Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Truyền thống tốt đẹp

 
Anh có khoa nói thật tuyệt vời… Ai cũng nhận thấy điều đó, còn vợ anh thì tự hào ra mặt:

– Ôi! Chẳng ai hơn được ông ấy đâu. Mấy vùng quanh đây, có đình đám nào mà vắng mặt ông ấy được. Nhà nào cũng cố mời, không có ông ấy là mất vui. Chẳng gì thì cũng một thời là cán bộ tuyên huấn, tốt nghiệp trường đảng chứ có ít đâu…

Đêm ba mươi tết, cộng đồng họp mặt đón xuân. Và, như một lẽ tất nhiên, anh lại được mời lên nói chuyện. Anh nói rất dài và cái chính là rất hay. Và thật bất ngờ đến lạ lùng, chẳng hiểu vô tình hay hữu ý mà mấy con kiến trong lỗ cũng phải chui ra. Cứ như anh thì, mặc dù sống xa quê hương nhưng cộng đồng cũng vẫn phải cố gắng phấn đấu, sống thế nào cho tốt, cho các cộng đồng khác và ngay đến chính bọn Tây bản xứ cũng phải kính nể. Đặc biệt là không được quên mà còn phải chú trọng phát huy những truyền thống quý báu của dân tộc.

– Các bạn nên nhớ là, anh nói, dân tộc Việt Nam chúng ta có nhiều truyền thống quý báu mà bất cứ một dân tộc nào khác trên thế giới này cũng không bao giờ có được. Đấy là tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau như anh em một nhà cùng cha cùng mẹ đẻ ra.

Rồi giao thừa đến. Cả cộng đồng chạy ào xuống sân đốt pháo. Trong khi pháo của bố con anh ran ran nổ giòn tan, quả nào ra quả ấy thì mấy bố con thằng em lóng ngóng lục tìm hết túi này đến túi khác mãi rồi mà vẫn chưa thấy phát hỏa. Ai đời đi đốt pháo mà có cái bật lửa ở đâu cũng chẳng biết. Không biết là để quên ở nhà hay là đánh rơi mất ở dọc đường rồi.

Nhìn mấy bố con anh ai cũng nhăm nhăm không bao diêm thì cũng que hương hay cái bật lửa trên tay, một trong số mấy đứa con thằng em chợt nảy ra sáng kiến:

– Hay là bố chạy sang mượn bác một cái bật lửa mà dùng. Nhà bác nhiều thế kia.

Đúng là cái khó ló cái khôn. Nghe con bé nói cũng có lý, thằng em bèn lúp xúp chạy đến bên cạnh mấy bố con anh, khẩn khoản:

– Bác với mấy anh cho cái cháu xin tí lửa. Rõ ràng là lúc chiều em đã cẩn thận bỏ cái đèn bật vào túi chung với mấy bó pháo rồi, vậy mà chẳng hiểu sao xuống đây lại chẳng thấy đâu. Khổ thế đấy.

Rồi thằng em đứng chờ. Nhưng dẫu nó có đứng mãi thì cũng chỉ tổ mỏi chân mà thôi. Vì anh đã nói:

– Chú chẳng hiểu truyền thống của dân tộc mình gì cả. Có mỗi tí đỏ, năm mới chú xin hết thì người ta còn làm ăn gì được.

Xong mặc kệ thằng em, anh điềm nhiên giục chị và mấy đứa con:

– Thôi, đi đến đầu đường đằng kia đốt, mấy mẹ con chúng mày…
./.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)