Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Xương rồng

Cactusflower

Tự nhiên lại thấy nhớ nhớ xương rồng… Tại “ảnh hưởng” bởi cuốn tiểu thuyết toàn sa mạc mới đọc hôm qua chăng. Có thể lắm. Nhưng cũng có thể không. Có thể nhớ chỉ là nhớ thế thôi. Mà cái sa mạc hôm qua thì toàn mênh mông những cát là cát, những cơn bão, những ốc đảo với những cái lều rất đẹp và những cây cọ thôi, có thấy nhắc đến một cây xương rồng nào đâu.

Thế mà vẫn cứ nhớ. Không cồn cào nhưng vẫn có chút miên man, miên man. Nhớ những cây xương rồng của mình, chắc chắn là rất khác đồng loại của nó ở Đức, ở Tiệp, ở Hung… và lại càng khác những cây xương rồng ở sa mạc hơn. Nhớ những thân cây, có lúc hình như cũng chẳng đến nỗi khẳng khuyu lắm đâu, và tại sao mà lại cứ ba cạnh nhỉ. Nhớ những cành cây cũng ba cạnh mọc ra từ những thân cây ấy. Những ba cạnh tiếp theo những ba cạnh chẳng giống cái gì và cứ thế vươn lên, lớn lên… thành xương rồng.

Mà tại sao lại là “xương rồng” nhỉ?* Ai đặt tên cho xương rồng là xương rồng, mà thơ, mà hay, mà Việt Nam, mà đắc địa đến thế. Với loài thực vật ấy, chắc chắn, với người Việt, chẳng có cái tên nào gợi cảm, gợi hình hơn là xương rồng. Đọc lên là như thấy những thân cây gầy guộc đầy gai ấy ngay. Cũng như thấy ngay những bông hoa nho nhỏ vàng rực như những bông mai trên quân hàm sỹ quan quân đội Việt Nam cộng hòa một ngày nào, như những ngôi sao nho nhỏ một sáng nào đó chợt đột ngột hiện ra và lấp lánh, chấp chới như những ngọn lửa…

Tại sao lại là xương rồng nhỉ? Chắc chắn chẳng ai có thể trả lời dù một phần của câu hỏi ấy. Kể cả các nhà thơ và bọn trẻ con. Kể cả các nhà hiền triết, các nhà thông thái. Xương rồng là xương rồng. Thế thôi. Và có thể sinh tồn, có thể phát triển trên bất kỳ miền đất nào. Dù sỏi cát, dù sa mạc, dù nắng nóng, dù thế nào chăng nữa, cũng chẳng sao. Có loài xương rồng nào ở hai vùng cực lạnh giá của trái đất không nhỉ? Chắc là phải có chứ.

Có gì liên quan giữa hai loại này không cũng chẳng biết nữa. Nhưng chẳng hiểu sao từ ngày còn rất nhỏ, cho đến tận bây giờ, cứ nhắc đến xương rồng thì lại nhớ đến xương của con rồng. Có lẽ xương của con vật huyền thoại này cũng có cấu tạo, hình dáng phức tạp như thế chăng? Có thể lắm. Và có thế thì nó mới tồn tại được trong tâm linh và tâm trí con người ta lâu đến như vậy chăng… Mà tại sao người ta lại gọi rồng là rồng nhỉ và rồng có trước hay xương rồng có trước.

Nhớ xương rồng… Miên man… Miên man… Nhớ những kỷ niệm nho nhỏ với loài cây dại này. Hình như cũng đã có vài lần bị toạc quần, toạc áo vì nó. Hình như cũng đã có vài lần bị gai xương rồng, giống gai hoa hồng lắm nhé, chích cho. Tóe máu và đau phết. Nhưng cũng có lẽ vì thế mà từ đó về sau ít khi nào dám nghĩ đến việc vượt một hàng rào xương rồng nào vào vườn nhà người ta phá phách. Nhớ dòng nhựa trắng ứa ra lúc lấy móng tay hay cái que, miếng mảnh sành, mảnh thủy tinh vạch ra trên những thân cây. Nhớ cả những hình vẽ ngoằn ngoèo, những nét dọc, nét ngang, những ký tự lớn nhỏ, những trái tim với những mũi tên xuyên thấu ấy. Nhớ những dòng chữ, thường là đầu to đuôi nhỏ, hoặc ngược lại, gồm tên mình cộng tên một đứa con gái nào đấy bị một thằng „phát xít“ nào đó viết lên. Gọi là „phát xít“, vì thường là nó mang cộng cho mình những đứa mà mình chẳng thích tí nào. Cũng chẳng biết tại sao lại thế. Nhưng có một điều chắc chắn là chẳng phải vì nó (những đứa con gái ấy) xấu xí hay có khuyết tật gì. Nhiều đứa trông rất „dễ coi“, „hoa hậu nàng**,” nhưng mà vẫn chẳng thích.

Đau bụng thì uống nước sông/ Đau mắt lấy nhựa xương rồng mà tra.” Chẳng dại dột đến mức độ ấy, nhưng hình như cũng đã có vài lần vô tình để nhựa xương rồng bắn vào mắt. Nóng bỏng. Nhức nhối. Chỉ còn biết ôm lấy mặt chịu đựng. Và cũng may mà chẳng sao. Chỉ đau đớn một hồi rồi đâu lại vẫn cứ vào đấy. Để rồi lại vẫn tìm một cái que thật cứng, để cộng cho thằng „phát xít“ nào đó của mình một đứa con gái mà nó chẳng thích tí nào. Ha… Ha… Thì lại vẫn cứ lấy cái đứa nó mang cộng cho mình ấy mà cộng lại cho nó. Còn nhớ hình như có những đứa bị cộng với toàn bộ bọn con trai để thằng nào cũng hết sức tức tối. Mà cái sự „tức tối“ ấy còn thể hiện rất rõ ở những nét do một thằng nào đó cố tình dập xóa cái tên của nó đi. Những nét ấy, sao mà nó mạnh mẽ, nó sâu thẳm, nó chứa đầy hơn căm đến vậy. Nhưng mà thường là chẳng xóa được, (dù bao căm giận đã dồn hết lên (xuống) những đầu que). Chỉ cần một vài cái chân của mấy chữ cái còn thò ra thì người ta vẫn khôi phục lại được trong trí nhớ rằng đấy là thằng nào. Để rồi lại vẫn bị đọc đích danh lên. Và thế mới gọi là A kay chứ.

Vườn nhà hình như chẳng có nhiều hoa lắm. Dăm bụi huệ, dăm bụi lay ơn, mấy cây thược dược, mấy cây cúc, một cây hoa hồng và một vạt hoa mười giờ. Tất nhiên là có thể kể thêm một bụi hoa nhài rất to, thơm nức và mấy thứ hoa hoét, mấy thứ cây cảnh linh tinh nữa, mẫu đơn, vọng cách, linh lăng… Nhưng dù có thế thì vẫn không thể gọi là “nhiều” được. Vậy nên vẫn có rất nhiều thời gian dành cho xương rồng. Thỉnh thoảng (nhất là khi kiếm được con dao hay cái gì sắc sắc) thích tẩn mẩn cắt hết những cái gai đen đen của một cành xương rồng nào đó, để rồi thấy có lúc sao mình cũng dã man thế. Sau đó, dù đã muộn, cũng thấy hối hận. Đã làm đau những cành xương rồng rồi, còn làm xấu cả chúng nữa. Chợt nhận ra là chính những cái gai vừa bị mình cắt đi đã làm nên vẻ đẹp của xương rồng. Không còn gai, không có gai thì không thể nào gọi xương rồng là xương rồng được nữa. Nó là một thứ gì đấy thật vô duyên, hệt như cô gái nào đó muốn đẹp mà mang nhổ hết lông mày đi vậy.

Tại sao lại nhớ nhớ xương rồng nhỉ? Chẳng biết nữa. Thế còn thược dược, còn hồng, còn mười giờ … còn những hoa gỉ hoa gì nữa, có nhớ không? Có chứ. Nhưng mà hình như vẫn nhớ xương rồng hơn, nhất là vào những lúc như thế này.

Có ai, có xương rồng nào bắt buộc phải nhất thiết nhớ xương rồng đâu. Thế mà…

./.

_______

*: Mượn ý của nhà thơ Dương Tường “ai đặt tên cho chích chòe là chích chòe.”

**”hoa hậu làng”

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)