Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Bói bài

 

*

– Chẳng lẽ anh ngốc thế…

– Thì anh anh ngốc thật mà…

– Chả lẽ anh chưa nhìn thấy ai bói bài bao giờ…

– Chưa bao giờ…

– Hôm nay là lần đầu tiên?

– Ừ… Hôm nay là lần đầu tiên.

– Thật?

– Thật mà…

* *

– Bói bài có dễ không em?

– Cũng tùy…

– Như kiểu em vẫn bói hàng ngày ấy…

– Em đã bảo là cũng tùy cơ mà. Có khi dễ, có khi khó…

– Em dạy anh được không?

– Anh học bói bài làm gì?

– Để anh cũng biết bói giống em…

– Nhưng học phí đắt lắm đấy…

– Đắt bao nhiêu anh cũng trang trải được mà…

* * *

– Đầu tiên em phải nói cho anh hiểu ý nghĩa các quân bài đã. Đây là những quân K, còn gọi là những quân già, tượng trưng cho những người đàn ông…

– À hà… Còn đây là những con Q. Tượng trưng cho những người đàn bà. Đúng không em?

– Đúng rồi. Và những con này còn được gọi là những quân đầm. Tượng trưng cho những người đàn bà, những cô gái, những thiếu phụ, mệnh phụ…

– Nói chung là nửa thế giới còn lại.

– Đúng vậy.

– Còn những quân J này? Cũng tượng trưng cho những người đàn ông à?

– Đúng rồi. Nhưng là tượng trưng cho những người đàn ông trẻ trung, những chàng trai. Và còn được gọi là những quân Bồi.

– À hà…

– Chưa hết đâu. Anh còn phải hiểu ý nghĩa của những ký hiệu này nữa. Quân này là quân gì?

– Một quân… cơ.

– Đúng rồi… Nhưng vì nó có hình trái tim và mầu đỏ nên nó tượng trưng cho tình yêu. Chẳng hạn khi em bói cho anh mà lật được con đầm cơ này lên thì em biết là có cô nào đó đang nhớ về anh, yêu anh…

– Vậy thì cái cô nào đó ấy chắc là em rồi…

– Em không biết. Nhưng nếu em biết là một con nào khác thì chết với em. Cả hai. Hiểu không… Còn đây là những quân nhép, còn gọi là quân chuồn, tượng trưng về tiền bạc. Đây là những quân rô, tượng trưng về tài năng, về công việc làm ăn. Đây là những quân píc, tượng trưng cho những vận hạn, tai họa và nói chung là xui xẻo…

– Thí dụ nếu anh lật được quân Q píc này lên thì có nghĩa là ở đâu đó em đang gặp chuyện gì không may mắn à…

– Phỉ phui cái mồm anh đi… Nhưng đại thể là như vậy…

– Còn nếu là một con Q nhép?

– Thì có nghĩa là em tiêu hết tiền rồi. Em đang rất cần tiền. Anh phải chuyển tiền vào tài khoản cho em ngay. Hiểu chưa?

– Hiểu rồi.

* * * *

Cả tuần anh không gặp nàng. Anh nhớ nàng cồn cào, nhớ tưởng có thể cháy lên được. Một sức ép mơ hồ, mà trĩu nặng, lúc nào cũng đè lên trái tim anh. Sáng hôm nay, cũng như mọi sáng khác anh lại mang bộ bài ra, không phải bói cho anh mà là bói cho nàng, đúng như lời nàng nói, anh muốn bói cho em thì bói lúc nào cũng được mà.

Con gái bảy vía, con trai chín vía. Vì bói cho nàng nên anh để hết tâm trí vào bộ bài và xáo lên bảy lần. Và cũng với một tinh thần thiêng liêng như vậy, anh xếp từng quân bài xuống bàn thành từng hàng, từng cột ngay ngắn và cái chính là theo đúng thứ tự nếp nang mà nàng đã chỉ dẫn…

Rồi theo một quy tắc nào đó, anh bắt đầu lật từng quân bài. Anh hồi hộp lắm. Hồi hộp vô cùng. Không biết quân bài cuối cùng là quân gì. Nhưng không phải vì thế mà anh hấp tấp, xếp ẩu, dẫn đến nhầm lẫn được. Bên tai anh như còn văng vẳng giọng nói thanh thanh rất ngọt ngào của nàng: “Anh cứ xếp từ từ thôi. Không việc gì mà phải vội vàng. Nó mà sai đi, phải xếp lại là mất thiêng đấy. Hiểu chưa?” Đặc biệt là hai chữ “hiểu chưa” được nàng kéo dài ra, ôi nghe sao mà thích đến thế không biết nữa…

Và mãi rồi cũng chỉ còn quân cuối cùng nằm lại trên bàn.

Anh hồi hộp lật lên.

– K cơ. Biết ngay mà!

Chỉ có một mình trong phòng nhưng anh vẫn kêu lên thành tiếng như vậy và thở phào. Già cơ! Còn thằng nào ngoài thằng này vào đấy nữa cơ chứ. Lúc nào mà anh chẳng nhớ, chẳng nghĩ về nàng thì lúc nào mà nàng chẳng nhớ, chẳng hướng về anh, thế mới gọi là đúng chứ.

* * * * *

Thì đấy là đúng theo anh nghĩ thế thôi. Anh hoàn toàn không biết được, cũng lúc đó, ở… trong một căn phòng rất lịch sự của một hotel sang trọng nàng hãy còn đắm đuối trong vòng tay của một đại gia mà tuổi tác so với anh thì còn trẻ trung hơn nhiều. Và cũng như mọi khi, trong ngăn kéo chiếc tủ đầu giường của nàng lúc nào cũng có sẵn mấy bộ bài. Chút nữa ngủ dậy, ăn sáng xong, nếu chưa đi đâu thì có thể nàng và chàng lại chơi trò bói bài gọi là để giết thì giờ.

./.

5-2009

.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)