Trang chính » Phóng tác, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Kiếm ma Inazuma

0 bình luận ♦ 7.10.2008

Nhất Như

Phóng tác dựa trên ý tưởng truyện ngắn "Kenma Inazuma tou" của Shibata Renzaburo

20080929111721588_jpg

Một

Trời đã sinh ra một kẻ bất hạnh như tôi.

Từ khi trí nhớ hình thành bên trong con người tôi cho đến lúc này không một lần nào cảm thấy được tình yêu của cha. Ông lạnh lùng, chưa bao giờ chạm vào người tôi dù chỉ một lần, đừng nói là những lời âu yếm. Trong nhà, người duy nhất tôi thường hay trò chuyện là lão bộc đã ngoài sáu mươi. Họ nhà lão phụng sự nhà tôi đã mấy đời và từ khi mở mắt chào đời đã thấy bóng dáng cun cút của lão rồi.

Còn mẹ tôi chỉ là cái bóng trong nhà. Tôi cảm thấy được tình yêu thương của mẹ dù chưa một lần bà ôm tôi vào lòng. Những lúc hôn mê phát nhiệt, tôi loáng thoáng thấy bóng dáng bà ngồi bên cạnh chườm chăn lạnh lên trán tôi, mặt đầy lo âu. Những khi làm điều sai quấy bị cha mắng nhiếc thậm tệ, mẹ tôi chỉ ôm mặt khóc nức nở. Tôi cảm thấy rằng dường như trong nội tâm bà đang bị dằn xé bởi một điều gì đấy. Nó làm bà đau khổ, đau khổ nhưng không dám thể hiện ra ngoài. Còn cha tôi, hoàn toàn không biết ông nghĩ gì vì khuôn mặt ông lúc nào cũng lạnh như băng, khuôn mặt đặc trưng của những Samurai thường hay lui tới nhà tôi. Trong cuộc hàn huyên với cha, tôi thường loáng thoáng nghe được những chiến tích họ khoe khoang với nhau. Nào là ông nọ một chiêu đã lấy đầu địch thủ trong nháy mắt. Nào là ông kia ngày xưa bị vây kín trong trận Sekigahara mà vẫn một mình phá vòng vây rồi đơn thương độc mã lấy đầu tướng địch, lật ngược thế cờ. Nhưng tuyệt nhiên không thấy cha tôi nhắc tới chuyện võ nghê. Mỗi khi tiếp mấy ông bạn quá hào hứng về chuyện chém giết thì ông chỉ ừ hử cho qua chuyện. Ông cũng chưa một lần mở miệng với vợ con về chuyện đao kiếm của mình.

Cả gia đình tôi sống nhờ số bổng lộc ít ỏi nhận được từ chúa Matsudaira. Nghe nói ngày xưa cha tôi là một tay võ sĩ đắc lực của chúa, được trọng dụng hết sức nhưng không hiểu vì sao sau đó không còn được như trước nữa. Cũng ít thấy cha tôi lui tới phủ chúa như những võ sĩ khác. Số bổng lộc hai trăm hộc chỉ đủ nuôi ba con người và một lão bộc, không hơn không kém.

Có lẽ người bên ngoài nhìn vào sẽ thấy đây là một gia đình êm ấm, nhưng có ai thấy được bao nhiêu điều khủng khiếp đang diễn ra hàng ngày bên trong nó.

Tôi chỉ thấy như cái địa ngục. Mười bảy năm sống ở cái dinh thự này, thực sự tôi chưa bao giờ trò chuyện với ai quá lâu trừ lão bộc. Nhưng cũng chẳng mấy khi tôi có cơ hội trò chuyện với lão. Một lần, tôi hỏi lão vì sao không bao giờ thấy bố mẹ tôi cười nói với nhau, lão toan mở lời thì cha tôi bước vào, lẳng lặng nhìn lão. Kể từ đó lão bộc cũng dè chừng lời ăn tiếng nói với tôi. Không bao giờ có chuyện cải vã giữa cha mẹ tôi. Nhưng thái độ lạnh lùng của cha khiến tôi thấy khó chịu. Căn nhà luôn bị bao phủ trong một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Trong bữa ăn tuyệt nhiên không có tiếng trò chuyện rôm rả như bao gia đình bình thường khác.

Hình như cha mẹ tôi cũng không bao giờ có chuyện sinh hoạt như bao cặp vợ chồng khác. Cha mẹ tôi ngủ ở hai phòng khác nhau. Đôi khi tôi nghe tiếng khóc thầm khẻ vang lên trong đêm khuya từ căn phòng ở cuối hành lang của mẹ tôi. Không bao giờ được biết tại sao, nhưng nó luôn ám ảnh đầu óc một cậu trai mười bảy tuổi như tôi.

Hai

Sự giáo dục khắc nghiệt của cha tôi từ ngày còn bé chỉ giết chết bản năng của một con người trong tôi trong thời gian ngắn chứ không thể đè nén nó mãi. Nó như một cái lò xo cương mãnh, bị đè nén càng mạnh thì khi buông ra sẽ bật lại càng dữ. Những năm tháng khắc nghiệt đã khơi dậy trong tôi một sự tò mò mãnh liệt đối với sự khác biệt giới tính giữa đàn ông và đàn bà.

Nhưng người khác giới duy nhất mà tôi được tiếp xúc hàng ngày chính là mẹ tôi. Hai năm trước, tôi đã bắt đầu trốn nhà theo chúng bạn hàng xóm đi chơi bời. Ở tửu điếm tôi biết được thế nào là đàn bà, dù chỉ là những động chạm cơ thể có chừng mực của bọn con hát. Và sau đó cha tôi biết được, hình phạt là những trận đòn như điên dại bằng cây mộc kiếm mà ông vẫn bắt tôi tập hàng ngày. Dù không bao giờ đả động đến chuyện võ nghệ nhưng cha rất khắc nghiệt, muốn tôi phải luyện tập võ nghệ chăm chỉ để trở thành một võ sĩ mẫu mực.

Mỗi sáng sau khi vụt kiếm một nghìn lần xong, ông đều bắt tôi chạy bộ lên núi Kasuga cách nhà năm dặm , băng qua khuôn viên đền Kirada rồi kết thúc chặng đường bằng cách ngâm mình dưới con suối Otowa. Tôi chẳng mấy tin tưởng lời cổ nhân dạy rằng ngâm mình dưới dòng suối lạnh là một cách để rèn luyện ý chí sắt đá của một võ sĩ và là một cách khai ngộ tinh thần. Đối với tôi, nó chỉ là một cách để thoải mái sau khi hì hục chạy một chặng đường dài, mồ hôi nhễ nhại.

Một lần như bao ngày, sau khi vụt kiếm rồi chạy vòng qua núi, ra đến con suối thì bất giác tôi nhận ra hai vị khách lạ bên dưới vực. Một đôi nam nữ đang trần truồng ôm chặt lấy nhau bờ suối. Cảnh tượng trước mắt làm tôi choáng ngợp. Lén nấp vào sau một thân cây trên vực, tôi lẳng lặng quan sát. Một thứ gì đó bên trong tôi bùng nổ và được giải phóng khỏi những dồn nén bấy lâu. Từ đó tôi biết đến thủ dâm.

Ba

Có tên dư đảng của họ Toyotomi trốn vào làng. Mười mấy người lính của chúa Matsudaira phái tới đều bỏ mạng ngoài làng. Nhưng tên giặc cũng không thoát được. Nghe người làng nói quân của chúa đã vây kín làng, con kiến cũng không chui lọt được vòng vây. Nhưng cũng không kẻ nào dám tới gần hắn. Xem cách hạ thủ và thân pháp nhẹ nhàng của hắn thì đoán được tên này là một Shinobi. Vòng vây mỗi lúc một xiết chặt. Bao nhiêu cung tên đem ra cũng không hạ được hắn. Nhưng đám đông bao vây đã dồn hắn tới bên thềm am Shippo, vậy là đường cùng rồi vì phía sau là vách đá dựng ngược. Am này trước đây do một cư sĩ phương xa đến dựng lên, nhưng kể từ khi ông ta mất thì chẳng còn ai bén mảng tới nữa. Có tiếng xôn xao cho rằng nên phóng hỏa đốt am. Tên giặc bị dồn vào đường cùng trở nên lồng lộng, hắn điên tiết xông vào đám lính, mặc sức chém giết như chốn không người. Thêm mười mấy người nữa bỏ mạng. Hai bên quần thảo nhau hơn cả canh giờ mà vẫn không sao bắt được tên giặc. Hắn khỏe quá, một mình chọi cả đội lính từ sáng tới trưa mà vẫn không nao núng.

Lính hỏa tốc chạy về báo tin. Thế rồi cha tôi được chúa gọi đến. Khi trở về ông không hề lộ vẻ gì, chỉ lẳng lặng mang theo kiếm rồi gọi tôi đi theo.

Một người lính chạy trước dẫn đường, cha con tôi theo sau.

Đến chỗ am Shippo, có mấy người nói gì rồi cha tôi bước vào giữa vòng vây không nói một lời, chỉ khẻ ra hiệu cho tôi đứng ngòai quan sát. Tôi đã được giáo dục là không được lo sợ, không được xúc động dù là người thân đang đối mặt với nguy hiểm.

Ông tuốt kiếm. Trước mặt là tên giặc đằng đằng sát khí đang say máu cách đó vài trượng. Mấu người lính vội dãn ra.

Trong sát na, tôi cảm thấy con người trước mặt không còn là cha mình nữa. Tôi đã thấy hiện thân của quỷ thần Tu La khi ánh thép lóe lên. Nhưng nó chỉ diễn ra trong tích tắc, rồi sát khí của ông biến đâu mất hết. Ông chỉ còn là một con người bình thường cầm kiếm, thậm chí cái khí từ ông toát ra còn hiền lành hơn cả một anh nông dân lúc giương gậy đuổi lũ chim trên ruộng. Cha tôi hai tay giương cao thế thủ thượng đoạn, từ từ tiến lên. Tên giặc lùi lại một bước, rồi lại một bước. Cha tôi tiến thêm mấy bước, tên giặc lùi lại mấy bước.

– Yatt!!

Tên giặc thét rồi đạp đất xông lên, khi còn cách đối phương một trượng đã thấy hắn búng mình lên không, thuận theo thế chim ưng đớp mồi mà chém xuống. Tim tôi đập thình thịch. Những kẻ đứng xem đều ồ lên một tiếng. Nói thì chậm nhưng lúc ấy lại nhanh, không thấy cha tôi tránh đòn, chỉ nghe "keng" một tiếng, hai ánh thép lóe lên. Tôi cảm thấy khó thở, bầu không khí ngột ngạc quá. Và tôi tin chắc rằng cả hội chúng cũng cảm thấy như vậy. Cái cảm giác về sát khí toát ra từ cha tôi lúc nãy lại trỗi dậy, bao trùm tất cả rồi bóp nghẹt tâm can của những kẻ đứng xem. Một cái gì đó rất ghê rợn và man rợ trào dâng như thác đổ ào ào.

Trong sát na hai lưỡi kiếm chạm nhau, thân thể tên giặc đổ sập xuống đất, đầu văng long lóc xa đến mấy trượng. Cả bọn đứng xem ai nấy đều nhăn mặt thè lưỡi. Tôi đứng lặng người. Mười mấy năm theo đuổi kiếm thuật mà chưa một lần nào tôi lại thấy một sự phi lý đến thế. Rõ ràng không thấy cha tôi tránh né lưỡi kiếm của tên giặc mà chỉ thấy ông huơ kiếm lên đỡ đòn, rồi đầu tên giặc bay long lóc như một quả bóng bị người ta đá văng. Cái đầu hãy còn trợn ngược mắt, há hốc mồm. Người ta thấy một lằng sáng trong con mắt của kẻ xấu số. Có lẽ hắn đã quá ngạc nhiên về cái chết của mình chăng.

– Thưa ngài Yamamoto, vừa rồi là chiêu thức gì vậy mà chúng tôi chưa được thấy bao giờ?

Viên đội trưởng đám lính tiến lại gần cha tôi, lên tiếng hỏi.

– Bí kiếm nhà Yamamoto, Inazuma.

Cha tôi hất hàm đáp lời rồi vẫy tay ra hiệu cho tôi, lặng lẽ bỏ đi. Cái sát khí như quỷ thần đã biến mất khi đầu tên giặc rơi xuống đất. Mắt ông đỏ hoe trong ánh chiều tà, khuôn mặt nhuốm đầy máu.

Bốn

Suốt đời tôi có lẽ không khi nào quên được cảnh tượng hãi hùng kinh ngạc đó. Không hiểu bằng cách nào mà cha tôi đã chặt đứt phăng đầu tên giặc mà không một ai nhìn thấy. Càng suy nghĩ tôi càng thấy nó hết sức phi lý với những lý luận và kinh nghiệm kiếm thuật mà mình tiếp thu được trong mười mấy năm qua. Tại sao cha lại sở hữu một kỹ thuật khủng khiếp và quái đản như thế mà trong một thời gian dài mình lại không hay biết gì. Liệu dòng họ này còn ẩn chứa những điều bí mật gì nữa đây? Trong cơn miên man suy nghĩ đến gần sáng, tôi thiếp đi hồi nào không hay.

– Con muốn cha truyền thụ cho bí kiếm hôm qua cha đã sử dụng.

Sáng hôm sau, tôi chủ động lên phòng gặp ông.

Ông chỉ im lặng không đáp.

– Xin cha hãy truyền thụ bí kiếm Inazuma cho con.

Tôi cố nài nỉ van xin nhưng ông chỉ lắc đầu rồi đuổi đi. Không nản chỉ, hôm nào tôi cũng vào phòng gặp ông mà van xin truyền thụ kiếm pháp nhưng kết quả đều như mọi lần.

Một đêm nọ, lão bộc tìm tôi và nói rằng cha muốn gặp. Tôi như mở cờ trong bụng, có thể là cha tôi đã đổi ý, đã cảm động trước lòng chân của tôi chăng.

– Ngươi thật sự muốn học bí kiếm Inazuma?

– Vâng thưa cha.

– Ngươi nên biết rằng đó là thứ kỹ thuật ma quỷ, con người phàm không thể tiếp nhận được. Nếu muốn tiếp nhận nó, ngươi sẽ phải vứt bỏ nhiều thứ, liệu ngươi có chấp nhận không?

– Vâng thưa cha, chỉ cần học được bí kiếm của dòng họ Yamamoto, con sẵn sàng chấp nhận mọi đánh đổi.

Tôi đáp lại, lòng đầy quyết tâm. Cha im lặng một hồi không đáp. Trong ánh mắt ông ánh lên một vẻ buồn rầu mà ông không dám cho ai thấy nên vội quay mặt đi. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy ông lộ cảm xúc của một con người ra ngoài. Một hồi lâu ông mới tiếp lời.

– Nếu mày muốn học, thì phải làm được một việc cho ta.

– Chỉ cần được truyền thụ, dẫu gan óc lầy đất, việc gì con cũng không dám từ nan.

Tôi dập đầu trước mặt cha.

– Ta muốn mày cưỡng hiếp mẹ mày.

– Con không rõ….?

Tôi không còn tin vào tai mình nữa. Có lẽ tôi đã nghe nhầm chăng.

– Ta muốn mày cưỡng hiếp mẹ mày.

Ông lặp lại. Trời đất quỷ thần ơi, từ thuở kiếp sơ đến giờ, nào có kẻ nào dám nghĩ đến cái thân thể trần truồng của mẹ ruột mình, huống hồ là làm cái chuyện phi luân kia. Đàn ông là một loài quái đản, hễ nhìn thấy thân thể lõa lồ của đàn bà hay những cảnh làm tình là lập tức bao nhiêu dục vọng trong người anh ta trỗi dậy mãnh liệt. Thế nhưng hình ảnh người mẹ luôn gắng với một cái gì đó mềm mỏng mà nghiêm nghị, một nỗi sợ hãi trấn áp hết thảy mọi dục vọng của anh ta. Bao nhiêu ham muốn dục vọng đều tan biến như mây khói trước hình ảnh của người mẹ. Có lẽ nó bắt nguồn từ sự kính trọng và sợ hãi đối với người mẹ vốn đã ăn sâu vào trong tâm thức của người đàn ông. Họ không thể gọi tên nó rạch ròi được đó là cái gì, không thể phân định được nó. Nó mơ hồ không thể nắm bắt được, nhưng ai cũng có thể loáng thoáng thấy được nó. Nó thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma. Đôi khi nó xuất hiện trong những giấc mơ mà ở đó anh ta cố làm chủ nó, nhưng rồi lại bị nỗi sợ hãi bao trùm cả tâm hồn. Đôi khi nó chỉ là một ý nghĩ loáng thoáng trong đầu về một hình ảnh trần truồng.

Đối với mẹ mình, tôi vừa yêu thương bà vừa mang một nỗi sợ hãi mỗi khi tiếp xúc. Tôi vẫn nhớ cảm giác êm ấm những ngày còn nhỏ khi được mẹ ôm trong lòng. Một cảm giác nhu hòa, thăng bằng không chút vẫn đục. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nó bắt nguồn từ sự tiếp xúc xác thịt với nhau. Tình cảm yêu thương là thứ gì đó không thể mọc nỗi ở mãnh đất khô cằn của lý trí không có những động chạm thân thể.

Nhưng quả thật chuyện này không thể chấp nhận được. Đến cả loài cầm thú còn không có chuyện phi luân như thế, huống hồ là một con người.

Lời nó của cha tôi đã làm đảo điên hết thảy mọi giá trị của một con người mà trước nay ông vẫn dạy tôi nghiêm khắc qua sách vở thánh hiền.

Thật không thể chấp nhận được, lúc đó tôi chỉ muốn khóc thét lên. Tôi điên máu, chỉ muốn lao vào tộng cho ông ta một trận. Ông ta đã làm nhân cách tôi bị tổn thương. Nhưng có cái gì đó đã giữ chân tôi lại.

– Tao không muốn ép mày. Nhưng mày đã nài nỉ bấy lâu nay thì không thể rút lời được. Đã nói ra lời này rồi, mày phải học kiếm pháp Inazuma, còn không thì tao chém chết.

– …..

Trời đất quay cuồng trong đầu tôi, tại sao tôi lại ngu dại cầu xin một điều khủng khiếp như thế chứ. Cha tôi chẳng biết nói chơi bao giờ. Ông ấy đã nói ra điều gì đó thì như đinh đóng cột, trời đất cũng chẳng lay chuyển được. Lúc này đầu óc tôi như điên dại, không còn nhận thức được gì nữa.

– Mày ra sân với tao.

Cha tôi nói rồi đứng dậy bỏ đi. Tôi bần thần bước theo sau.

Giờ này mẹ tôi đã ngủ say.

Lão bộc mang tới hai thanh mộc kiếm. Cha tôi cầm lấy một thanh, vào thế thủ hạ đoạn. Tôi cũng chộp lấy thanh mộc kiếm, lòng điên tiết như lồng lộn lên. Tôi muốn xông ngay vào ăn thua đủ với ông ta ngay lúc này.

– Trước khi học kiếm pháp Inazuma, hãy thử đánh tao đi.

Tôi điên lên, thét rồi lao vào quất kiếm tới tấp. Cha tôi không thèm né tránh, chỉ chậm rãi giơ ngang thanh mộc kiếm trước mặt đỡ đòn. Chát, chát, chát. Tôi liên tục vụt kiếm, ông chỉ từng bước huơ mộc kiếm đỡ đòn. Tôi nhận thấy rõ là ông đoán trước được vị trí tấn công nên giơ kiếm ra thủ trước ở vị trí đó. Tôi tấn công liên hồi, dường như toàn thân ông vẫn bất động, chỉ che chắn bằng thanh kiếm trước mặt, chân lùi lại mấy bước. Có lẽ ông lùi lại trước cơn say máu của tôi chăng.

– Đủ rồi!!!

Cha tôi thét lớn rồi xoay người tránh đòn bổ xuống chính diện rồi thuận tay thốc luôn chui mộc kiếm vào bụng tôi. Lục phủ ngũ tạng của tôi như nổ tung. Tôi loạn choạng. Ông trở mũi kiếm đánh văng thanh mộc kiếm trong tay tôi rồi xoay vai đánh chõ huỵch vào ngực tôi. Một niệm oán hận trong người tôi tuôn ào ào như máu ra ngoài. Tôi gục xuống.

– Mày không đủ tư cách tiếp thu kiếm pháp Inazuma. Đòn thế của mày không có cái đoạn tình đoạn nghĩa, ra chiến trường chỉ có chết sớm. Hãy nhớ đó.

Ông hất hàm rồi bỏ đi. Lão bộc cuống cuồng chạy lại bên tôi.

Năm

Mấy ngày sau mẹ lo đến phát khóc vì vết thương của tôi. Bà mời đại phu, thức suốt đêm bên cạnh tôi trong khi cha vẫn không nói một lời. May thay nội thương không chí mạng, đại phu bảo chỉ cần tĩnh dưỡng ít hôm là bình phục. Trong mấy ngày nằm liệt, không lúc nào tôi không nghĩ về chuyện hôm trước. Tôi oán cái con người đã đẩy tôi vào chuyện này, oán kẻ nào đã sinh ra tôi. Tôi cảm thấy thù oán dòng họ Yamamoto này, thù oán cả bản thân mình. Tôi oán cái kỹ thuật giết chóc man rợ đó. Càng thù oán, tôi càng muốn học ma kiếm Inazuma để dùng nó tự chôn nó vào cát bụi. Tôi muốn phá hết, giết hết, muốn mọi quỷ dữ phải trở về với cát bụi hết!

– Tôi muốn ông dạy tôi kiếm pháp Inazuma.

Tôi lần vào phòng cha tôi khi ông đang ngồi đọc sách.

– Mày phải làm được điều ta nói.

Cha tôi bỏ quyển sách xuống, ngước nhìn lên, nét mặt vẫn lạnh lùng như không.

– Tôi sẽ làm được.

Một thoáng bối rối hiện trên khuôn mặt ông.

– Ta muốn đêm nay ngay.

– Được….

****

Đêm đó tôi tìm đến phòng mẹ, thuật lại mọi chuyện và khẩn khoản nài xin.

– Ôi, làm sao con có thể….

– Xin mẹ hãy hiểu cho con….

– Ôi con trai ta….

Mẹ tôi rơm rớm nước mắt nhưng không tỏ vẻ gì là kinh ngạc hay kháng cự trước sự đồi bại của thằng con cả. Không đợi mẹ nói hết lời, tôi nhào tới đè lên người mẹ tôi như một con hổ đói vồ mồi. Mẹ tôi khẽ đẩy tôi ra, nhưng vô ích. Tôi thấy bà khóc nức nở. Tôi lần tay dật phăng dây thắt lưng ra khiến bộ Kimono trệch xuống. Lần đầu tiên tôi thấy mọi thứ thuộc về bà.

Mẹ tôi chỉ ấm ức bật khóc trong cổ họng rồi cứ buông xuôi, mặc tôi muốn làm gì thì làm.

…….

Bất giác tôi ý thức được rằng từ trong góc phòng tói om kia có một cặp mắt đang theo dõi chúng tôi từ nãy giờ. Ánh mắt đỏ háu như hai hòng lửa làm bầu không khí mỗi lúc một ngột ngạc. Ánh mắt đó chẳng hề xa lạ, nó vẫn âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của tôi từ trong bóng tối. Tôi điên người, với tay lấy lưỡi dao bên cạnh phóng mạnh vào trong xó tối. Hai ánh lửa sáng quắc bỗng tắt ngấm trong bóng đêm. Có tiếng loạt xoạt ở gian phòng bên cạnh.

Sáu

Kể từ đó tôi bắt đầu cuộc sống tự lập. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được tiếp xúc thoải mái với thế giới bên ngoài mà không phải chịu bất cứ sự kềm kẹp nào. Cha tôi lấy cớ rằng tôi đã đến tuổi nên đuổi ra khỏi nhà, bắt đi chu du thiên hạ, tu rèn võ nghệ như truyền thống bao đời nay của các võ sĩ. Giới Samurai dù đang phụng sự chủ đến kỳ cũng xin một thời gian nghỉ phép để lang thang trên bước đường giang hồ. Đó là quy luật bất thành văn của giới võ sĩ nếu muốn được cộng đồng công nhận là một võ sĩ thực thụ. Họ lang thang từ bắc chí nam, khắp nơi trên nước Nhật. Họ phải tự đặt mình vào gian khổ đói khát, ép mình vào với nguy hiểm. Ngày họ đi, đi không có chủ định, chân đưa đến đâu thì ý hiện đến đấy. Đêm họ ngủ bờ ngủ bụi, may mắn thì ngủ nhờ trước một cổng chùa nào đó hay chui rúc trong một căn miếu hoang. Không may thì trải cỏ làm chiếu, lấy bầu trời sao làm màn, ôm thanh kiếm bên cạnh làm bạn ngủ. Mượn danh nghĩa đi trau dồi võ nghệ, không ít kẻ nghe tin ở đâu có kiếm khách tuyệt luân là tìm đến tỉ thí. Theo thông lệ, họ chỉ đấu với nhau bằng kiếm gỗ nhưng cũng lắm khi trận tỉ thí đã biến thành tử thí vì các bên say máu, hoặc giao hẹn trước là đấu bằng kiếm thật.

Võ sĩ giang hồ phần nhiều đều mang trong mình một chủ nghĩa hư vô. Họ coi thường mạng sống của mình và của kẻ khác. Mỗi lần rút kiếm, họ lại gây không biết bao đau khổ và thù oán của kẻ khác. Họ không cần tiền bạc và cũng không lấy mạng người vì mục đích đó. Cũng có lắm kẻ không cần danh tiếng. Họ chỉ xem những cuộc tỉ thí hay tử thí là thứ duy nhất có thể xóa tan mọi buồn chán của họ đối với cuộc đời vô thường. Đánh nhau là khoái cảm lớn nhất của họ. Đùa bỡn với tử thần là một khoái cảm không sao tả được. Có lẽ đối với họ, khoái cảm khi gần đàn bà là thứ duy nhất có thể cạnh tranh được với khoái cảm khi bị dồn vào chỗ chết, nỗ lực phi thường trong cảnh giới vô tâm thức để vượt qua sống chết. Thậm chí có kẻ chẳng bao giờ biết đến đàn bà là gì. Những kẻ như vậy chẳng để tâm vào bất cứ một thứ gì, chẳng chấp một thứ gì ngoại trừ việc đi tìm cái khoái cảm tử thần đó một cách điên cuồng như con thiêu thân lao vào ngọn đèn. Không ít kẻ phải bỏ mạng dang dở.

Tôi đã trải qua những năm tháng như vậy, cùng ngồi chung mâm rượu, nằm chung chiếu với những hạng người như vậy. Và cũng không ít kẻ đã chết dưới tay tôi trong thời gian đó. Những kẻ tự tìm đến tôi, hay chỉ tình cờ gặp trên đường, hay tôi tự tìm đến đều có một điểm chung là lúc chết dưới lưỡi kiếm đẫm máu đều có nét mặt rất thanh thản, mãn nguyện. Tôi không thể hiểu được tại sao con người tự tìm đến cái chết lại thấy thỏa mãn như thế. Một cảm giác mà tôi không bao giờ hiểu được. Có kẻ trước lúc nghỉ thở còn cảm ơn tôi vì đã đấu một trận ra trò với hắn.

Bọn đàn ông là như vậy sao?

Những kẻ như vậy phần lớn đều không thân bằng quyến thuộc gì, một số khác lại cố phủ nhận mọi thân thích của mình, chỉ sống vì mình, không bao giờ vì kẻ khác. Đối với họ, tình cảm thân bằng quyến thuộc là thứ tà ma cản trở bước tiến của mình. Họ sống vì thanh kiếm, chết cũng vì thanh kiếm. Tôi cảm thấy rằng những tay võ sĩ trên giang hồ phần nhiều đều là hạng người không muốn sống, hay nói đúng hơn là không muốn sống cuộc đời bình thường của một con người bình thường. Bọn họ đã nhìn thấy một điều u sầu gì ở thế gian này?

Đối với họ, khoái cảm khi đánh nhau là tất cả. Ở đâu có kẻ võ nghệ là họ tìm đến. Thế gian nhìn họ bằng con mắt sợ sệt và khinh bỉ đối với một hạng người hiếu chiến.

Tôi đã sống như những con người này một thời gian dài nhưng cho đến nay vẫn không thể nào hiểu nỗi họ. Có lẽ suốt đời tôi không bao giờ quên được từng đối thủ đánh tử thí với mình. Thỉnh thoảng nét mặt thanh thản của những kẻ đã gục xuống lại xuất hiện trong giấc mơ, rồi chúng biến dạng thành vô số quỷ sứ. Lắm khi tôi giật mình thức dậy trong đêm khuya.

Nó làm tôi sợ. Nhưng nỗi sợ không thể nào trấn áp được lòng căm thù của mình đối với chính mình, đối với dòng họ Yamamoto. Tôi lao đầu vào những thử thách nguy hiểm để trui rèn mình, đặng có thể tiếp nhận thứ kiếm pháp quỷ sứ kia rồi hủy diệt nó. Đôi lúc tôi muốn được ra đi thanh thản trong những trận giao tranh, nhưng trớ trêu thay kẻ nằm xuống lại không phải là tôi. Vì đối thủ của tôi quá kém, hay tôi quá mạnh so với họ?

Dù gì thì tôi cũng đang sống, và chừng nào còn sống thì tôi còn nghĩ đến chuyện tiêu diệt cái dòng họ kia.

Bảy

Thế là thời hạn hai năm như đã giao hẹn. Giờ đây tôi có thể trở về để được truyền thụ thứ kiếm pháp quỷ thần đó sau khi đã trui rèn mình qua những chuyến đi giang hồ.

Một điều làm tôi kinh ngạc và đau xót vô cùng. Mẹ tôi vì không chịu đựng được nỗi nhớ con mà đã đổ bệnh rồi mất ít lâu sau đó. Giờ đây chỉ còn lại lão bộc và con người ghê tởm đã gây ra tất cả mọi chuyện này. Lần này tôi phải hạ được lão!!

– Mày đã về đấy ư.

Hai năm qua con người kia vẫn không thay đổi chút nào, vẫn lạnh lùng và tàn nhẫn như xưa.

Buổi sáng đi thăm mộ mẹ, đến trưa về tôi liền đặt vấn đề ngay.

– Tôi đã sẵn sàng để được truyền thụ. Xin ông dạy tôi kiếm pháp Inazuma.

– Trông mày vẫn bủng beo như ngày nào. Nhưng thôi được, những gì cần làm cũng đã xong hết rồi…

Nói rồi ông đứng dậy, ra hiệu cho tôi ra vườn. Lần này lão bộc không mang hai thanh mộc kiếm ra nữa mà chỉ âm thầm đứng quan sát trận đấu bằng kiếm thật được sắp xếp trước. Không ai có thể ngăn nỗi.

– Nếu mày muốn đạt cực ý của kiếm pháp Inazuma thì trước hết mày phải sống sót được.

Hai con người đứng đối mặt như hai kẻ thù. Không, có lẽ cái ý thù địch chỉ xuất hiện trong đầu tôi mà thôi.

Cha tôi lặng lẽ tuốt kiếm rồi vứt bỏ bao kiếm ra sau.

– Ông đã thua rồi!!

Tôi thét lớn.

– Đừng có nói nhảm!

– Nếu thắng thì sao ông lại vứt bỏ bao kiếm! Thanh kiếm là tâm hồn của võ sĩ, vứt bỏ bao kiếm là vứt bỏ bản thân mình, ông không còn cần chỗ trở về nữa sao!!

– Đừng có nỏ mồm, nào lại đây!

Trong sát na, tôi lại thấy một sát khí dữ tợn bốc lên tận trời xanh. Nó chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng quả thật tâm can tôi đã bị nó bóp nghẹt trong khoảnh khắc đó. Giống như quỷ thần A Tu La đã nhập vào người cha tôi.

Tôi tuốt gươm, thủ thế Hassou. Hai bên gườm nhau, thời gian như thể ngừng trôi.

– Eitt!!!!

Cha tôi thét lớn rồi đạp đất xông vào. Một ánh chớp rạch ngang trời xanh. Nhưng kinh nghiệm giao chiến trong hai năm qua cũng đủ giúp tôi bình tĩnh, dồn hết chân khí vào bụng dưới rồi đạp đất xông lên. Thế tới quá kín kẽ, không còn đường để né tránh. Trong phút chốc này phải quyết định nhanh chóng hoặc là chết! Trong sát na hai lưỡi kiếm chạm nhau, tôi thấy tay mình như tê dại đi rồi cha tôi gục xuống. Một vết máu loang ra nơi bụng. Nhưng bằng cách nào? Tôi đã đâm trúng ông ta khi nào?

Làm sao lại có chuyện phi lý như thế?

Tôi bần thần nhìn bóng người đổ sập xuống đất, tay vẫn còn chưa hết tê dại.

– Hay, hay lắm…..

Cha tôi chỉ kịp mỉm cười rồi quay mặt đi. Vĩnh viễn ông không còn thở trên cõi đời này nữa, mang theo cả sự tiếc nuối bỡ ngỡ của tôi. Quả thật lúc đó tôi không hiểu được chuyện gì đã xảy ra, làm sao có thể kết thúc chóng vánh như thế được. Lại còn bí kiếm Inazuma mà tôi chưa kịp học. Nhưng dù gì thì tôi cũng đạt được mục đích của mình rồi. Học bí kiếm cũng chỉ để tiêu diệt chính nó, tức là một phương tiện để đạt mục đích. Nay mục đích đã hoàn thành, bí kiếm Inazumi bỗng trở nên vô dụng….

Tám

Nhưng chuyện đó quả thực khó hiểu. Nó giống như một giấc mơ, bởi những chuyện phi lý luôn có mặt trong mọi giấc mơ. Khi ta mơ thấy đang nói chuyện, đi cùng với nhân vật này thì lát sau đã lặng lẽ biến thành nhân vật khác mà sự biến đổi không gây ra một chút ngạc nhiên nào ở ta. Tôi đang ở thế bị động, cũng không hề phản công lại được thì làm sao lại có kết cục như thế chứ?

Thật phi lý vô cùng.

Mấy hôm sau khi an táng xác chết, tôi quyết định hỏi lão bộc những thắc mắc từ trước đến giờ của mình. Giờ đây chẳng còn ai, lão không phải sợ gì nữa. Và lão kể….

Theo như lời lão, kiếm pháp Inazuma vốn là tuyệt chiêu bí truyền của họ nhà Yamamoto, xuất phát từ tổ phụ Katsuie. Tổ phụ tôi vốn theo họ Matsudaira, lập nhiều chiến công hiển hách trong trận Sekigahara, được chúa trọng dụng và ban cho đất đai, bổng lộc. Một đêm sau khi múa kiếm dưới trăng, Katsuie bỗng thấy mệt rồi thiếp đi lúc nào không hay. Tục truyền rằng tổ phụ tôi đã gặp quỷ Thiên Cẩu trong chiêm bao rồi được truyền dạy yếu quyết của bí kiếm Inazuma. Nhưng Thiên Cẩu còn căn dặn rằng đó là thứ kỹ thuật khủng khiếp, phàm khi đã động là lấy mạng người nên chớ lạm dụng vì sẽ chuốc lấy oán niệm của chúng sinh. Oán niệm sẽ đeo đuổi suốt đời người mà không buông tha ai bao giờ.

Ít lâu sau ông tôi ra trận, sử dụng bí thuật này mà chặt không biết bao nhiêu đầu tướng địch.

Trong trận Sekigahara, quân miền đông của Tokugawa Ieyasu bị quân Toyotomi vây rất rát, không còn đường nào thoát nếu không có sự đổi mặt của cánh quân Kingo Chunagon Hideaki. Kingo vốn là bộ tướng của Toyotomi Hideyoshi nhưng trước đó bị Tokugawa mua chuộc và hẹn rằng sẽ bất động trong trận Sekigahara, chỉ khi nào Tokugawa ra hiệu mới trở cờ chém lại chủ.

Nhưng mấy đạo quân của Ieyasu đều bị cô lập trong vòng vây nên không thể ra hiệu cho quân Kingo trở cờ được. Trong cơn nguy khốn, trong đám thuộc hạ của Matsudaira, bộ tướng của Ieyasu là Yamamoto Katsuie có kẻ tiến ra xin phá vòng vây.

Katsuie bỏ ngựa chạy bộ xông vào vòng vây địch, cứ xông đến đâu là đầu người rụng đến đó. Nguyên cả mấy cánh quân chủ lực bao vây quân Tokugawa đều mất hết chủ tướng dưới tay Katsuie, nhưng viện binh Toyotomi kéo đến ngày càng nhiều. Katsuie không dám ham đánh mà chỉ mở đường máu xông đến trận của Kingo Hideaki. Thế là cánh quân này trở cờ đánh lại Toyotomi khiến hàng ngũ tan tác, quân miền đông được dịp xông lên chém giết.

Trận kịch chiến kéo dài đến chiều thì kết thúc với thắng lợi của quân miền đông. Thiên hạ lọt vào tay họ Tokugawa và lẽ dĩ nhiên Yamamoto Katsuie cũng được trọng thưởng hậu hĩnh.

Nhưng ít lâu sau thì vợ ông ta mắc phải căn bệnh hiểm nghèo rồi qua đời, để lại đứa con trai mới lên năm.

Yamamoto Kiryu lại kế tục cha, phục vụ chúa Matsudaira và thừa hưởng cả dinh thự to lớn và bổng lộc một ngàn hộc mà chúa ban cho. Kiếm pháp Inazuma cũng được truyền thụ bí mật cho Kiryu. Tương lai đang rộng mở với Kiryu thì một tai họa đã giáng xuống đầu mình và người vợ mới cưới.

Một ngày nọ có kiếm khách xứ Oumi nghe danh Yamamoto Kiryu mà tìm đến xin tỉ thí. Trận đánh này được tiến hành công bằng dưới sự giám sát của quan tổng quản nhà chúa Matsudaira và họ đấu bằng kiếm thật. Hai bên đã giao hẹn trước rằng bên nào bỏ mạng sẽ không oán thán gì.

Và trận tử thí đã kết thúc bằng cái chết của kiếm khách Oumi. Tháng sau lại có hai tay kiếm tìm tới nói là thân hữu của tay kiếm Oumi trước đây, muốn rửa hận cho bạn. Và lẽ dĩ nhiên, một trận đấu khác cũng được sắp xếp và số phận của hai người này cũng không khác trước. Khi dọn dẹp xác chết thì người ta mới tá hỏa ra là tất cả đầu bị chém bay đều không nhắm mắt được, và trong ánh mắt hãi hùng kia còn hằng đọng lại một tia chớp sáng rực.

Ít lâu sau, Kiryu lại bị mười mấy tay thích khách vây đánh trên phố. Sau này do hỏi thì biết được những tay thích khách này phần nhiều là bọn võ sĩ giang hồ đã giải nghệ, lui về sống đời bách tính nhưng vì cảnh nghèo khó mà vẫn còn giữ nghiệp xưa, sẵn sàng đâm chém khi được thuê mướn. Không một kẻ nào thoát chết nhưng Kiryu cũng phải gánh một quả báo hết sức nặng nề. Trong lúc mãnh hổ địch quần hồ, một tay kiếm đã chém trúng hạ bộ của Kiryu và mọi bất hạnh xảy ra từ đó…

Sau này truy ra mới biết mười mấy tay kiếm kia là thích khách do quyến thuộc của những tay kiếm trước đây đã bị Kiryu giết chết thuê mướn để ám sát cựu thù. Cũng từ đó, Yamamoto Kiryu mất đi khả năng làm chồng….

Sự im lặng nặng nề chìm xuống, bao phủ gian nhà. Sự im lặng của những căn nhà hoang vô chủ, suốt mười chín năm qua đã từ từ ngấm sâu vào những bức tường. Sống lầm lũi bên người chồng lạnh lẽo, mẹ tôi chỉ còn có thể thổ lộ câu chuyện của mình với người đầy tớ hiền lành. Câu chuyện về đứa trẻ sơ sinh mà bà đã nhặt được trong một đêm giông bão, trên đường trở về quê ngoại. Đứa trẻ vô hình đột ngột xé toang màn đêm với tiếng khóc dữ dội sau một tia chớp sáng lòe, như thể nó đã sinh ra từ tia chớp. Đứa bé đó chính là Kurando, chính là thằng tôi ngày nay đã phá tan cả dòng họ Yamamoto này…

Làm thế nào cha tôi đã nghe được câu chuyện bà thì thầm với người lão bộc buổi chiều hôm ấy bên ngoài vườn rau cải?

Cũng từ đó Kiryu xin về vườn ở ẩn trước sự ngỡ ngàng của chúa Matsudaira vì khi đó võ sĩ tài năng này hãy còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện đó. Không một ai rõ cái nguyên nhân sâu xa kia. Khuyên nài mãi không xong nên chúa Matsudaira cấp cho nhà Yamamoto một biệt trang nho nhỏ dưới chân núi Kasuga.

Tôi không ngờ được kết cục lại ra thế này, càng kinh ngạc hơn với cái nhân đã gây ra nó.

Cha tôi đã sắp xếp mọi chuyện từ trước. Chính ông muốn tôi làm thay ông cái điều mà ông không thể làm được, như là một sự an ủi đối với người vợ và cuối cùng mượn tay tôi hủy diệt luôn cái dòng họ bạc đức này…

Lão bộc đã biết chuyện từ lâu….

Thật là nghiệp chướng! Có vay ắt có trả, như ném quả bóng vào tường thì phải bật lại. Luật nhân quả ngàn đời nay không thể khác đi.

Và tôi hỏi lão về bí kiếm Inazuma. Lão cho biết trên đời này không có gì đáng gọi là bí kiếm cả. Nó chỉ là những điều hiển hiện rành rành, công bằng với mọi người nhưng có kẻ thấy được, có kẻ không nên người đời mới gọi là bí đó thôi. Bản chất của bí kiếm Inazuma cũng không có gì là thần thánh hay ma quỷ cả.

– Yếu quyết của bí kiếm Inazuma chính là sát khí đoạt hồn đối phương được dồn nét rồi phát ra trong tích tắc khi giao đấu. Chẳng hạn như cậu chủ dụng sức như nhau nhưng dùng lòng bàn tay đẩy vào khó làm thủng tờ giấy dày hơn là dùng nắm tay, và dùng nắm tay không dễ như dùng ngón tay…

Theo như lời lão bộc thì cực ý của bí kiếm Inazuma nằm ở chỗ người dùng phải không để lộ ra sát khí của mình ngay từ đầu mà phải dồn nén nó. Và khi đối phương tấn công chính là lúc thả hết quỷ thần đang dồn nén bấy lâu ra, phát huy nó tới cực đại mà đoạt tinh thần đối phương trong sát na. Do được dồn nén lâu và chỉ được tung ra trong sát na nên uy lực của nó là bất khả tư nghị. Vì thế mà chiêu kiếm này được mệnh danh là Inazuma, ánh chớp. Uy mãnh như ánh chớp lóe lên trong sát na. Bao nhiêu tay kiếm đều bỏ mạng dưới tay họ Yamamoto không phải vì kỹ thuật của họ kém cỏi mà là vì tinh thần, chiến ý của họ đã bị bóp nát trong giây lát…

– Ta hiểu rồi, và chỉ trong giây lát đó đủ làm nên thắng phụ….Nhưng ta không hiểu lúc giao đấu, rõ ràng ta không hề phản công nhưng vì sao cha ta lại bị đâm?

– Điều này…nằm ở kỹ thuật của bí kiếm do tổ phụ cậu phát triển.

– Kỹ thuật ư?

– Đúng vậy. Có phải lúc đỡ kiếm của lão gia, tay cậu tê rần đúng không?

– Đúng vậy, ta cũng chưa hiểu tại sao.

– Cậu chưa hiểu nguyên lý của nó ư….Phàm khi giao tranh, người ta quan niệm tiên hạ thủ vi cường nhưng lão gia nhà cậu không cho là như vậy. Chỉ có ra tay đúng lúc mới là hiệu quả nhất. Một người đang ở bộ vị bình thường thì có thể di chuyển để tránh đòn, đỡ đòn nếu bị tấn công. Thế nhưng khi anh ta đang tấn công người khác mà bị tấn công lại thì không thể tránh hay đỡ đòn được. Giống như người đang giương chân đá thì chỉ còn đứng một chân nên không thể nào vững được.

– Như thế có nghĩa là….

– Đúng vậy, tấn công chính là phòng thủ vì ta buộc khiến đối phương không tấn công được chỉ là cái lý của kẻ yếu mà thôi. Bí kiếm Inazuma không bao giờ chủ động tấn công trước mà chỉ đánh đúng lúc khi đối phương đang tấn công ta, tức là hắn đang ở trạng thái không thể phòng bị. Bí kiếm Inazuma tấn công ngay lúc phòng thủ, nhưng đó là sự phòng thủ chủ động chứ không phải bị động.

– Này lão Josuke, ta không hiểu thế nào là phòng thủ chủ động hay bị động.

– Trong giao tranh người ta có khuynh hướng đỡ trước đòn đánh của đối phương bằng cách quan sát động tác, thái độ. Khi cậu giương kiếm đỡ trước, lưỡi kiếm của đối phương tới liền trong sát na sau đó sẽ khiến cậu bị động. Mặc dù đỡ được đòn đánh nhưng lực của đối phương sẽ áp chế cậu…

– Thế còn phòng thủ chủ động là thế nào?

– Chính là phòng thủ đúng lúc, ngay sát na đối phương ra đòn chứ không phải phòng thủ trước. Nếu cậu giương lưỡi kiếm lên đỡ đúng lúc đối phương chém tới thì lực đỡ sẽ làm hắn bị bắn ra. Lúc đó hắn ở trạng thái không phòng bị, cậu nương theo lực bật mà phản công lại đối phương thì hắn không thể nào trở tay. Nếu nắm được điều này, cậu đã nắm được cực ý của bí kiếm Inazuma rồi đấy. Ngày hôm trước, chính lão gia đã cố ý tấn công buộc cậu phải phòng thủ chủ động đấy. Chính vì phản lực bật lại và chưa quen nên cậu mới thấy tay tê rần. Trong sát na đó lão gia đã tự đâm người vào mũi kiếm của cậu, hay nói cách khác là ông đã dùng cái chết để dạy cho cậu rằng…

Lão bộc nói rồi im lặng một hồi.

– Nhưng như thế phải cần một tốc độ bạt quần mới có thể …

– Đúng vậy. Và không ai có thể đạt được nó mà không trải qua gian khổ cả. Nhưng bí kiếm Inazuma không dễ gì lãnh hội nếu không có một tinh thần tương xứng. Người muốn tiếp nhận nó phải vượt qua hết mọi giới hạn của tinh thần và thể xác. Kẻ hành sử kiếm chiêu này phải vượt qua thảy mọi chấp ngã để đến được bên bờ bên kia của cực ý kiếm pháp nên phải đạp đổ hết bất cứ thứ gì cản trở mình….

– Này lão Josuke.

– Vâng.

– Ta không có tư chất để luyện bí kiếm Inazuma và ta cũng không muốn luyện nó nữa.

– Sao ạ…

– Lão cầm lấy chỗ tiền này mà sắm sửa cho ta ít nông cụ. Từ rày về sau ta sẽ vứt bỏ đao kiếm mà sống một cuộc đời nông nhàn. Ta tin rằng cha ta muốn dạy cho ta rằng đao kiếm chỉ mang lại kết cục bất hạnh cho con người mà thôi…

– Vâng, xin theo ý cậu…

Hết

bài đã đăng của Nhất Như


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)