Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thức canh nhau bốn mùa

0 bình luận ♦ 20.08.2009

 

à, sao rồi ư? thì vẫn sống. đến đất của nghĩa địa bỏ hoang cũng chối từ và đáp trả tôi về đời sống. bóng nhỏ tôi ngợp thở dưới lớp nhựa đường, trùng vây lưới mắt nhạo báng những bàn chân đạp lên: “biết ngay mà. có chết được đâu!”

Phượng, em đừng vội hốt khi ngó tôi lạc trên đường. đừng rừng rực cơn khoái cảm hủydiệt. đi giữa Mùa Hè, hãy để tôi nếm thử vị chua xối màu lên mắt nóng rẫy. tôi ngửa cổ, từng dòng nham thạch bỏng họng em em em

nhớ chăng Mùa Thu đầu tiên, gió đêm sục lạnh bàn tay tiếng cười ác ý của kẻ quyết bội phản lòng ham sống. chúng ta đi dưới dãy cột đèn vô ưu, và bởi trót nhớ Tuyền, chúng ta ôm quấn từng thớ thịt bần bật sợ hãi. hôn, hôn và hôn nhau mãi mãi, đẫm ướt mặt. bóng tối oằn lên cơn tuyệt vọng cuối cùng. đến khi mặt trời trỗi lên, chúng bạn nhìn tôi, rồi nhìn chúng tôi kinh hoảng: mày chui ra từ đâu? thất thần một mặt trời đen! hai mặt trời đen. hai kẻ bất an muốn diệt sự sống!

không, có điều tôi là con mắt đã thuộc về một chân trời khác họ, một nụ cười khác họ, những lời thơ họ lánh xa. không ai biết sự sống đã bất mãn tồn tại tôi, từng bất ưng thúc gối tôi từ phía sau.

mau đến Mùa Đông đi! chúng ta lại cưới nhau một lần nữa trong tưởng tượng. riết cười đến tận Mùa Xuân sau. anh hát trên đường, hoang mang mù mịt… hóa ra là chúng tôi đang nhớ nhau quá chừng, đến ngột thở và bất động cả màu xanh trên trời.

em con sâu đầy gai nhọn trong anh đau rát. một ngàn vì sao rải sáng quanh em cầu xin cỏ hoang em tươi lại. nhưng không sao rọi thẳng sáng loà em. em là bóng tối mà ánh sáng chẳng chạm đến. ánh sáng có yêu em không?

trở về rồi, e cứ đến Tháng Mười, em lại lột da làm quỷ sứ. sấm rạp gió lên, cỏ khẽ khẽ đưa một gân mỏng xanh máu lên gương mặt tái úa, trời cũng tái xám bởi máu, em quỷ sứ ngồi bên nấm mồ, đợi gặp nghe và chuyển giao lời truyền của người chết. quỷ sứ chẳng bao giờ khóc, nhưng anh có thể cứ đứng bên, cách xa xa, lỡ em bay mất hẳn hơi thở người.

nhưng em biết, bóng tối làm chứng, như em, cỏ úa cũng đợi rễ thúc hơi sống lên thân dưỡng cơn mộng mai sẽ hồi xanh, có thể.

bài đã đăng của Nhã Thuyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)