ biết. Thường xuyên mẹ dậy từ tờ mờ sáng, giặt giũ các loại đồ dưới ao, đến khi nấu xong bữa sáng thì cả nhà mới dậy. Mẹ biết điều gì làm bố nổi khùng nên luôn nín nhịn, cả khi bố đánh mẹ thâm tím mặt mày chăng?

 

4

Mùa đông, gió về từng luồng gió kéo đàn kéo lũ ù ù bay qua những ô cửa, mây chụm lại rù rù từng đám. Bố căng nilon che kín những khe cửa sổ và những lỗ hổng. Để ấm hơn, bữa cơm, bố ra lệnh chúng tôi ngồi chụm lại nhau như những gộc củi chụm lại gây một bếp lửa. Tất cả chúng tôi ăn chung một cái nồi đặt ở giữa, trong nồi có những khoang canh, cơm, cá, thịt xếp cạnh nhau, mỗi người cầm một chiếc thìa của mình và xúc thức ăn bỏ vào miệng. 5 cái đầu chụm lại, 5 cặp chân xếp lại đan vào nhau và chiếc nồi được đặt trên một cái ghế nhỏ ở giữa. Những cánh tay cầm thìa của chúng tôi di chuyển linh hoạt, tay còn lại móc vào người kia để tạo thành một thế đan kết chắc chắn. Nhưng khi tất cả đưa những miếng cơm đầu tiên lên miệng trong tiếng gió gào thét bên ngoài thì bố gào khan: “Cái giống mùi tởm lợm, tởm lợm. Nó trở lại đấy”. Mẹ rin rít trong cổ họng, như tiếng loài côn trùng. Anh chị nín thít. Tôi lập tức cảm thấy thứ mùi kì dị ộc ra. Ộc ra như từ một khoang rỗng nào đó. Khó chịu, căng thẳng, chìm đắm, bám riết. Cả không gian xoáy một luồng sóng gây gây, tôi như uống rượu nặng. Không phải mùi nhà xí, không phải mùi khói thuốc, thuốc bệnh, tất cả những thứ mùi tôi đã liệt kê trong nhà. Cơn nức nở thồng thộc.. Nhưng nếu tôi là kẻ phá bĩnh, ngay bữa cơm, bố chắc chắn sẽ hất tung các thứ, đòn trừng phạt sẽ giáng lên tôi, khủng khiếp. Mí mắt tôi nặng quá rồi, răng tôi cắn thật chặt để những tiếng tịt tịt trong cổ họng không chui thoát ra ngoài. Tư thế ăn của tôi trở nên kì cục. Tôi cố trĩu đầu xuống để không ai thấy, mí mắt nặng trĩu cũng vít đầu tôi xuống, trong khi mẹ và anh chị vẫn nhâng đầu lên đưa thức ăn vào miệng. Cánh tay trái của tôi đan vào cánh tay chị trở nên vướng víu vì mất nhịp nhàng. Tôi cảm thấy mẹ đang dồn mắt vào tôi, van lơn. Tôi chết chắc.

Bố phì ra một đám bầy hầy thịt cá vào ngay trong nồi mọi người đang ăn và gào lên: “Thật không chịu nổi nữa, thật không chịu nổi nữa. Cái giống mùi tởm lợm. Tởm lợm.”

Tôi dồn lên nức nở, nức nở mãi. Từng đợt từng đợt cuộn trong ngực, ào ạt trào ra. Căn phòng nhem nhép nước. Bố co chân đạp đổ nồi thức ăn lênh láng những canh rau thịt cá lẫn cơm. Hôm nay ông không uống rượu. Tiếng gào của bố rách toạc. Tôi bỗng cảm thấy nó ồng ộc tuôn ra chính từ miệng bố cùng với những tiếng gào. Những luồng mùi khó chịu, căng thẳng, chìm đắm, bám riết. Như nỗi đau khổ không hi vọng được một lần trút bỏ. Nó ù ù từng chặp theo những luồng gió. Nó đùn lên mãi từ một khoang rỗng sâu hút và thấm ngập vào mũi tôi, giật tôi từng hồi bần bật. Nó nặng trĩu những đám mây xám chì biến hình liên tục bay qua những ô cửa, mang khuôn dạng của những người trong gia đình, đúc theo những hình ảnh làm tôi sợ hãi hay nhung nhớ: gương mặt gai đâm tua tủa như trái sầu riêng, hai hốc mắt tối tăm của bố, mặt mẹ tái ngắt, mặt tôi nhòe nhoẹt nức nở, vẻ im lặng nín nhịn hay vô cảm của anh chị, cái gáo đỏ đầy rêu cáu ở thùng nước dội nhà xí, cái móc sắt của bố… A ha, có thể chính bố là thủ phạm.

Cái bếp củi đã đổ khi chưa kịp bén đượm. Những thanh củi ẩm ướt mù khói. Bố vẫn gào khan từng đợt âm thanh. “Chúng mày muốn giết tao, bọn bạc bẽo. Giết hết đi. Giống mùi tởm lợm. Cả giống nhà mày”. Bố xiêu dạt trong đám khói mù mịt bốc lên. Bố lẩy bẩy như ngọn lửa. Tôi vùng dậy. Tiếng nức nở của tôi cũng biến thành những tiếng gào. Tôi phải đập chết bọn chúng, diệt tận giống: cánh cửa, bọn sách, ấm nước,… Tôi phải làm rỗng tất cả để tống bọn mùi khó chịu kia. Bao nhiêu năm, gia đình tôi đã nuôi bọn mùi đó như nuôi ong tay áo, như nuôi lũ mèo già giờ hóa quái.

 

5

Người ta cho rằng tôi bị ám ảnh và hoang tưởng khi tôi kể lại chuyện đó. Hoàn toàn bịa đặt chuyện gia đình tôi từ đó đến nhiều năm về sau sống trong im lặng gần như tuyệt đối. Giống mùi khó chịu ấy đã sinh sản vô tội vạ, nằm ổ trong những xó xỉnh của căn nhà: các hốc tủ, ngăn kéo, kệ tivi, khe cửa, thậm chí cả ấm pha trà… Không ai tìm căn nguyên nữa, không gian sống của cả nhà mỗi lúc mỗi thu hẹp lại vì mọi người tránh đi vào những khu vực đã ngầm được cảnh báo. Bố sẽ nổi điên nếu chúng bay lượn khắp nơi như lũ muỗi trong một căn nhà đất ẩm thấp mùa gió nồm. Tôi đã mất khả năng giữ nước mắt trong các mí, cơn nức nở của tôi chừng như vô phương cứu chữa. Tôi đã xịt hết 100 bình nước hoa xịt phòng, đổ lênh láng nước xà phòng giặt lên nền nhà và kì cọ nhiều ngày trời. Tôi đập bớt dần một số đồ đạc và ném chúng đi thật xa. Chúng tôi lùi lũi sống cạnh nhau, mỗi người cố gắng héo quắt lại để tránh việc đi lại chật chội gây ra những va đụng hàng ngày. Những khi trời quá lạnh, bố vẫn ra lệnh chụm tất cả lại làm một bếp lửa nhưng chúng tôi cố lặng lẽ ăn cho đến khi ấm dần lên, mọi cử động đều nhịp nhàng chính xác. Trong những bữa ăn chụm lại nhau ấy giống mùi khủng khiếp kia bao giờ cũng nặng hơn nhưng tất cả đều gắng chịu đựng.

Cả thảy 18 bác sĩ, nhân viên vệ sinh, và thầy cúng đủ loại đã đến nhà. Kiểm tra khứu giác của bố. Tuyến lệ của tôi. Hai con bệnh nặng nhất. Đề phòng nguy cơ lây nhiễm. Lý giải hiện tượng tê liệt khứu giác của anh chị. Dọn dẹp nhà cửa. Cúng ma. Có người mang theo đồ nghề trong một cái túi lớn, mở ra tôi thấy toàn bông băng và bơm kim tiêm. Có người chỉ mang đến hai bao tải cây lá phơi khô, để sắc nước cho người bệnh và người thân cũng uống để phòng bệnh. Có người không mang theo gì cả ngoài một cái gai bưởi, đến châm vào lưng bố và mi mắt tôi. Về sau một thầy cúng, áo vải nâu dài trùm qua đầu gối đến nhà. Mở túi ra, tôi chỉ thấy một cuốn sổ giấy dó trắng ngà, nhưng tịnh không một dòng chữ.

Sau đó, một hôm, hai người thợ xây đến xây một cái điện thờ trên nóc bể. Tôi lén xem, chỉ thấy những tượng thờ mà tôi không biết tên, một bộ gõ. Hướng điện thờ ngoảnh về Bắc, nhìn về dãy núi phía xa ôm lấy một dòng sông. Chiều chiều, bố tắm gội sạch sẽ và lên đọc kinh. Đôi khi tôi cũng đứng lén nghe nhưng không hiểu. Thần thánh có chữa lành bệnh của bố và trị được căn bệnh nức nở của tôi? Cũng có lúc, tôi tôi cảm thấy không khí sạch đi và nhẹ bẫng. Tôi chạy mê mải trong chiều, tôi chạy như bạt gió, như một lực lượng huyền bí đẩy tôi băng băng. Tôi chạy tan loãng nỗi sợ hãi. Tôi bồng bềnh trên những đám mây chiều. Tôi bồng bềnh và nhớ nhung. Nhớ nhung triền miên những gì không có thực. Tôi nhung nhớ những mùa trăng đầy, và chúng tôi nhảy múa hoang dại trên đồng cỏ.

 

6

Mẹ lừ mắt nhìn tôi vào một buổi sáng. “Sao mày dám? Sao mày dám? Mày đã viết những gì? Một lũ quỷ nhảy múa. Chính thứ đó mới kinh tởm. Tởm lợm. Tởm lợm. Thơ à? Ông ấy mà nổi điên lên thì biết mùi”. Tôi im phăng phắc. Mẹ giơ hai tay lên trời: “Ở nơi đồng không mông quạnh này phải dè chừng cả kẻ sống người chết con ơi”. Bố hóa thạch rồi. Tại sao mẹ lại biết? Tôi lục hòm bí mật cá nhân, lấy cuốn nhật kí tôi đã giấu rất kĩ dưới đáy chiếc hòm tôn, trên phủ đầy quần áo, vải vụn, cuốn nhật kí tôi chép những bài thơ làm trong những đêm trăng. Cuốn nhật kí vẫn không đổi vị trí, không có dấu hiệu xô lệch. Mẹ đã đọc nó. Dòng cuối cùng tôi viết về sự kiện bố hóa thạch: “Hóa thạch, hãy hóa thạch mãi mãi!”. Mẹ nói: “Mày là nguyên nhân. Mày đã viết và cầu nguyện thế”. Mẹ đã biết điều mẹ biết mẹ không được phép. Tôi không nói bất cứ một từ nào. Những ý nghĩ của tôi cũng sẽ tự hóa thạch một lúc nào đó, vì số phận của tôi là không nói. Mỗi người trong gia đình tôi đã mang số phận ấy, tôi biết.

Tôi vào cái hòm của bố mẹ để tìm một cuốn sách cũ đã đưa bố đọc. Nó nằm chết bẹp dưới ga trải giường. Tôi lật cuốn sách, kinh hãi khi nhìn thấy một tờ giấy viết tay, chữ tôi, một bài thơ có câu: “Hóa thạch, hãy hóa thạch mãi mãi!”. Bố khoanh đỏ vào từ “hóa thạch” kèm một dấu chấm hỏi.

Bên lề trái một trang gần đó có dòng chữ bố viết, hai nét gạch chồng lên nhau dưới dòng chữ đó: “Điều nói ra giết chết tất cả”. Tôi là thủ phạm. Bố đã đọc nó trước khi hóa thạch và không nói. Bố đã biết tôi nghe những tín hiệu từ đồng cỏ, trốn khỏi nhà, nhảy múa vào những đêm trăng trên đồng với bè lũ đó. Cái hộp u u vẫn sặc mùi thuốc lá và thuốc bệnh. Tôi nôn.

 

7

Chúng tôi đã tách nhau ra và chỉ còn mẹ ở lại căn nhà ấy với bố hóa thạch, mẹ tụng kinh trên điện thờ thay bố. Anh chị thừa nhận họ có ngửi thấy thứ mùi đó nhưng họ vờ như thể tất cả các giác quan đã tê liệt, họ nói cả bố mẹ cũng đã thống nhất là cố gắng vờ như mọi giác quan tê liệt, có thể đến lúc quên được thứ mùi đó và bố sẽ khỏi bệnh, họ nói có lẽ chính tôi là thủ phạm trong việc bố hóa thạch vì tôi luôn nức nở, làm lộ hết tất thảy, tôi đã viết những thứ quỷ quái gì đó, tôi lại đã lùng sục căn nhà để tìm và phân loại các mùi nữa, chính tôi không biết gì về căn bệnh khiến bố đau đớn, hung bạo, rằng chính tôi không bao giờ biết rằng bố đã từng bám theo tôi trên đồng hoang, rằng chính tôi đã phá tán của cải vì những sở thích ngớ ngẩn nào đó, rằng chính căn bệnh nức nở của tôi làm vỡ sự im lặng mà bao lâu mọi người đã cố duy trì, căn bệnh nức nở của tôi làm bố không kiềm chế được những khi bệnh phát nặng quá. Họ nói biết đâu chính tôi là căn nguyên của thứ mùi ấy vì nếu không tại sao tôi lại dội xà phòng lênh láng hòng gột rửa phi tang, tại sao tôi đập vỡ dần các chai lọ, ấm nước, các ô kính cửa, bẻ gẫy cán chổi và dùi thủng tường. Họ nói chính trong bữa cơm chụm lại theo lệnh bố, tôi cứ chực nức nở, cúi gằm mặt và không đúng tư thế nên mùi bay ra nặng hơn làm cho bố không chịu được.

Tôi đốt cuốn nhật kí đã viết, lên thành phố kiếm việc làm và vẫn làm thơ, nhưng không bao giờ tôi gặp lại những mùa trăng và bè lũ trên đồng cỏ. Đôi khi, tôi hay tỉnh dậy bất thần giữa đêm, mở cửa, trôi như một vì sao hoang, nhung nhớ giàn giụa. Tôi không bao giờ quay lại nhà nữa. Mọi không gian đều chứa chất mối hiểm nguy đang rình nấp đâu đó về một ngày tôi bị kết tội vì điều nói ra. Vả lại, nếu quay lại, căn bệnh nức nở của tôi sẽ phát nặng hơn. Thỉnh thoảng da tôi nổi những vết ban màu vàng. Những tế bào của tôi nhiễm bệnh và bị ruỗng từ bên trong. Cái giống mùi khó chịu gây đau khổ ở không gian gia đình trộn với mùi của những mùa trăng xưa nằm ổ trong cơ thể tôi, sinh sôi vô tội vạ, khoét xoáy, mưng tấy da thịt nhưng không sao vỡ mủ. Người ta chẳng bao giờ tin những gì tôi kể lại trên đây, nhưng tôi đã nói ra. Cái gạch chân dưới câu nói bố viết trên lề trái trang sách chạy dài theo những ngày tôi sống, không bao giờ xóa được.

 
03.2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nhã Thuyên


1 bình luận »

  • Lê Minh Phong viết:

    Tôi thích hơn những chớp truyện của NT.
    Chúng tránh được những diễn giải không cần thiết.
    Sau khi đọc một chớp truyện nào đó của NT tôi liền chạy ra phố:
    Tìm một con hẻm nào đó
    ít người,
    càng ít người càng tốt,
    rồi tợp một ly cà phê.
    Và ngắm nhìn mọi thứ.
    Trừ tôi.
    Nghe mình lâng lâng kì lạ.

    Cảm ơn NT rất nhiều.
    LMP

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)