Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 28, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Dạy Con

 

Đất nước đang thời kỳ mở cửa, như bao nhiêu người khác, một dạo đã cố gắng ra đi cho bằng được, giờ gia đình anh chị M. cũng cố gắng phải về bằng được.

Mà có không muốn về cũng chẳng được. Các cụ, tức ông bà nội ngoại của cả hai bên, viết thư, hay có điều kiện nói chuyện qua điện thoại, lần nào cũng nhắc: “Chúng tao già lắm rồi, còn sống ngày nào thì cũng chỉ mong con mong cháu”. Thậm chí, có lần còn mát mẻ, giận dỗi: “Chúng tôi biết anh chị thừa lông thừa cánh rồi. Ở ngoài ấy bây giờ đầy đủ, sung sướng, có ai còn thèm nhớ gì đến mấy thằng già con già này nữa”.

Thì về. Các cụ đã nói đến thế thì về. Anh chị M. tặc lưỡi. Và trong khi thu xếp, chuẩn bị các thứ để về, chợt anh chị M. cùng nhận ra một số điều bất ổn. Một trong số những bất ổn ấy là cách sử dụng một số từ ngữ Việt Nam của bọn trẻ. Chả là, nhà nhiều khách, nhiều cô chú đến rồi truyền cho các cháu nhiều từ, nhiều khái niệm lệch lạc quá. Ở đây, ở xứ sở của tuần lộc này thì không sao, nhưng nếu muốn một lần về thăm Việt Nam thì nhất định phải sửa. Còn bằng không, dù có nhớ, có khao khát, mong mỏi đến mấy, nghe thấy các cháu ăn nói hồ đồ như vậy, ông bà lại cũng vẫn chẳng đuổi đi cho sớm chợ.

Nhận ra được vấn đề rồi, cứ có điều kiện là anh chị M. lại lôi bọn trẻ (một đứa năm tuổi và một đứa ba tuổi) ra để sửa sang lại kiến thức của bọn chúng:

“Cái này ở Việt Nam người ta không ai gọi là Bác Kim Chính Nhật*, nghe chưa…” – Giọng chị M. lanh lảnh. “Các cô, các chú dạy các con gọi cái này là Bác Kim Chính Nhật là không đúng, nghe chưa? Cái này ở Việt Nam người ta gọi cái này là chim hoặc là bướm. Nghe chưa? Nhắc lại cho mẹ nghe xem nào”.

Hai đứa trẻ, được cái cũng sáng dạ, chỉ cần mẹ bảo một vài lần là nhớ ngay. Mà nhớ một cách rất hệ thống, bài bản. Và, có lẽ vì cũng thích về Việt Nam nên chúng vẫn hay mang ra ôn lại. Thỉnh thoảng, anh chị lại thấy con N., với nét mặt nghiêm nghị đến lạnh lùng nói với thằng H: “Ở Việt Nam người ta không gọi Bác Kim Chính Nhật là Bác Kim Chính Nhật đâu. Nghe chưa. Người ta gọi Bác Kim Chính Nhật của chị là bướm còn Bác Kim Chính Nhật của H. là chim. Nghe chưa? Nhắc lại cho chị nghe xem nào. Sai là chị cắt Bác Kim Chính Nhật của H. đi đấy”

Và, không chỉ có thế, nó còn bắt thằng em phải nhắc đi nhắc lại điều ấy không biết đến bao nhiêu lần. Nhiều, đến mức làm thằng bé phải phát cáu lên. Rồi, đến một lúc cảm thấy không thể chịu đựng được nữa, nó chạy đến, sụt sùi mách với chị M: “Mẹ! Con đã biết Bác Kim Chính Nhật của con là chim từ lâu rồi mà chị cứ bắt con phải nhắc lại một nghìn lần. Con ứ thèm chơi với chị nữa đâu”.

./.
Viết, nhân kỷ niệm ngày thiếu nhi quốc tế 1 / 6 / 2007
____________
Ghi chú: Người cầm lái vĩ đại của nhân dân Triều Tiên, con trai của lãnh tụ vĩ đại Kim Nhật Thành

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)