Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 21, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Hà Mi thân yêu

 

Trước khi ra Hà Nội công tác, Hà Mi vào yahoo, chát với người yêu trên mạng của mình là Nguyên, một Việt kiều và rất có thể là ở Sidney.
 
Hami2004…: Nguyên thân yêu! Em ra ngoài ấy sẽ phải đi nhiều, làm nhiều việc lắm, lại đi theo đoàn nữa, nên chẳng có thời gian để ngồi chít chát với anh suốt ngày như trước nữa đâu.
 
Nguyensidney…: Cô bé thân yêu. Thế thì anh sẽ nhớ em lắm.
 
Hami2004…: Anh chịu khó mấy hôm được không.
 
Nguyensidney…: Anh sẽ chẳng chờ được đâu.
 
Hami2004: Vậy thì làm thế nào?
 
Nguyensidney: Anh sẽ gọi cho cô bé vậy. Cô bé ghi cho anh số di động, để khi nào nhớ em anh sẽ gọi.
 
Hami2004…: Nhưng cô bé của anh… chẳng có số di động nào đâu.
 
Nguyensidney…:
 
Hami2004: Thật đấy.
 
Nguyensidney…: Thật?
 
Hami2004…: Thật mà. Anh không tin em sao?
 
Nguyensidney…:
 
Hami2004…: Cô bé của anh „lạc hậu“ lắm, anh đừng chê cô bé nhé.
 
Nguyensidney…: Ai dám chê cô bé hồi nào. Chỉ thương thôi.
 
Hami2004…: Thương sao?
 
Nguyensidney…: Thương là nghèo, hoàn cảnh đến nỗi không sắm được cái điện thoại di động mà dùng.
 
Hami2004…: Nói thế thôi chứ trước đây em cũng đã có một cái. Nhưng từ ngày đánh mất rồi, chẳng muốn mua lại nữa.
 
Nguyensidney…: Vậy mà anh cứ nghĩ là cô bé chăm chỉ lắm, ai biết đâu là cũng lười nhỉ?
 
Hami2004…: Nhưng có thể nhân dịp này em sẽ mua.
 
Nguyensidney…: Cô bé mua ngay đi nhé. Nhanh nhanh vào.
 
Hami2004…: Em sẽ mua. Nhưng trước hết em sẽ cho anh một số cố định. Nếu nhớ em, tối đến, (nhớ là tối của Hà Nội nhé) anh cứ gọi thì thế nào cũng gặp.
 
Nguyensidney…: Cô bé thân yêu. Thế nào anh cũng gọi cho cô bé mà. Cô bé yên tâm đi.
 
Hami2004…: Anh nhớ là nếu có ai đó cầm máy thì anh cứ nói là cho gặp Mi nhé.
 
Nguyensidney…: Anh nhớ rồi.
 
Hami2004…: Đây là số điện thoại của bà ngoại em, anh ghi lại nhé. 00844 37 35 33.
 
Nguyensidney…: Anh ghi rồi.
 
Hami2004…: Anh thấy có dễ nhớ không: băm bảy, băm năm, băm ba… như người ta băm cây chuối ấy. Bà ngoại em bảo vậy. Anh chẳng biết được đâu, bà ngoại em vui tính lắm.
 
Nguyensidney…: Anh thấy rồi. Băm bảy… Băm năm… Băm ba…
 
Hami2004…: Thôi tạm biệt anh nhé. Em cũng phải đi sắm sửa một chút. Nhớ gọi cho em nhé. Em chờ đấy.
 
 
Họ ngưng cuộc trao đổi, và Nguyên sau một lần nữa đọc lại số điện thoại mà Hà Mi vừa ghi cho, vẫn không thể tin vào mắt mình. Đây chính là số điện thoại nhà mẹ vợ anh. Và mặc dù đã rất lâu rồi, từ trước cả những ngày hai người chính thức li dị nhau, Nguyên đã rất ít gọi về đấy, nhưng bảo quên thì anh chẳng thể nào quên được. Nguyên biết, mẹ vợ anh chỉ có một đứa cháu ngoại duy nhất. Nó là con gái của vợ anh. Cũng tức là con gái anh. Và nó cũng tên là Mi. Vậy thì còn Hà Mi bấy lâu nay này của anh? Hà Mi thân yêu, em là ai?

./.
15 Tết con lợn

 

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)