Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 07, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Mụ Hấp

– Thiên hạ dạo này điên hết rồi ông ạ.
Tôi nói với lão Cường. Lão năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, cái tuổi chẳng mấy ai để ý vì sự nhạt nhẽo đến vô vị của nó. Nhưng người ta vẫn rất dễ nhận dạng lão. Vì lão khá to cao với cái đầu hói bóng, nhẵn thín hình tam giác rất nhân tướng học và vì lão luôn mồm kêu những chứng bệnh khó chịu của của loài người nói chung và của riêng cánh đàn ông mà lão phải chịu đựng một cách dai dẳng chẳng biết đã từ bao nhiêu năm nay, đó là bệnh đau mắt, bệnh đau răng và bệnh liệt dương.
– Mày nói đúng. – Lão hỉ hả đồng tình với tôi, kèm thêm một câu bình luận. – Chúng nó điên hết rồi. Điên nặng.
Rồi vừa lục túi lấy bao thuốc, (chẳng là lão nghiện thuốc khủng khiếp), lão vừa thủng thẳng:
– Mà điên nặng nhất phải kể đến là con mụ Hấp nhà tao. Mày biết nó hâm đến bao nhiêu độ không?
Hỏi thế thôi, nhưng không đợi tôi kịp trả lời, lão đã bộc bạch:
– Năm nay nó năm mươi tám tuổi thì tức là nó hâm năm mươi tám độ rồi. Tao để ý, cứ thêm một tuổi là nó hâm thêm một độ. Hâm đến chừng nào người ta không chịu được nó nữa thì thôi.
Tôi chưa thấy lão Cường gọi tên thật của ai lão bao giờ. Bản chất thích soi mói và độc mồm độc miệng nên lão chỉ nhăm nhăm tìm những nét gì xấu nhất, dở nhất, những khiếm khuyết không thể sửa chữa của người khác để gọi. Và ngay đến cả vợ lão, lão cũng chẳng tha. Ngoài hai chữ “mụ Hấp“ mà bất cứ lúc nào cũng bật ra một cách hết sức tự nhiên, lão còn gọi bà ta là mụ Béo, mụ Cộc, mụ Lác…, nghĩa là toàn những cái tên mà chỉ mới nghe qua đã thấy thể hiện sự khinh bỉ, xấu xí.
– Có bao giờ ông nghĩ rằng bà ấy sẽ hâm đến bao nhiêu độ không?
Nghe tôi hỏi thế, lão Cường lắc đầu ngoay ngoảy. Rít vội một hơi thuốc, lão nói ngay, không để ý đến một cục bọt dẻo quẹo, vàng xỉn, đã kịp xuất hiện ở bên mép từ lúc nào:
– Làm sao mà tao biết được, hở mày. Vì chắc chắn là tao sẽ chết trước mụ. Mày không biết chứ, cái loại hâm hấp như mụ ấy thường sống rất lâu. Những người khác thì chỉ cần sốt đến bốn mươi, bốn mốt độ là đã thấy nguy hiểm lắm, còn các mụ có khi hấp đến chín chín, một trăm độ vẫn cảm thấy bình thường.
Lão Cường rất hay kêu Trời với kêu chết. Thỉnh thoảng người ta lại nghe lão kêu:
– Ôi giời ơi, cứ kiểu này chắc là tao phải chết mất.
Hoặc, thậm chí nặng nề hơn:
– Tao chết rồi. Chúng mày phải biết, tao là thằng chết chưa kịp chôn mà thôi.
Rồi lão than vãn:
– Cuộc đời này có sống cũng chẳng tích sự gì, nhiều khi tao thấy chết đi có khi còn hay hơn.
Lão cũng đã tính đến cái chết. Đã mấy lần tôi được nghe chính mồm lão nói:
– Tao chẳng sợ chết mà chỉ sợ khổ con khổ cháu. Lạy ông trời! Nếu muốn bắt tao chết thì xin ông ấy cho tao ốm độ một tuần rồi đi ngay, chứ đừng bắt lay lắt hết năm này qua năm khác. Khổ lắm. Được thế thì phúc.
Tuy thỉnh thoảng cũng lo lắng, đề phòng những trường hợp xấu nhất:
– Còn nếu ông không cho thì tao cũng có cách của tao.
Song, nói chung là lão vẫn lạc quan:
– Thì cũng như cụ thân sinh của tao ấy. Cụ đi nhanh lắm. Từ đầu đến cuối có không đầy một tuần. Cụ nằm đó, đợi con cháu về đông đủ là đi, thanh thản, nhẹ nhàng, sạch sẽ, chẳng phiền hà đến ai… Trong gia đình tao, ai cũng nói là tao giống cụ nhất. Nếu ông trời bắt tao phải đi thì tao cũng chỉ mong ông cho tao đi nhanh giống như cụ. Chứ phải sống bên cạnh con mụ Hấp nhà tao mà lại ốm lên ốm xuống nữa thì có khác gì sống ở địa ngục, một thứ địa ngục ở ngay trần gian này. Mà mày biết cái gì không…
Tất nhiên là tôi không biết. Nhưng tôi chưa kịp nói gì thì lão đã tiếp:
– Vậy mà ngày xưa mụ là lính của tao đấy. Ngày mụ còn là con loong toong, chạy công văn dưới phòng hành chính quản trị thì tao đã là phó giám đốc công ty rồi. Thời ấy, mụ có muốn trông thấy mặt tao cũng khó chứ đừng nói đến chuyện cứ mở mốm ra là chửi bới, trách móc với yêu sách bố mày phải như thế này, bố mày phải như thế kia như bây giờ.
Vì tên thật của mụ Hấp, tức vợ lão Cường là Dương nên một số người hay đùa cứ thích gọi nhà lão là nhà ông Cường Dương. Mà như thế thì có khác gì lấy dao cứa vào nỗi đau của lão. Lão tức lắm, và nếu ngó trước ngó sau không thấy bóng đàn bà con gái nào thì thế nào lão cũng chửi toáng lên:
– Mẹ tiên sư chúng mày… Bao nhiêu năm nay bố mày có lên được lần nào đâu mà chúng mày dám gọi bố mày như vậy.
Rồi lão lại văng tục: “Cường là cường cái con…” Song, như sực nhớ ra điều gì đau lòng, lão lại đổi giọng: “cái cục cứt.”
Trêu thì trêu vậy, nhưng vì nhiều lẽ, căn bệnh trầm kha của lão cũng vẫn được khối người quan tâm. Người thì mách lão hay là mua bìm bịp, tắc kè hoặc cá ngựa về ngâm rượu mà uống, người lại bảo hay là kiếm mấy bộ rắn, loại ngũ xà ấy, nghe nói nghiệm lắm, hay là kiếm mấy bộ dái dê. Lão cũng lùng mua được cả loại thuốc có pha bột cạo từ sừng con tê giác với bột xương con linh miêu, tức là những loại kích thích cực mạnh nhưng tất cả đều vô hiệu. Có người muốn dùng biện pháp mạnh hơn, còn xúi lão:
– Ông thử kiếm con bé nào tre trẻ mà cặp một thời gian xem thế nào. Người ta chẳng vẫn bảo một cái lạ bằng tạ cái quen đấy là gì. Có mấy em, nghệ sỹ hẳn hoi, trông tấy lắm, đẹp bốc lửa luôn, mình biết chiều nó thì nó cũng chiều lại phải biết. Chắc chắn thế.
Nhưng kệ ai muốn nói gì thì nói, lão vẫn lắc đầu nguây nguẩy:
– Thôi đi chúng mày. Tao đã thử chán cả rồi, nhưng đâu lại vẫn cứ vào đấy. Chẳng biết tại sao cứ tưởng tượng ra mặt cái con mụ Hấp là tao lại chẳng còn làm được cái gì mới lạ chứ.
Cứ như một số người biết chuyện kể lại thì lão bị tâm lý…
Hơn một chục năm về trước, lợi dụng chức phó giám đốc công ty, lão bố trí cho bà vợ lúc đó đang độ hồi xuân một suất đi lao động nước ngoài, hy vọng một cuộc đổi đời. Mà đúng thế thật, mới chỉ có mấy năm số tiền và của cải mụ gửi về thừa đủ để lão tậu một ngôi nhà mới với đầy đủ trang thiết bị hiện đại cho cả năm tầng. Ngày ấy, chuyện kiếm tiền sao mà đơn giản đến vậy, dễ đến mức mụ vợ lão nghĩ một cách rất giản đơn rằng, chỉ một mình mụ vơ thì không xuể, nếu kéo thêm được ông chồng sang, hai vợ chồng hợp sức lại mà vơ thì mới bõ. Bởi, vốn liếng có cần gì phải nhiều nhặn lắm đâu, mỗi ngày chỉ cần bán dăm chục cây thuốc là đã có tiền nghìn, hơn ở Việt Nam còng lưng đi làm cả đời. Và thế là bằng mọi cách, từ viết thư kể nể đến gọi điện thoại về nỉ non, mụ lừa được lão sang thật. Mà sang một cách chính thức, bằng tiền nhà nước hẳn hoi. Bởi ai chẳng biết, với sự ranh mãnh sẵn có và với chức vụ ấy thì làm gì mà lão chẳng xoay sở được một chuyến đi công tác kết hợp với thăm thân nhân dài ngày.
Thì lúc đầu lão Cường cũng nghĩ rằng lão chỉ sang thăm vợ vài tháng rồi sẽ về. Vậy nên, khi mới chân ướt chân ráo đến Đức được mấy ngày, thấy mụ vợ bảo ông phải ở lại thì lão giật lẩy người lên:
– Ở là ở thế nào. Cơ quan còn bao nhiêu là công việc, ở lại thì giao cho ai, ai làm được ? Với lại chỉ còn mấy tháng nữa là đại hội đảng bộ toàn công ty rồi, ở lại thì còn tham gia bầu bán cái gì được nữa.
Phải nói là lão Cường cũng thuộc loại người có con mắt nhìn xa trông rộng. Lão rất hy vọng vào cái đại hội sắp tới này. Gì chứ việc lão trúng cử vào cấp ủy là cái chắc. Tay giám đốc công ty thì đã già lắm rồi, lại chẳng có trình độ, sớm muộn rồi cũng phải về hưu, cái ghế ấy không phần lão thì còn phần ai nữa. Lão còn trẻ, mới có bốn mấy tuổi, lại có bằng đại học, mặc dù là bằng chuyên tu thôi nhưng cũng hơn hẳn cái bằng trung cấp của tay kia. Nhưng lão muốn tính toán kiểu gì thì tính, mụ vợ vẫn không chịu. Mới xa nhau có mấy năm mà lão thấy tính tình mụ thay đổi hẳn, hơi một tí là cơng cái mặt lên, không chịu lép vế, chịu thua ai bất kỳ cái gì bao giờ. Mụ nhìn thẳng vào mặt lão, mắt long lên, vừa dè bỉu, vừa kiên quyết :
– Gớm ! Báu gì cái cấp ủy với cái chức giám đốc của ông. Cứ cho là ông trúng cấp ủy với lên được chức giám đốc đi chăng nữa thì một tháng lương của ông được mấy chục ngàn đồng, có bằng ở đây người ta đi bán thuốc lá một buổi không. Thôi ! Thôi ! Thôi ! Không nói nhiều nữa. Tôi đã bảo ở lại là ở lại. Cũng cóc phải lo không có thằng nào làm thay được công việc của ông. Mà ai bảo với ông thế. Ông ở lại có khi chúng nó càng sướng. Chẳng gì thì bớt được thằng tranh chấp, đấu đá nào cũng tốt thằng ấy …
Rồi mụ đích thân chuẩn bị hành trang để lão đi bán thuốc lá ngay. Cũng chẳng cần gì nhiều, chỉ mấy cái ba lô thật to, thật bền, thêm mấy cái túi xách nữa là xong. Cũng chính mụ đích thân đứng ra huấn luyện cho lão, từ cách vận chuyển, chào hàng, giao hàng, thanh toán đến cách chạy cảnh sát, cách tẩu tán tang chứng vật chứng, cách bỏ của chạy lấy người… Và chỉ sau mấy buổi như vậy, lão đã trở thành một người buôn lậu thuốc lá, thành thạo không kém một tay thực thụ nào.
Đi bán thuốc lá được một thời gian, thấy việc kiếm tiền quá dễ, lão Cường mới thấy quyết định của vợ là đúng. Ở lại là phải. Tuy phải sức khuya dậy sớm một tí thật, nhưng ngày nào cũng đút túi cả nghìn Đê* với hơn nghìn Đê* thì chẳng mấy năm mà lão trở thành triệu phú, một tương lai sán lạn rất gần với sự thật mà bất kỳ một anh cấp ủy hay một anh giám đốc công ty nào có nằm mơ cũng không thấy được.
Ở đời, nhiều khi người ta cứ mải mê với chuyện này quá thì lại đâm chểnh mảng với chuyện kia. Lão Cường cũng vậy. Nhiều hôm, vì ban ngày quá say sưa, mải mê với chuyện buôn bán nên đêm đến, về tới nhà là lão nằm vật ra giường rồi ngủ thẳng cẳng, mê mệt tới quên cả ăn uống, quên luôn cả bà vợ cũng đang nằm ngáy khò khò bên cạnh. Của đáng tội, thời gian đầu lão cũng thấy hơi có chút áy láy, nhưng sau nghĩ lại, lão cho rằng, có khi mụ cũng như lão thôi, cả ngày chạy ngược chạy xuôi bở hơi tai như thế thì ngoài ăn bù ngủ bù ra còn thiết cái gì nữa. Và lão cười khe khẽ, lấy làm lạ cho cái sự đời. Thế mà ở cơ quan lắm thằng độc mồm độc miệng cứ bảo lão có vợ mà cho đi Tiệp đi Đức (hay đi nước ngoài, nói chung) là ngu, là ăn mấy bát cứt. Dạo ấy, lão cũng lơ mơ nghĩ có khi là mình ngu, đáng ăn cứt thât. Bởi chính lão cũng biết đàn bà có nhiều con chỉ đợi chồng ra khỏi nhà để rước trai lên giường, cần gì phải đi nước ngoài, phải xa nhau hàng mấy năm trường. Bây giờ lão mới thấy là mình hồ đồ. Thì ai chẳng biết là đi nước ngoài là có điều kiên, nhưng cứ vắt chân lên cổ mà chạy như vợ lão suốt ngày như thế kia thì nhiều khi có để con buồi ở ngay bên cạnh nó cũng chẳng màng.
Có lẽ lão Cường còn cười và còn tin vào cái chân lý mà lão mới phát hiện ra ấy mãi mãi, nếu cái buổi chiều thứ sáu định mệnh đó không đến.
Hôm ấy là ngày mười ba. Chẳng biết nghe ai hay lấy kinh nghiệm ở đâu mà mấy gã bạn cùng đi thuốc với lão ở cửa siêu thị cứ bảo thứ sáu là đen lắm, không bị mất thuốc, mất tiền thì cũng bị công an, phòng thuế rượt, buôn bán chẳng ra gì… làm lão cũng hơi nản. Vậy nên, đáng lẽ phải nhét vào mấy cái ba lô hơn năm chục cây Malboro như mọi khi, thì lão lại chỉ xếp một cách lỏng lẻo có gần bốn chục cây để rồi không ngờ bán vèo vèo có mấy tiếng đã hết.
Lúc ấy mới có hơn bốn giờ chiều, nghĩa là còn những mấy giờ nữa mới tối, mà khách khứa thì chẳng hiểu ở đâu ra mà vẫn còn nhiều đến vậy. Ngập ngừng lắm rồi lão Cường cũng mở mồm, tính hỏi vay mấy đứa bên cạnh dăm cây thuốc để gỡ gạc thêm. Nhưng rồi dù lão có cầu khẩn, nài nỉ đến mấy thì cũng chẳng đứa nào san sẻ cho lão lấy một chút. San sẻ cho lão để rồi cùng hết, cùng đứng mà nhìn à, chẳng đứa nào lại dại đến vậy. Chúng chỉ hỏi lão :
– Nhà bác ở cách đây có xa không ?
Rồi khi biết là chỉ có bốn năm bến tầu điện thì mấy đứa lại bảo :
– Tưởng thế nào, chứ có bốn năm bến như vậy thì có gì đáng nói. Cùng lắm thì vừa đi vừa về cũng hơn nửa tiếng chứ mấy. Bác cứ nhảy tầu về mà lấy.
Thấy mấy đứa nói cũng có lý, lão Cường nghe theo. Vừa lúc đó chuyến tầu của lão chạy tới, lão bèn nhảy lên luôn để rồi chỉ không đầy mười phút sau đã về đến nhà.
Mới sang Đức được ít lâu nhưng lão Cường đã học được thói quen làm cái gì cũng phải thật nhẹ nhàng, không được gây bất kỳ một tiếng động gì mạnh, không được tạo sự chú ý cho bất cứ kẻ nào. Lão khe khẽ mở khóa, khe khẽ lách người vào nhà, rón rén bước về phía buồng, nơi lúc sáng lão còn bỏ lại hơn chục cây thuốc dưới gầm giường, để rồi khi khe khẽ mở cửa buồng ra thì không thể nào mà ngờ được rằng lại thấy mụ vợ của lão đang hổn hển, cuốn chặt lấy thằng láng giềng mà lão rất ghét. Cái thằng chỉ đáng tuổi con tuổi cháu của lão và lôi thôi thì không thể nào chịu nổi. Cái đầu nó lúc nào cũng xù ra như cái nơm, hai hàm răng thì vừa đưa hết ra ngoài vừa vàng khè như răng cải mả.
Tất nhiên là trên người cả hai đứa đều không có một mảnh vải nhỏ… Và từ lúc ấy trở đi, mụ vợ của lão trở thành mụ Hấp, mụ Điên, mụ Béo, mụ Cộc. Không bao giờ lão gọi mụ bằng tên hay bằng em nữa. Vì cách gọi ấy, nên có nhiều người không biết, hỏi tại sao lại đối sử với vợ cục súc, dùi đục chấm mắm cáy như vậy thì lão nhăn nhó trả lời :
– Chúng mày muốn tao phải gọi nó bằng em à ? Nếu vậy thì chúng mày chẳng biết mẹ gì cái bệnh của tao. Cứ nghĩ đến chữ em là tao thấy đau không thể nào chịu nổi. Đau đến không sao mở mồm mở miệng ra được. Thật đấy. Thề có mặt giời. Tao có nói sai tao chết ngay.
Cũng có người bảo lão :
– Ông ghét bà ấy như vậy thì chia tay nhau đi có tốt hơn không ? Không chịu nổi nhau thì sống với nhau làm gì cho thêm khổ ra…
Thì lão bảo :
– Nói như chúng mày thì nói làm gì. Ở đời, nhiều khi căm thù nhau tưởng đến không đội trời chung nhưng vẫn cứ phải sống với nhau vì những lý do khác. Như tao có phải sống với mụ Hấp thì cũng vậy. Chuyện này chúng mày có nghe chắc cũng chẳng tin, nhưng mà tao nói thật, tao còn mấy thằng con, tao phải có trách nhiệm với chúng nó, nếu không có tao chắc mụ hành chúng nó đến chết mất.
Thì ra vậy. Lão Cường có với mụ Hấp ba thằng con trai. Nếu cứ nghe kinh nghiệm « tam nam bất phú » của các cụ mà bảo nhà lão nghèo thì sai toét. Vì ngược lại, nhà lão rất giầu. Ít nhất là cũng giầu từ khi sang Đức. Người ta bảo, tiền vốn của vợ chồng lão phải đến mấy trăm nghìn Đê. Sau này, khi việc buôn thuốc lá lậu không còn dễ dàng nữa, mụ Hấp mới dùng số tiền đó để mở một cái nhà hàng. Vì bản tính đa nghi, không bao giờ tin ai cái gì, lại tham công tiếc việc nên mọi công việc trong nhà hàng này mụ đổ lên đầu bố con lão hết mà không thuê ai cả. Ngay từ đầu tiên, mụ đã phân công :
– Việc liên hệ đặt mua các loại thực phẩm từ các nơi là của tôi. Việc chế biến, bảo quản, nấu nướng ở trong bếp là của thằng lớn. Việc phục vụ cho khách ăn bên ngoài là của thằng thứ hai. Việc nghe điện thoại rồi lái xe mang đồ ăn đến cho những ai đặt là của thằng thứ ba. Còn ông thì ngoài mấy việc nhặt rau, nấu cơm, thái thịt thái cá ra ông còn phải rửa bát, quét nhà, lau cửa kính và lau mấy cái toilet lúc nào cũng phải thật sạch…
Nghe lão Cường than vãn :
– Mày chẳng thể tưởng tượng được công việc trong một cái nhà hàng nó phức tạp đến như thế nào đâu. Kể ra thì chỉ bằng ấy chữ thôi nhưng mà nó lặp đi lặp lại cũng thành cao như núi ấy. Riêng phần tao, chỉ việc một ngày phải thái mấy chục cân vừa rau vừa thịt với rửa mấy trăm cái đĩa cái bát đủ các loại, mấy chậu vừa dao vừa thìa dĩa… cũng đủ mỏi nhừ tay với đau ê đau ẩm cả người rồi. Phải thêm cả việc lau mấy trăm mét vuông vừa nhà vừa bếp, mấy chục cái cửa sổ với gần chục cái hố xí nữa thì lại càng mệt lắm. Vậy nên, ngày nào tao cũng phải lọ mọ làm từ bảy tám giờ sáng, đêm thì một hai giờ mới được lên giường.
Tôi bảo :
– Công việc nhiều như thế, sao ông bà không bỏ ra mấy trăm, thuê thêm người làm cho nó bớt đi.
Thì lão lắc đầu :
– Mày còn nói thế tức là mày còn chưa biết con mụ Hấp nhà tao là người như thế nào rồi. Không bao giờ nó lại chịu bỏ ra mỗi tháng mấy trăm để thuê một người rửa bát rửa đĩa hay là quét dọn đâu. Mấy đồng cũng không chứ đừng nói mấy trăm…
Tôi lại nói :
– Nhưng ông cũng phải biết giữ gìn sức khỏe của ông chứ. Chẳng gì thì ông cũng là người có tuổi rồi. Làm công việc nặng mà làm nhiều như vậy thì ông chịu được mấy bữa.
Nhưng lão vẫn gạt đi :
– Tao thì nói làm gì. Tao có chết ngay bây giờ cũng được. Sở dĩ tao phải làm ngày làm đêm như thế là vì thương mấy thằng con của tao. Tao mà bỏ đấy thì mụ Hấp mụ ấy lại bắt chúng nó phải làm. Mà công việc của thằng nào thì cũng nhiều. Hơn nữa chúng nó lại hãy còn tuổi ăn, tuổi ngủ. Hôm nào cũng vậy, đêm đến, về tới nhà, đặt mình xuống giường là thằng nào cũng ngủ như chết, sáng ngày ra thì hò như hò đò cũng chẳng thằng nào muốn dậy.
Đấy là lão chưa kể hết. Mà lão có không nói ra thì ai cũng biết là vì suốt ngày phải ở trong bếp, công việc lại nặng nhọc, vừa phải tiếp xúc với dầu mỡ lại vừa thiếu không khí, thiếu ánh sáng mặt trời nên cả ba thằng con của lão đều có dấu hiệu suy nhược. Đặc biệt là thằng thứ nhất thì thể hiện của bệnh trầm cảm đã quá rõ ràng, có thời kỳ nó đã bỏ nhà đi lang thang hàng mấy tháng liền.
Thương thân, thương con bao nhiêu thì lão Cường lại càng giận vợ bấy nhiêu. Nỗi tức bực ấy, lão dồn lên đầu mụ :
– Trăm sự cũng chỉ tại mụ hấp quá, điên quá mà chúng ông phải khổ.
Và lão càng khổ hơn khi nghĩ đến tương lai. Lão nói với tôi :
– Tao thì không nói làm gì. Tương lai rõ ràng nhất của tao là ở nghĩa địa. Tao chỉ thương cho mấy thằng kia. Mày tính, thằng bé cũng hơn hai mươi còn thằng lớn thì đã gần bốn mươi rồi… Vậy mà chẳng thằng nào biết cái gì. Cứ nói đến con gái là lảng. Ấy thế mà mụ ấy hãy còn đe, đứa nào mà léng phéng, dính đến chuyện yêu đương nhăng nhít là chết với tao. Mày nghĩ có điên không ?
Tôi nói với lão :
– Thấy bảo kỳ nghỉ phép vừa rồi bà ấy về Việt Nam kén vợ cho mấy thằng mà ?
Để rồi lại phải nghe lão rầu rĩ :
– Nói thật với mày, tao đi đó đi đây cũng đã nhiều rồi, nhưng quả là trên đời này không có ai hâm hơn, điên hơn có mụ Hấp nhà tao được. Chẳng hiểu sao mà nhìn thấy đứa con gái nào mụ cũng sợ như thế.
Mà quả vậy. Mụ Hấp vợ lão có những toan tính và sự lo lắng thái quá đến bệnh hoạn. Nhất là cái khoản chọn vợ cho con. Với bọn từ Việt Nam sang, bao giờ mụ cũng gặt phắt. Ối giời, mụ nói oang oang giữa, tin làm sao được loại ấy hả các cô các cậu. Riêng mấy tháng lê la từ Việt Nam sang đây, qua bao nhiêu nước, rồi vượt rừng vượt suối, ai dám đảm bảo là chúng nó không qua tay thằng nào. Bọn ở Việt Nam mà lơn lớn một tí rồi cũng không được mụ chấm. Đặc biệt là bọn hơi có học một tí hoặc nhà ở thành phố, thị xã. Ối giời, bọn ấy cũng không được các cô các cậu ạ. Chúng nó đã biết mùi đời, rước sang rồi có khi chưa được ba bảy hai mươi mốt ngày nó đã tót đi làm vợ thằng khác, để con mình đã bơ vơ lại vẫn hoàn bơ vơ. Đối tượng của mụ phải là những đứa hoàn toàn ngây thơ, phải trẻ, khỏe, trông được, học hành ít thôi và cái chính là phải không biết điện thoại di động với internet, không biết chít chát là cái gì, mà cái loại ấy thì khó quá.
Lão Cường bảo tôi :
– Tao cũng đến phải bó tay với mụ thôi mày ạ. Mụ càng ngày càng hấp, hâm nặng đến hết thuốc chữa rồi. Thời buổi này, tìm đâu ra đứa con gái nào phù hợp được với tiêu chuẩn của mụ. Đào đâu ra đứa chưa biết yêu lần nào để nó lấy con mụ.
Rồi lão than :
– Cái mà tao ghét nhất là cái thói đạo đức giả của mụ. Càng thấy mụ leo lẻo, phải chọn đứa nào nết na, chính chuyên, biết yêu chồng, thương con… mà tao lại càng chỉ muốn đấm cho mụ vỡ mõm. Sao mụ không tự sờ lên gáy mụ xem mụ là cái thá gì mà mụ đề ra lắm yêu cầu, yêu sách điên rồ làm khổ người khác đến vậy. Mày nói đúng. Thiên hạ dạo này điên hết rồi. Điên nặng. Mà nặng nhất trong số nặng ấy là con mụ Hấp nhà tao. Nó điên đến mức không thể nào chữa được.
Xong lão tỏ vẻ muốn cắt đứt câu chuyện bằng cách hối hả hít hít nốt mấy hơi thuốc và kêu dạo này hay đau lưng quá để chuẩn bị đứng dậy. Tôi cũng chẳng muốn chèo kéo thêm lão làm gì. Lúc mới gặp nhau, tôi đã định kể cho lão nghe một vài chuyện điên vui vui khác của thiên hạ. Nhưng rồi mồm tôi không địch lại được với mồm lão, để rồi câu chuyện này tự nhiên cứ hướng theo ý lão từ lúc nào cũng chẳng biết nữa.
./.
Tháng Chín, 2006

Ghi chú :
* Tức Dmark, đơn vị tiền tệ của nước Đức thống nhất, được lưu hành cho đến khi chuyển sang đồng Euro.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)