Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Vô lý

 

Cái gì phải đến rồi cũng đến. Đã đến lúc hai người nói chuyện mà cứ như cãi nhau qua điện thoại:

“Cuối tuần nào cũng vô lý…”

Chưa nghe anh nói hết câu, cô đã cảm thấy hơi phật ý:

“Cả cuối tuần này cũng vậy?” với một giọng vội vàng pha chút giận hờn, chút tủi thân, cô hỏi.

Hỏi thế, vì cô hy vọng là anh sẽ nhớ ra điều gì. Nhưng anh lại đãng trí quá. Hay là anh cố tình làm ra vẻ đãng trí như thế để mà đáp một cách tửng từng tưng rất là vô trách nhiệm:

“Cuối tuần nào mà chẳng vậy…”

Như vậy có nghĩa là anh không nhớ rồi. Được lắm. Không nhớ thì cô sẽ nói thẳng ra cho mà nhớ. Và cô nói (chính xác là hỏi) thẳng:

“Cuối tuần có em cũng vô lý?”

Để rồi không thể ngờ được là anh sẽ trả lời:

“Có em thì cũng chẳng giải quyết được cái gì.”
Và làm cô phải phản ứng tức thì, bằng cách dấm dẳng:

“Thế cuối tuần này em không đến nữa nhé…”

Song chỉ được nghe có mỗi một chữ:

“Tùy…”

Nghe cái chữ “tùy…” dài dằng dặc này của anh, cô thấy đầu óc quay quay, thấy chóng mặt, thấy tức mất một lúc. Như thế này thì có nghĩa là thằng cha chẳng cần gì cô rồi. Và có thể là gã cũng chẳng tôn trọng, chẳng yêu đương gì cô nữa cũng nên. Chẳng… từ lâu rồi cơ. Mà đã thế thì cô cũng cần quái gì gã. Yêu thì yêu. Không yêu thì thôi. Gã đã dửng dưng thế thì thứ bảy và chủ nhật này cô cứ ở nhà, cứ không đến nữa cho gã biết mặt. Hừ… Cô thấy hai hàm răng mình nghiến vào nhau kèn kẹt. Đừng có thấy người ta dễ mà bắt nạt, muốn làm cái gì thì làm, muốn nói cái gì thì nói… Đã thế này thì cô sẽ ở nhà. Sẽ mặc kệ gã. Mặc kệ tất cả. Ai hỏi cái gì cũng không nói. Ai gọi thế nào cũng không thưa… Nói chung là sẽ im lặng. Im lặng tuyệt đối. Như một con câm. Con điếc. Con điên. Để rồi xem gã có cuống lên không. Gã mà chẳng cuống lên thì cô chỉ bé bằng con kiến…

Nhưng, tức lên thì nói vậy thôi, chứ cô không thể mặc kệ tất cả được… Cô là người lĩnh xướng trong dàn đồng ca của liên chi đoàn, và Thứ Bảy này, trong buổi hội diễn văn nghệ mừng sinh nhật Bác, cô không thể không có mặt. Một trong số những tiết mục quan trọng, cả bọn đã kỳ công tập ròng rã hàng mấy tháng trời, đã tin tưởng một cách chắc chắn là sẽ giành thứ hạng cao, không thể vì cái tức một lúc của cô với gã mà không ra mắt được. Còn Chủ Nhật thì là ngày bầu cử cuốc hội (ấy chết, quốc hội chứ, chẳng hiểu tại sao dạo này cô lại cứ hay nhầm “quốc” với “cuốc”) thì dù cô có ốm nằm liệt giường, ốm đến sắp chết cũng không thể thoái thác được trách nhiệm của người công dân. Ốm, không đi được (ấy là giả thử thế) thì người ta cho người mang hòm phiếu di động đến tận nhà bắt phải bầu. Bầu cử, đấy là quyền lợi, nhưng cũng là nghĩa vụ, là trách nhiệm nữa, đừng có mà lơ tơ mơ…

Cô gặp anh ở phòng bỏ phiếu của phường. Trông cái mặt ghét đến thế không biết. Và cô đã định lờ đi. Đã tự nhủ như thế một cách chắc chắn lắm. Vậy mà, chẳng hiểu sao vừa nghe anh gọi một tiếng, cô đã vội vàng chạy theo ngay. Chạy theo. Cun cút. Cun cút… Cứ như một con chó con. Về cử chỉ này, sau đó, cô tự đánh giá là mình cũng hơi điên điên. Sao tự nhiên lại có thể dễ dãi đến rẻ rúng vậy. Đáng lẽ ra thì cô phải làm mặt bất cần, hay hơn thế nữa, là làm mặt khó khăn, giận gã thêm một lúc lâu lâu cho gã hoảng.

Nhưng đấy là về sau. Chính xác hơn là mãi mấy hôm sau. Còn trước đó thì cô đã ở phòng anh rồi. Hai người nấu nướng, ăn uống, và, bằng một giọng rất hào hứng, cô kể cho anh nghe rằng, hôm qua, tiết mục đồng ca của bọn cô, đúng như dự kiến, đã đạt huy chương vàng tại hội diễn văn nghệ toàn ngành mừng sinh nhật Bác. Cô tưởng là anh sẽ vui lắm. Hay ít ra là anh cũng phải có cử chỉ gì để chia vui với cô. Thế mà, anh chỉ cười và hỏi lại bằng một giọng hết sức châm biếm:

“Bọn em chắc chắn là Bác có sinh nhật vào ngày 19 tháng Năm thật đấy à?”

Ừ nhỉ. Cô không chắc. Từ lâu rồi đã không chắc. Mà có lẽ cũng chẳng ai chắc. Có lẽ kể cả Bác. Nếu Bác có sống lại thì Bác cũng chẳng chắc. Cuộc đời Bác chẳng có cái gì rõ ràng. Cái gì cũng mờ mờ, ảo ảo. Ngay cả từ những cái tên cho đến ngày sinh, ngày mất, cũng vậy… Và đấy là cái cớ để anh cười:

“Bọn em cứ ra rả nói là hoạt động, hát hò, tổ chức phong trào này, phong trào kia… là để chào mừng ngày ấy. Vậy mà ngày ấy thật ra có phải là ngày ấy đâu. Thật ra, đấy có thể là một ngày rất ba vạ do người ta bịa ra. Không thấy thế là vô lý hay sao, mà còn kể?”

Cô chịu ngày đó là vô lý. Cũng như cô cũng chịu những sự kiện xảy ra vào ngày hôm sau cũng vô lý không kém. Cô, và anh, và tất cả mọi người cứ phải đi bầu cử làm cái gì cơ chứ, khi mà mọi kết quả của cuộc bầu cử ấy đã được người ta xếp đặt từ trước đấy lâu rồi.

Và có lẽ đến lúc ấy cô cũng chợt nhận ra, hình như chẳng riêng cuối tuần mà là bất cứ ngày nào, chẳng riêng anh mà là cả cô, là bất kỳ người nào cũng cảm thấy rằng ở cuộc đời này cái vô lý ngồn ngộn cứ ngang nhiên tồn tại. Ngang nhiên, lỳ lợm, bất chấp, thách thức…

Bất giác, cô muốn tát cho anh một cái vào mặt. Mà không chỉ tát, cô còn cào, cấu, cắn, xé… và nói chung là quần cho anh một trận nên thân. Anh dạy cô đòn lên gối rất ác liệt để lúc này cô mang ra áp dụng, cứ gọi là thúc cho anh đòn nào ra đòn ấy, đòn nào cũng chí tử. Chẳng gì thì qua vụ giận dỗi này, cô cũng sáng mắt ra được một chút.

Và cô muốn trả công anh như vậy. Phút cuối cùng, nhìn hai đứa tả tơi, tướp ra như những cái giẻ rách mướp, một ý nghĩ lạ lùng lại thoáng qua đầu cô: Vô lý, sao cô lại ở đây, bên anh, vào lúc này nhỉ ?

20-5-2007

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)