Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Bình Thủy 1969

30.04.2007

Tôi đứng lặng người, run rẩy chạm những ngón tay mình lên mặt chữ. Cái cảm giác chạm tay vào đầu quan tài của năm 1969 bỗng hiện ra dưới những ngón tay tôi. Một tiếng nấc đưa lên thanh quản, vỡ òa ra, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Nước mắt của bao nhiêu năm tụ lại một ngày, nước mắt của những ngày đi đón xác ở Kiên Giang khô lại bây giờ nứt ra như một mạch ngầm của suối bật lên trên mặt đất nứt nẻ. Tôi khuỵu chân ngồi xuống giữa lối đi của hai hàng kệ, khóc như chưa bao giờ được khóc.

Những Chiếc Giày Đinh Trong Mê sảng

18.04.2007

Đầu tôi đâu nhỉ? Tìm đầu tôi đi! Những chiếc giày đinh đã tách đầu tôi khỏi thân tôi. Có lẽ đầu tôi đã trở về làng… Những chiếc giày đinh! Những chiếc giày đinh! Chớ để chúng lại gần! Những chiếc giày đinh lại gần… Thượng Đế ơi, con van ngài, hãy cho một phép màu! Những chiếc giày đinh lại gần!

lại một khúc ca buồn

18.04.2007

Anh mê mẩn với cái ngọt ngào thống khoái vợ anh ban phát cho anh giữa đời sống này. Chỉ có nàng mới làm anh sung sướng. Anh từ từ nhắm mắt. Tiếng thì thầm chạy vòng quanh trí tưởng. Chỉ có em mới làm anh sung sướng. Chỉ có em mới làm anh sướng.

Tầng Trệt Thiên Đường / Ground Floor of Heaven

18.04.2007

Mặc dù nhà văn đã nhận định rằng nhiều truyện ngắn của anh không được độc giả Việt Nam, trong và ngoài nước, “hiểu chúng nói gì, kết quả là chúng [như những ‘tầng trệt văn chương’] đã bị nhận chìm giữa một biển ‘tác phẩm văn học,’” ta hy vọng, qua những bản dịch ngoại ngữ, chúng sẽ có cuộc đời văn chương may mắn và “lẫy lừng” hơn. Văn chương của Bùi Hoằng Vị, vì đã “xa lạ” ngay trong tiếng Việt, rõ ràng phủ nhận ý niệm của lý thuyết gia người Đức Friedrich Schleiermacher (1768-1834)—người đã cho rằng mỗi nhà văn chỉ có một giọng văn “đồng trinh” trong tiếng mẹ đẻ của mình, và khi giọng văn được dịch ra những ngôn ngữ khác sẽ trở thành giả tạo.

Mới tối thứ năm, tao nuốt trộng San Francisco

15.04.2007

Nhìn quanh, i chả khác nào con của đất; đêm về, tôi gạn đất- mày chỗ
để chôn tao.
thế là người đàn bà trong lúc ngoại tình thích đụ bằng lưỡi cũng bỏ đi;
xổng ra, ngồi …

Chim Gáy Sau Vườn

6.04.2007

Vào lúc chạng vạng tối, cô nghe tiếng con chim gáy cất lên sau vườn. Cô không lạ gì tiếng chim gáy. Ở làng cô, lũ chim làm tổ trên những cành mít cao nghệu, …

Cuối Đường Khổ Nạn

6.04.2007

Vài người lính canh súng ống trĩu nặng trên vai, lom lom nhìn hai mẹ con chàng. Chàng ngại ngần nhìn qua hướng khác, và bắt gặp cái bảng căng ngang chiếc cổng gỗ xiêu vẹo, cái bảng trang trọng một dòng chữ lạ lùng màu đỏ chói.

Lưu Lạc

28.03.2007

Môi hôn người con gái đánh thức cái thèm khát đàn ông. Hôn xong, nàng tàn nhẫn vuốt nhẹ lên khoảng giữa hai đùi hắn. Hắn biến thành khúc gỗ. Hắn thành thanh sắt nguội. Hắn liếc ra cửa để biết chắc cánh cửa còn đóng kín.

Cua

13.03.2007

1. Tôi tên Phiên. Tôi đang ở trong một siêu thị khá nổi tiếng nằm trên con đường sầm uất nhất của thành phố …

lại một khúc ca buồn

3.02.2007

Anh ở phòng 13. Con số mỗi khi đọc lên là cảm giác rờn rợn bò dọc sống lưng, hệt như lúc đi qua cái mả hoang ẩn sau khúc quanh dẫn ra cánh đồng thời thơ ấu. Con số nghe là đã thấy xui. Mấy người tù bảo thế. Nghe hoài thì tin theo chứ anh ở trong đó lâu rồi và anh thấy cũng vậy thôi. Đã vào đây thì từ chỉ từ xui lớn đến xui nhỏ.

tiểu-ngâu

3.02.2007

Mái nhọn trên đỉnh dốc. Căn nhà, đúng hơn, một lâu đài nho nhỏ. Lối kiến trúc Tây Ban Nha cho nó một sức ấm, thân mật, thu vén, làm cân bằng bầu khí dầy lạnh lẽo của cả vùng. Sơn màu lá sen. Như bệt phấn giữa mặt người. Nó độc chiếm trọn một diện tích bao la nhìn từ dưới lên chẳng khác gì một chiếc ao nước đã cạn và cây non thay cho rêu đang chia nhau rất công bằng chu vi hình thoi. Phong cảnh thật quý phái và vô cùng quyến rũ.

Thương tích thời gian

3.02.2007

Từ tháng hai, bọn sinh viên da vàng đã bắt đầu rục rịch. Mỗi tối, tin chiến sự từ bên nhà được hai đài truyền hình chính tường thuật càng lúc càng sôi động. Triệt thoái cao nguyên. Dân chúng từ miền ngoài xô nhau tản giạt về Đà nẵng, Nha trang. Tin Mỹ việt nam hoá toàn bộ chiến cuộc, không tiếp tế đạn dược.

NHỮNG QUE DIÊM

3.02.2007

Thỉnh thoảng, những lúc rảnh rang, tôi vẫn có ý thêu dệt một câu chuyện nào đó để kể cho Lin nghe khi cô trở về. Chuyện ấy dứt khoát phải thật dài, dài và có thể làm cho Lin thích thú đến nỗi quên rằng nó đã làm cháy hết những que diêm trên trần gian, để thắp sáng những đêm thâu của chúng tôi.

Một người lính tồi

3.02.2007

Chiến tranh chấm dứt không phải cách anh mong muốn; các kế hoạch đời anh đều đổ vỡ, ngoại trừ việc lập gia đình. Với hai bàn tay trắng.
Anh trở nên ít nói.
Anh ít ra khỏi nhà.
Anh hút thuốc tay ám khói.

Trận đánh hội Cam

1.02.2007
Ivrea_Carnival_Orange_Fight_thumb.jpg

Hành trình Văn Lang

27.01.2007

Người xuất gia thả hồn trôi xa về bình minh Việt Nam. Khi bình minh Việt Nam tới, người người từ Ải Nam Quan cho tới Mũi Cà Mâu đều tỉnh giấc cùng một lúc; người người vỗ trán đấm ngực ăn năn; người người nhận ra chân lý Việt Nam bị màng nhện bám che phủ mờ: “Từ trong bụng Mẹ Âu Cơ, chúng mình là những anh chị em ruột thịt, thân thiết của nhau”.

Cuối Đường Khổ Nạn

27.01.2007

“Ai mà biết!” Câu trả lời trụi lủi những ngôn từ của mẹ khiến chàng nghĩ bà giận dỗi vì những câu hỏi trẻ con của mình. You always think that I’m a kid! Lúc nào mẹ cũng nghĩ con là đứa con nít. Ðồng ý là lúc mẹ gom góp tiền bạc cho con đi vượt biên mười mấy năm về trước, thì con chỉ là một thằng bé không biết gì, ngoài cái địa chỉ của nhà ở Việt Nam để báo tin đã đến nơi đến chốn. Bây giờ khác rồi. Con cũng đã có girl friend, ấy quên, bạn gái rồi chứ bộ.

Đúng cách

♦ Chuyển ngữ:
27.01.2007

Đây là sự-thật-có-xảy-ra. Tôi đã từng là một người lính. Có rất nhiều xác chết, những xác chết có thật với những khuôn mặt có thật, nhưng lúc ấy tôi còn trẻ và tôi sợ, không dám nhìn. Và bây giờ, hai mươi năm sau, tôi vẫn còn mang trong tôi cái trách nhiệm vô hình vô tướng và nỗi khổ tâm vô hình vô tướng.

Chim Gáy Sau Vườn

27.01.2007

Thuận quyết định không ra khỏi giấc mơ của mình, giấc mơ mà sau cùng anh đã tìm thấy, cái giấc mơ như một phủ định mọi ý nghĩa gán ghép cho những biến cố đã xảy ra cho đời anh trong mấy chục năm qua. Và bằng một cách nào đó không thể giải thích được, anh đã toại nguyện.

MỞ TƯƠNG LAI

27.01.2007

Ngay buổi trưa hôm đó – ngày 30 tháng 4, năm 1975 – bà tôi chia của cải cho con cháu. “Mỗi người một lọ,” bà nói. Mỗi lọ thủy tinh cỡ bằng ống thuốc chích. Mỗi lọ đựng thứ chất lỏng trong suốt, nặng sóng sánh. Bà nói bây giờ quý hơn vàng. “Có vàng cũng không mua được.”
Bà gọi chất lỏng đó là xi-a-nuya.
(Viện bào chế dược phẩm Lanton trên đường Cao Thắng đã cam đoan là cực độc – máu sẽ đen đặc, ruột sẽ đứt, phổi sẽ nát, tim sẽ ngưng đập, chỉ trong vòng mười giây.)
Ba mươi năm sau Nguyễn Hương gọi nó là cyanide.

Tuyến Đường Ga Ấm Thượng

27.01.2007

Mấy tháng trước tôi lên Sở Công An quận Năm xin giấy phép ra bắc thăm nuôi chồng. Theo thủ tục tôi đem giấy khai sinh và một cái thư của chồng tôi viết từ trại cải tạo chứng minh có người nhà ở tù. Thư phải kèm cả phong bì có đóng dấu, phải nói rõ tên tuổi, số tù, ở trại nào, lại còn phải chỉ rõ đường đi nước bước để người trong này ra thăm không bị lạc đường. Trong khi chờ giấy phép tôi sửa soạn đồ ăn thăm nuôi cho nhà tôi. Hồi đó bánh mì không được mua tự do. Mua cái gì cũng phải trình hộ khẩu.

PHIÊN CHỢ

27.01.2007

Quay mặt ra phía sân chợ X… Hội đồng xã TL có dựng một tấm xi măng làm bảng kẻ khẩu hiệu, từ thời đệ nhất Cộng Hòa. Dạo đó người ta đắp nổi hẳn bằng xi măng giòng chữ “Ngô Tổng Thống muôn năm”. Nhưng dường như lòng hoài vọng của con người ít khi được toại nguyện, nên sau đó họ phải hối hả đục bỏ, viết lại trên mặt xi măng nham nhở một câu khác: “Hoan hô tinh thần cách mạng 1/11”.

Lady Jane

27.01.2007

Tôi bị phạt đứng ở phòng giáo chức suốt một giờ đồng hồ. Lúc bị bắt đứng đấy, tôi ghét nhất là thầy cô giáo đi ngang qua lại hỏi: Trò làm gì mà bị phạt thế? Mỗi lúc bị hỏi lại phải giải thích. Rồi thầy hướng dẫn lớp và thầy đảm đương ban báo chí lại phải tạ lỗi với Yoshioka, Kawasaki và Aihara. Ra cái điều hai thầy đã vì tôi mà chịu nhục.

Những giấc mơ của một người sợ bóng râm

27.01.2007

Hắn không chịu nổi khi bị bóng râm của người khác hay của vật gì đó đè lên người. Cứ mỗi lần như thế, hắn thấy ngột ngạt, khó thở, đầu váng vất, tai ù như sắp lên cơn huyết áp cao. Nhưng hắn càng cố lẩn tránh, những bóng râm như càng dồn dập đuổi theo hắn cho đến mức, chỉ trong những giấc mơ, hắn mới thật sự sống cuộc sống của mình và tìm thấy chút an nhàn trong cách sinh hoạt.

Lưu Lạc

20.01.2007

Người con gái chạm môi nàng lên môi hắn. Nàng hôn hắn từ tốn, thong thả như đứa bé mút viên kẹo. Trong đời chưa bao giờ hắn được hôn như thế. Những nụ hôn như thế mà rơi rụng trong quán bia ôm. Tiếc biết chừng nào.

Hình như mưa cũng nhớ

20.01.2007

– Tại sao à? Lâu quá rồi, không nhớ nữa…
Hắn rút ra một điếu thuốc, gõ nhẹ trên mầu gỗ mộc. Điếu thuốc vang lên tiếng nấc nhỏ trong chiều. Hắn vô tình hay cố ý không biết, vẫn cái giọng trầm ấm ru ngủ bên tai:
– Tại vì tài chánh? Tình yêu? Hay tại… sex?

Hai chị em

20.01.2007

Ông không nhìn tôi mà ánh mắt ông chăm chú vào chai bia trước mặt, và với giọng thật chậm và trầm, ông bắt đầu câu chuyện tình mà tôi cho rằng ông đã ghi khắc trong lòng, khi ông kể lại từng chi tiết, từng khung cảnh…. một cách thấu đáo, mạch lạc, như thể chúng vừa mới xảy ra hôm qua, chứ không phải gần cả nửa thế kỷ trước đấy.

Không Một Ai Lắng Nghe Khi Tôi Nói

20.01.2007

Có lẽ là tôi thích được một mình, tôi đang trau dồi trí tuệ, đang ngẫm nghĩ về trạng thái của vũ trụ. Tôi có thể nói thật nhiều điều, nhưng không có ai lắng nghe khi tôi lên tiếng, nên tôi đã không nói gì. Vẫn có nói. Tuy rằng không thường xuyên. Và điều đó khiến mọi người lo lắng.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)