Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương

Cái ống hút và bát súp thời gian

16.08.2010

Không cần phải to lắm đâu
Và cũng không cần phải quá mạnh như ống bơm ở những trạm xả lũ
Cái ống hút chỉ bình thường thôi cũng đủ
Cho bát súp thời gian hữu hạn của con người

Gặp Trịnh Công Sơn.

23.06.2010

Vậy nên, khi trên tạp chí Da Màu xuất hiện loạt truyện đặc biệt, phi lý, thì tôi rất khoái, thỉnh thoảng lại ghé vào đọc một đọan xem có gì thật sự là mới, là đột phá, xuất sắc không. Và phải thú thực là tuy chưa đọc hết, nhưng tôi đã rất thích những truyện ngắn này. Không phải vì nó lạ, mà là vì nó thực sự là sản phẩm của trí tuệ và vì thế rất xứng đáng được gọi là tác phẩm.

Thằng Lằng

28.05.2010

A – Bắc B – Nam, A – Đông B
– Tây, A – Đàng Ngoài, B – Đàng Trong . . .
A là A và B là B,
là những cá thể rất khác nhau

Chuồn chuồn

17.05.2010

Cũng như bao nhiêu người khác, thực tế là chưa bao giờ tôi biết chuồn chuồn ngủ ở đâu. Hình như thực tế là chẳng ai biết đâu là tổ của những con chuồn chuồn cũng như chẳng ai biết là thực tế chuồn chuồn có tổ hay không nữa. Và cũng như những con bướm, chuồn chuồn có ngủ không nhỉ?

Một phần sự thật

22.04.2010

Sự thật là hắn không biết hắn
là chủ ngôi nhà này hay con
khỉ là chủ ngôi nhà này. Cũng
như hắn không biết là hắn mời

con khỉ về ngôi nhà này hay

Cô gái và họa sỹ

9.04.2010

Một hôm, không hiểu là trong bồn tắm hay trên giường ngủ, hay ở cả trong bồn tắm và ở cả trên giường ngủ, người con gái như chợt nhớ và thiết lập lại được một công thức như kiểu công thức hóa học hay một cái gì tương tự như vậy từ lâu đã bị lãng quên. Thoạt tiên, cô định ghi nhanh công thức ấy lên cái áo mỏng và nhẹ như những chiếc cánh của con chuồn chuồn

Trên tầu đến Munich

3.02.2010

Có lúc tôi tưởng như mình đang trong
khoang hành khách của một chiếc máy
bay đang cất cánh, đang vượt lên
trên những đám mây, những cơn mưa,

vở kịch

1.02.2010

NĐÔ : Không. Ý anh muốn nói là tất cả các nhà thơ Việt Nam đều chưa tìm được đường ra, đầu ra…. Tức là chưa bán được thơ…
NĐB : Em còn thấy một điểm chung của Thơ Việt Nam nữa là đọc rất dễ buồn ngủ… Cứ đọc được vài bài là thấy muốn ngủ ngay …

Kẻ mộng du

8.01.2010

Ở đâu người ta cũng có thể nhận được ra bạn, biết bạn là nô lệ của nó. Bạn chỉ được phép làm những gì mà nó muốn bạn làm, chỉ được nói những gì mà nó muốn bạn nói, chỉ được suy nghĩ những gì mà nó muốn bạn suy nghĩ. Bạn không thể thoát ra khỏi nó.

X và Y

3.11.2009

Một hôm, chợt x và y không
muốn vẫn là x và y nữa.
Chúng muốn hóa thân thành những x1,
y1, thành những x và những y

Bài thơ về những que diêm

28.10.2009

tự nhiên lại nẩy ra được một ý
tưởng cực kỳ giản dị là đằng nào
cũng cháy thôi thì cứ cháy bùng lên,
cháy luôn cả những cái vỏ vô dụng

Lời ai điếu trước những thành trì

14.09.2009

Kiệt sức anh xuyên qua lớp lớp những bức tường
Do chính tay anh xây lên hay do cuộc đời
Đổ bê tông xung quanh anh vững chắc

Những hoạt động từ thiện

11.09.2009

Tất nhiên, trong mấy ngày liền, khẩu phần ăn, (cả sáng, trưa, chiều, tối…) của thanh thiếu niên trong trại được cải thiện đáng kể, vốn đã rất tốt từ trước rồi lại tốt hơn rất nhiều. Cũng tất nhiên là mỗi “em” đều có một phần quà

Mong manh như những giọt sương

29.08.2009

Có thượng đế hay không, chẳng ai biết. Nhưng có lẽ chính ngài cũng ghét sự nhàm chán, sự lặp đi lặp lại. Chính thượng đế thỉnh thoảng cũng xóa bỏ một vài thiên hà, công trình do ngài sáng tạo lên… Nhưng xóa bỏ cũng vẫn là sáng tạo. Chẳng có thiên hà nào biến mất, chúng chỉ thay đổi vị trí và do đó mà có tên gọi khác trong vũ trụ mà thôi.

Những sắp đặt của P một sáng thứ tư

14.08.2009

S quẳng lên một trong số những
chiếc bàn trong xưởng vẽ những khẩu
súng và những chiếc máy khoan cũ
nhưng vẫn còn dùng được cạnh những

chiếc ấm sa – mo – no – va đang

Những hình ảnh sexy ở Kassel

30.07.2009

hở rất nhiều ngực và chiếc váy
ngắn cũn cỡn, c cũng mang đặt
một đĩa lớn vừa bưởi, vừa chuối,
vừa nho, xoài mới mua ở cửa

Nâng đỡ tôi là tự do

22.07.2009

Anh chị là người của những hôm nay, cũng là người của những ngày mai…, là những tác giả và những tác giả…, là chủ nhân của những trang viết và những trang viết…, của những nỗi kiêu căng và những nỗi khiếp sợ… của những hy vọng hão huyền và của những tuyệt vọng thật sự…

Những mảnh đời và những mảnh đời

10.07.2009

Những hình chữ nhật nối tiếp, chồng lên, những hình chữ nhật
Thành những chiếc radio, những chiếc loa, những âm thanh nổi, âm thanh bẹt, những công suất lớn và nhỏ, những tần số, những bước sóng, cao và thấp, dài và ngắn
Thành những bản nhạc, những câu chuyện, những sự kiện, những mảnh đời và những mảnh dời

Xương rồng

1.07.2009

Tại sao lại là xương rồng nhỉ? Chắc chắn chẳng ai có thể trả lời dù một phần của câu hỏi ấy. Kể cả các nhà thơ và bọn trẻ con. Kể cả các nhà hiền triết, các nhà thông thái. Xương rồng là xương rồng. Thế thôi. Và có thể sinh tồn, có thể phát triển trên bất kỳ miền đất nào.

Bói bài

15.06.2009

Cả tuần anh không gặp nàng. Anh nhớ nàng cồn cào, nhớ tưởng có thể cháy lên được. Một sức ép mơ hồ, mà trĩu nặng, lúc nào cũng đè lên trái tim anh. Sáng hôm nay, cũng như mọi sáng khác anh lại mang bộ bài ra, không phải bói cho anh mà là bói cho nàng, đúng như lời nàng nói, anh muốn bói cho em thì bói lúc nào cũng được mà.

Suy nghĩ

7.06.2009

Tôi yêu những con chữ của mình – Yêu lắm
Tôi chẳng giầu có gì, sinh nở cũng ít thôi
Nhưng càng nghèo, càng hiếm lại càng yêu
Những con chữ của tôi

Những trăn trở không đáng có của một cuối tuần

8.05.2009

Mà sao cứ phải “nheo mắt” “nhếch mép cười” với “gật đầu”, ra vẻ thân thiện với nhau làm cái gì cơ chứ. Từ lâu rồi, gã đã đâu có thích, có chờ đợi gì một cử chỉ có tính chất gần gũi như vậy của đồng loại. Cứ bất động, cứ dửng dưng, cứ vô cảm, thờ ơ, coi nhau như gỗ, như đá, như đã ở thế giới bên kia như thế có khi lại hay hơn.

Thời gian

27.04.2009

Thời gian đưa tôi quay trở lại
bến đỗ, trở lại với những vũng
bùn nhơ nhớp của quá khứ, những
vũng bùn hiện nguyên hình sau bao
cơn địa chấn, bao biến đổi của
thời tiết, thời cuộc, thời …

Người Hà Nội

17.04.2009

Gã hấp tấp đáp như một cái máy, trong khi phân vân không biết bà chị đã chồng con gì chưa. Người đàn ông nào có thể trở thành đức lang quân của bà chị được nhỉ. Mà sao cặp kính cận của bà chị lại to đến thế chẳng biết nữa, hệt như của nhân vật chính trong phim “cô gái xấu xí.”

Một mình với vodka

27.01.2009

(Hê… Hê… Đừng nhầm vodka với Kafka nha)
– Hay là mình viết cái gì đi
Khoảng hơn một giờ đêm, A rủ rê A như vậy, khi cả hai cùng không hiểu tại sao tự nhiên …

Cái găng tay

13.01.2009

ấm của cái găng tay, cái mềm mại,
dễ thương của bàn tay không phải là
cái mềm mại dễ thương của cái găng
tay, cái cứng cáp của bàn tay không

Tiếng cười

3.01.2009

Một trong những câu cửa miệng của A là “nói chung” và “không (hay là chẳng) có gì”. Cái gì cũng “nói chung là không có gì”. Nhưng nhiều khi lại chẳng phải như vậy. A cứ nói thế thôi, song có khi cái “chung” lại trở thành một cái rất “riêng” cũng như cái “không (hay chẳng) có gì” thì thực chất lại là cả một vấn đề. Vâng, dù lớn hay nhỏ, song đã là “vấn đề” thì bao giờ cũng vẫn là “vấn đề”.

Thơ, giai thoại và chú thích

12.12.2008

Vì vũ trụ cần một sự thật /
Một sự thật tuyệt đối /
Từ những sứ giả của trái đất /
Nên Iuri Gagarin đã cất cánh bay lên

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)