Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

X và Y

 

 

 

Một hôm, chợt x và y không
muốn vẫn là x và y nữa.
Chúng muốn hóa thân thành những x1,
y1, thành những x và những y

nào đó. Để rồi một lúc nào
đó, những x, y này chợt thấy trái
đất chúng đang sống thật bé nhỏ.
Và càng bé nhỏ hơn là những

kho tàng, những ngôi nhà, những khu
phố, những thành phố với những bảng
chữ cái, những mẫu câu cú, những
phép tắc chặt chội mà người ta

vẫn gọi là ngữ pháp, hình thức,
thể thức, thể nọ thể kia hay
những gì tương tự như thế. Bực
mình, chúng bèn bám càng những tia

sáng, bay đến một hành tinh khác,
ở đấy không có ngôn ngữ, người
ta chẳng tư duy bằng ngôn ngữ
nhưng người ta cũng vẫn tồn tại.

./.

3 – 10 – 09

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)