Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Cụ Qu

 

Ở đời, phàm những người có đức độ thì thường được kính trọng. Nhưng có đức độ mà không có tài năng thì dù có được kính trọng đến đâu đi chăng nữa cũng vẫn cứ vô dụng. Và dường như những người có đức thực sự ai cũng biết điều đó, nên họ thường là những người có tài, hoặc ít ra thì cũng làm thế nào đó để người khác tưởng tượng mình là những người có tài.

Nhưng (ấy chết, xin lỗi, lại nhưng), có đức có tài mà không có quyền thì nhiều khi cũng chẳng làm được cái quái gì. Nghĩa là, cũng vẫn hoàn toàn vô dụng với cuộc đời này. Vậy nên, để điều đó khỏi xảy ra, những người có đức có tài thường phấn đấu, cố gắng bằng một cách nào đó để phải có được một chút quyền thế. Và nói là nói thế thôi, chứ cái gọi là một chút ấy nhiều khi lại là rất to, to đến người bình thường như cánh quần thụng áo thụng chúng mình chẳng thể tưởng tượng được. Mà thôi, để cho dễ, mình cứ lập một tương quan tỷ lệ thuận, nghĩa là chức càng to thì tài và do đó mà cả đức nữa lại càng lớn. Và ngược lại cũng thế. Tất nhiên quy luật nào thì cũng có những ngoại lệ. Và thực ra thì những ngoại lệ (đôi khi rất nhiều) này lại tồn tại theo những quy luật khác, nhưng trong phạm vi của tác phẩm ngắn này, chúng mình sẽ không xét đến bất kỳ một ngoại lệ nào.

Vậy thì chúng mình cứ tạm hiểu là cụ Qu (tiếng Việt phát âm là Quờ và có thể cũng sắp nhận được quyết định nghỉ hưu) mà mình nói ở đây là nhân vật có quyền cao chức trọng và do đó mà có tài và có đức thực sự nhé.

Một buổi chiều cuối tuần, một chiếc xe con loại oách nhất Hà Nội đưa cụ đến bản L thuộc xã M, huyện B, tỉnh T… Và ở nơi này, bằng quyền lực cũng như tài năng và đức độ của mình, cụ đã thuyết phục được các cấp chính quyền địa phương nhượng lại một mảnh đất thật đẹp nằm ngay trên sườn đồi lịch sử Đ, bên dòng suối nổi tiếng V gọi là để làm chốn dưỡng già yên bình cuối đời. Mà có lẽ mình viết mấy chữ thuyết phục ở đây cũng không được thuyết phục cho lắm. Chính xác thì là vì sự kính trọng đối với đức độ, tài năng và uy tín của cụ Qu, vì những công lao, đóng góp của cụ với đất nước nói chung và với địa phương này nói riêng, mà ngay khi cụ vừa mới hơi ngỏ ý một chút, lãnh đạo chính quyền ở đây đã vội vàng, sốt sắng, thúc dục lẫn nhau hoàn thành mọi thủ tục cấp đất cho cụ rồi.

Chỉ sau một thời gian ngắn, bằng sự nỗ lực của cụ Qu và những ai muốn giúp đỡ cụ (chẳng hiểu đào ở đâu ra mà nhiều thế), một ngôi nhà gỗ nho nhỏ, đơn sơ nhưng chắc chắn và cái chính là rất đầy đủ tiện nghi đã được dựng lên. Cụ Qu làm bữa cơm thân mật để cảm ơn mọi người. Và chúng mình đừng tưởng rằng L, M là những bản, những xã thuộc vùng sâu vùng xa mà chưa kịp nhiễm những trò phù phiếm hay nói chung là những thói hư tật xấu của đồng loại dưới xuôi hay dưới Hà Nội. Trong bữa cơm gọi là thân mật ấy, mặc dù chẳng có ý kiến chỉ đạo nào của cụ, vậy mà sơn hào hải vị vẫn ngập ngụa, bia tươi rượu mạnh vẫn chảy như suối và nhất là không thể thiếu được mấy khoản như video tươi mát, khoản karaoke và khoản nhảy đầm. Nhưng mình không muốn nhắc chuyện này. Vì về chuyện này thì đã có cụ Qu nhắc nhở mọi người rồi. Cụ bảo anh em rằng, vì đây là lần đầu tiên nên cụ bỏ qua, còn những lần sau thì đừng có bầy vẽ tốn kém thế. Làm gì thì làm chứ bày vẽ là cụ không bằng lòng đâu. Mình chỉ muốn nói là nhân dịp này số phong bì mà cụ nhận được tính tổng cộng đâu cũng cỡ vài tỷ. Vậy mà cụ không giữ lại một đồng nào. Ngay chỉ một đồng để gọi để làm kỷ niệm cũng không. Trước sự chứng kiến của ông chủ tịch tỉnh T, ông chủ tịch huyên B và rất nhiều quan chức khác, cụ cho gọi ông trưởng bản L và ông chủ tịch xã M đến và đưa tất cả số tiền (gồm cả ngoai tệ) này cho hai người với điều kiện là sử dụng để xây dựng một nhà trẻ thật khang trang cho bản L và một trường học thật đẹp,thật đầy đủ tiện nghi cho xã M. Ừ thì coi như đây là việc làm từ thiện của giới lãnh đạo các cấp và của địa phương với các cháu. Cụ bảo vậy.

Chẳng hiểu những ngày còn ở Hà Nội thì thế nào, chứ còn ở đây, cụ Qu có cuộc sống rất bình dân. Như một người miền núi thực sự, ngày ngày, tự tay cụ phát quang hết vạt đồi này đến vạt đồi khác để trồng ngô trồng sắn và các loại rau củ hoa màu khác, và lâu lâu rồi dân bản L cũng quen với hình ảnh một ông cụ quắc thước, da dẻ rám nắng, tóc bạc trắng, sáng sáng mang lưới xuống suối đánh cá và chiều chiều thì xách nước lên để tưới tăm cho cây nọ cây kia. Mấy bữa cơm hàng ngày của cụ cũng thật là đạm bạc, thịt thà hầu như không có, chỉ một ít cá suối hoặc kho hoặc nấu canh, còn thì toàn những rau là rau. Cụ vẫn bảo với mọi người ăn rau ăn cỏ được là tốt, nhìn con bò, con voi và bao nhiêu con vật trong rừng đấy, có ai thấy chúng nó có ăn thịt ăn cá bao giờ đâu mà vẫn to lớn đến vậy.

Những ngày cuối cùng cuộc đời của cụ Qu quả thật là có ý nghĩa. Cụ ra đi thật là thanh thản trong sự thương tiếc của bao nhiêu người và đặc biệt là của đồng bào mấy dân tộc thuộc bản L, xã M… Để ghi nhớ công lao và đức độ của cụ, bà con ở đây đồng một lòng, nhất trí đề nghị lấy tên cụ đặt tên cho nhà trẻ của bản L và trường học của xã M.

Theo di chúc của cụ Qu thì cụ muốn yên nghỉ bên cạnh cụ bà và tổ tiên, nên sau khi cụ lâm trọng bệnh (ung thư) được điều trị một cách hết sức tận tình và mất ở Hà Nội, người ta đã đưa linh cữu của cụ về yên táng ở quê nhà.

Cũng theo bản di chúc ấy, cụ muốn để ngôi nhà và mảnh đất cuối cùng của mình ở L lại cho người con trai duy nhất là anh Ch hiện làm tổng giám đốc một công ty đang rất ăn lên làm ra ở Hà Nội. Còn anh Ch thì do bận quá nhiều công việc, không thể trông nom được nên đã bán lại cơ ngơi này cho một người khác với giá đâu có hơn trăm tỷ đồng. Chẳng gì thì dù là vùng sâu vùng xa nhưng L cũng vẫn là vùng đất nằm trong quy hoạch thuộc loại chiến lược mà trước đấy ít lâu còn rất ít người biết. Một con đường cỡ quốc gia sắp được mở ra ở đây và nhà mặt đường thì dù ở đâu cũng vẫn là nhà mặt đường.

./.

16 – 12 – 06

NHP

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)