Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 12, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Pic nic

Chiều thứ bảy, chàng và nàng hẹn gặp nhau ở một bến xe buýt gần nhà nàng. Thật ra thì họ vẫn có thể gặp nhau ở nhà nàng hoặc nhà chàng vào bất cứ lúc nào mà hoàn toàn chẳng có trở ngại gì. Nhưng nàng lại cứ thích như thế và chàng thì bao giờ cũng vẫn cứ sẵn lòng chiều theo bất kỳ một ý muốn nào của nàng.
Chiều qua, lúc đi làm về, nàng có ghé qua cửa hàng thời trang nổi tiếng có cái tên rất Mỹ là New York Studio. Nàng rất thích và định mua ngay một món đồ, nhưng khi sờ đến tiền thì mới biết là để quên ví ở nhà. Từ ít lâu nay, vào thứ bảy các cửa hàng trong thành phố vẫn mở cửa như ngày thường, nghĩa là đến tận tám giờ tối, và hôm nay nàng rất muốn được cùng chàng đi đến cái studio quen thuộc đáng yêu này. Nàng sẽ chỉ cái món đồ thật đẹp, thật sang, nhưng cũng thật nhã nhặn, trang trọng, lịch sự ấy cho chàng xem và chắc chắn là chàng cũng sẽ phải thích đến mê tơi đi được.
Và kìa, chàng đã tới. Nàng rất thích được nhìn những bước chân sải dài của chàng, thích bô quần áo hơi rộng, trông có vẻ Hit – Hop bụi bụi mà chàng vẫn mặc, thích mái tóc chàng lúc nào cũng dài một cách vừa phải, thích tính chàng rất hay cười, thích cái cười cả bằng miệng và bằng mắt rất tươi của chàng nữa.
Nàng có cảm giác như chỉ trong khoảnh khắc chàng đã ở bên nàng. Trên bến xe chẳng còn ai, nên hai người ôm hôn nhau thật lâu. Và trong khi nàng, có thể nói là rất hồi hộp (nàng không hiểu tại sao hôm nay mình lại hồi hộp nhiều đến vậy), chờ nghe câu nói quen thuộc của chàng, câu nói mà nàng đã nghe không biết bao nhiêu lần rằng: -Thưa công nương! Tại hạ đã sẵn sàng tháp tùng công nương đến bất cứ nơi nào, thì chẳng hiểu tại sao lại phải nghe chàng hỏi một câu rất khác.
Chàng hỏi là nàng đã đi xem cái lâu đài cổ rất nổi tiếng ở ngoại ô bao giờ chưa. Rồi lại cũng chẳng như mọi khi chút nào nữa, không đợi nàng có phản ứng gì, chàng đã dồn dập tần công tiếp. Nào rằng: Cái lâu đài ấy là quà tặng của vua Phổ cho nàng công chúa út rất yêu quý của ông nên có kiến trúc đặc biệt, đáng chiêm ngưỡng lắm. Nào rằng: Phong cảnh ở đấy thật tuyệt vời, hoa thơm cỏ lạ rất nhiều, lại sơn thủy hữu tình, có núi non, có khe suối, ong bướm dập dìu… không xem thì tiếc vô cùng. Xong, làm như hỏi nàng, nhưng thực sự là chàng ra chiêu quyết định: Em xem này! Anh đã chuẩn bị hết cả rồi. Nước ngọt này. Hoa quả này. Bánh mỳ kẹp thịt này. Bánh ngọt này. Lại cả hai cái ô thật chắc chắn đề phòng nếu trời mưa nữa. Anh em mình đi, mệt đâu nghỉ đấy, đói lúc nào ăn uống lúc ấy. Bây giờ đang là mùa hè, trời còn lâu mới tối. Cứ chơi cho thật thoải mái, đến mười, mười một giờ về vẫn chưa muộn. Và nhìn vào cặp mắt lúc đó mở hơi to của nàng, chàng lại cười: Em biết không. Cái này người ta gọi là đi picnic đấy em ạ.
Nàng chẳng hiểu pic nic là gì, lại càng chẳng hiểu tại sao hôm nay chàng lại thích đi thăm lâu đài cổ đến như vậy. Và tuy rằng trong lòng chẳng thích tí nào, nhưng thấy chàng có vẻ hồ hởi và nhất là thấy chàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến không còn thiếu một thứ gì như thế, thì nàng cũng không tiện từ chối. Nàng chỉ hỏi chàng: Từ đây đến đấy chắc xa lắm. Thế mình đi bằng cái gì hả anh? Bằng ô tô, tầu điện, hay là bằng xe buýt… Để rồi được nghe một câu trả lời khác hẳn: Đã gọi là pic nic thì ai lại đi tầu đi xe gì hả em. Hôm nay chúng mình phá lệ, chỉ đi bộ thôi. Hay nói cách khác là hôm nay anh em mình đi bằng xe của bộ. Mà em cũng không phải sợ xa đâu. Vì anh sẽ dẫn em đi bằng đường tắt. Xong, không để cho nàng kịp nói gì, chàng cứ thế mà kéo nàng đi luôn.
Khi chàng và nàng hoàn thành chuyến pic nic thì trời đã tối. Tất cả các cửa hàng, các siêu thị lớn nhỏ trong thành phố, trong đó có cái studio mỹ miều mang tên New York của nàng đều đã đóng cửa từ bao giờ chẳng biết. Hai người lê đôi chân mỏi nhừ về căn hộ của nàng rồi mới chia tay. Họ hôn nhau lần cuối cùng trong ngày. Và chờ khi cánh cửa sau lưng nàng đã đóng hẳn lại, chàng mới đưa tay vào túi quần và cảm thấy cái man mát, trơn trơn, nhờn nhờn của đồng hai mươi Euro cuối cùng của mình. Thật hú vía, nếu chiều nay nàng cứ khăng khăng bắt đi mua sắm như mọi khi, thì không biết với đồng hai mươi Euro này chàng sẽ phải làm gì.

NHP
19 – 11 – 06

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)