Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Những giấc mơ của một người sợ bóng râm

 

 

Hắn không chịu nổi khi bị bóng râm của người khác hay của vật gì đó đè lên người. Cứ mỗi lần như thế, hắn thấy ngột ngạt, khó thở, đầu váng vất, tai ù như sắp lên cơn huyết áp cao. Nhưng hắn càng cố lẩn tránh, những bóng râm như càng dồn dập đuổi theo hắn cho đến mức, chỉ trong những giấc mơ, hắn mới thật sự sống cuộc sống của mình và tìm thấy chút an nhàn trong cách sinh hoạt.

Thoạt đầu, chỉ có bóng râm của gã quản lý là làm phiền đến hắn. Thật ra, gã không phải là người xấu, nhưng gã thích khoe khoang và hay lên mặt với người dưới tay. Những điều gã quản lý nói với hắn cũng chẳng có gì là xúc phạm, nhưng hễ gã đến gần là hắn cảm thấy bực bội. Dần dần, cứ mỗi khi bị cái bóng của gã trùm lên, hắn lại cảm thấy khó chịu đến mức, mấy lần, hắn nổi nóng và suýt đuổi gã ấy đi khuất cho rảnh.

Cái bực dọc này dần dà lây sang các đồng nghiệp khác. Cho đến một lúc, bất cứ ai đến cạnh hắn mà bóng râm của họ vô tình phủ lên người là hắn không thể tiếp tục làm việc được nữa. Không những thế, mỗi ngày một ít, nỗi khó chịu với các bóng râm theo hắn khắp mọi nơi. Ngay cả bóng râm của những người lạ trên đường phố và ở những nơi công cộng cũng làm cho hắn khó chịu. Cuối cùng, ngay cả bóng râm của những vật vô tri vô giác cũng trở thành một mối đe dọa với hắn. Chúng theo hắn vào cả những giấc mơ, và chỉ ở đó, hắn mới có thể tiêu diệt được chúng và sống yên ổn, hạnh phúc.

Hắn mơ thấy mình đầu độc gã quản lý. Một sáng lên cơ quan, hắn lén bỏ vào tách trà của gã một nhúm thuốc diệt chuột. Khoảng nửa giờ sau, cả cơ quan nhốn nháo: gã quản lý ngã quỵ tắt thở ngay bên bàn làm việc. Xe cấp cứu đến ngay sau đó nhưng không cứu gã được. Hắn thấy mình khoan khoái vì đã trừ khử được một cái bóng râm đáng ghét nhất. Suốt ngày hôm đó, hắn thấy mình đi lại, sinh hoạt trong một trạng thái lâng lâng bay bổng.

Hắn thức giấc, bàng hoàng vì giấc mơ khủng khiếp ấy. Hắn chưa bao giờ có ý xấu với bất cứ ai từ trước đến nay. Ngay cả với những đứa trẻ thường theo bắt nạt hắn suốt thời thơ ấu: bóng râm của chúng cũng thay nhau giẫm đạp lên hắn, nhưng hắn thường tránh né chứ không bao giờ nghĩ đến chuyện làm hại đến chúng.

*

Giấc mơ ấy cứ lặp đi lặp lại vài ba ngày một lần cho đến khi hắn quen đi, không còn quan tâm đến nữa. Hơn thế nữa, có lúc hắn còn thấy hay hay sau mỗi lần bị gã quản lý đến làm phiền. Nhiều lần hắn muốn tìm cách bảo gã nên tránh xa, và muốn bảo các đồng nghiệp khác nữa. Nhưng khi hắn chưa biết làm cách nào để cho họ hay mà bóng râm của họ vẫn liên tục, đều đều phủ lên hắn. Cho đến một hôm, hắn lại thấy một giấc mơ khác.

Hắn mơ thấy mình tìm cách đầu độc hết cả cơ quan. Một sáng đến chỗ làm việc, hắn lén bỏ một gói thuốc diệt chuột vào bình đựng nước uống. Không đầy mười phút sau, có tiếng kêu cứu, gào khóc kinh hoàng, và không đầy một giờ sau, mọi người trên cơ quan đều chết hết. Hắn thấy xác họ nằm ngổn ngang ở nhiều tư thế khác nhau, vẻ mặt những người chết đau đớn thật khủng khiếp. Tóc gáy hắn dựng đứng vì sợ, nhưng hắn thấy một nỗi khoan khoái man rợ dâng lên lồng ngực: từ nay hắn có thể thoải mái làm việc mà không bị một cái bóng nào đè lên nữa.

Hắn thức giấc, người run lên vì sợ. Hắn quấn chặt chăn quanh người, giấu đầu vào trong gối. Hắn cố giữ cho mình bình tĩnh, nhưng những điều hắn thấy trong giấc mơ cứ hiện ra rõ mồn một. Hắn như bị vây chặt giữa những cặp mắt trợn trừng, những chiếc miệng há hốc, sùi bọt mép và những khuôn mặt méo mó, dị dạng vì đau đớn. Hắn sợ hãi suýt thét lên, cho đến khi hắn không còn đủ can đảm nằm trên giường nữa mà tung chăn dậy, thắp đèn lên và thức đến sáng.

Giấc mơ ấy cứ tiếp tục ám ảnh hắn, thoạt đầu còn thưa, sau liên tục, hầu như đêm nào hắn cũng thấy. Thời gian đầu, hắn sợ hãi cùng cực. Hắn sợ đến mức không dám đi ngủ.

Nhưng hắn từ từ quen dần. Thỉnh thoảng, sau khi bị bóng râm của những người ở cơ quan đè lên mình, hắn lại nghĩ đến giấc mơ ấy và có lúc hắn còn thấy thinh thích nữa. Bóng râm của họ vẫn liên tục đè lên hắn. Ngày ngày, hắn còn bị những bóng râm khác ở khắp nơi đè lên: trong công viên, quán nước, trên xe buýt, tàu hỏa… Hắn thấy như phát điên lên, vì cho dù có cố cách mấy đi nữa, hắn không thể tránh hết được. Rồi đến một đêm, hắn lại mơ thấy một giấc mơ mới.

Hắn thấy mình tìm cách đầu độc hết cả thành phố. Một đêm nọ, hắn lần lượt đi đến các bồn chứa nước của thành phố và bỏ vào đấy hàng chục túi thuốc diệt chuột. Mấy hôm sau, hắn ra phố và suýt ngất đi trước cảnh tượng hãi hùng bày ra trước mắt: xác người và súc vật phơi đầy các phố xá, lối đi. Khắp nơi bốc lên mùi tử thi thối rữa. Từng đàn, từng đàn quạ, kên kên không biết từ đâu bay về che kín cả bầu trời và tranh nhau ăn thịt các xác chết. Tiếng chúng kêu gào, giằng xé những xác chết nghe đến rợn người. Rồi bóng của những con quạ, kên kên cũng biến mất khỏi bầu trời. Xác chúng phơi đầy các mái nhà, gác chuông, quanh các vũng nước và bờ sông: chúng cũng chết vì ngộ độc sau khi ăn những xác chết. Hắn thấy mình sợ hãi nhưng hớn hở đi lại giữa phố xá không một bóng người: chẳng còn ai để bóng của họ có thể phủ lên hắn nữa.

Hắn thức giấc, răng va lập cập vào nhau vì sợ. Hắn ngồi co rúm trong góc giường, khiếp đảm vì giấc mơ kinh hoàng đến mức không dám bước xuống giường để đi bật đèn. Hắn có cảm giác như thể bất cứ một cử động, hay âm thanh nhỏ nào, cũng có thể đánh thức cả phố dậy, và hắn như trông thấy những xác chết thối rữa đang vồ lấy mình mà xâu xé. Hắn ngồi như thế cho đến lúc trời tảng sáng, khi tiếng động của xe cộ và những người khác đi lại trấn an hắn rằng đó chỉ là một cơn ác mộng.

*

Giấc mơ ấy tiếp tục ám ảnh hắn hết đêm này đến đêm khác nhưng hắn dần dần quen đi và không còn sợ gì mấy. Ngày ngày hắn lên tàu điện, vào công viên, đứng xếp hàng mua thức ăn: bóng râm của những người lạ tiếp tục giày xéo, giẫm đạp lên hắn khiến hắn ngày càng cảm thấy khó chịu hơn. Có lúc, sau khi bị các bóng râm liên tục đè lên hết nơi này đến nơi khác, hắn không thể không nghĩ đến giấc mơ của mình và thấy nó cũng khá có lý.

Hơn thế nữa, sau một thời gian dài cố tránh né bóng râm của con người, hắn đâm ra thù ghét lây cả bóng râm của các đồ vật. Hắn không chịu nổi khi đi bên cạnh những tòa nhà hay dưới những tàng cây: bóng râm của chúng còn rộng lớn hơn, đồ sộ hơn và chúng khiến cho hắn cảm thấy nghẹt thở.

Có hôm, hắn đi xuống phố giữa trưa hè nắng gay gắt. Hắn cứ giữa đường mà đi, đầu không mũ nón, mắt nổ đom đóm vì ánh mặt trời chói chang. Nhưng hễ thấy có bóng cây là hắn tạt qua mé khác vì chúng làm hắn còn khó chịu hơn cả cái nắng hè đổ lửa. Gặp hôm trời mưa gió, hắn cứ đi đầu không dưới trời mưa tầm tã. Với hắn, cái lạnh và làn mưa quất vào mặt còn dễ chịu hơn là bị cái bóng của chiếc ô che lấp.

Rồi bóng râm của tàu điện, tàu hỏa, xe buýt, máy bay, của các đền đài, tháp chuông, hải đăng… lần lượt đè lên hắn. Ở mọi nơi hắn đến, đâu đâu cũng có những bóng râm còn to lớn gấp trăm, gấp nghìn lần bóng của con người, khiến cho hắn cảm thấy như bị chúng đè nát dưới sức nặng và tầm cỡ vĩ đại. Hắn như kẻ phát cuồng, hắn cố tránh tất cả mọi bóng râm, nhưng mọi cố gắng của hắn đều vô hiệu. Hắn như bị vây chặt giữa mặt trận trùng trùng điệp điệp của những bóng râm mà không có lấy một lối thoát, và chúng ngày càng siết chặt hơn vòng vây.

*

Cuối cùng, hắn không dám bước chân ra đường nữa. Ngày ngày, để đi làm và về nhà, hắn phải đi bộ hàng nhiều giờ đồng hồ và phải nhọc công lần theo những tuyến đường quanh co để tránh tối đa những bóng râm có thể gặp phải. Cho đến một đêm, hắn lại mơ thấy một giấc mơ mới.

Hắn thấy một đêm, hắn đi khắp các phố và phóng hỏa thiêu hủy tất cả các đền đài, cao ốc… Khi hắn tháo chạy ra khỏi thành phố và đứng trên một gò cao nhìn lại: trước mắt hắn là cảnh tượng cả thành phố đang chìm ngập trong biển lửa. Những tiếng nổ vang dội khắp nơi và hắn thấy mình khoái trá đấm tay lên không với cử chỉ của kẻ chiến thắng. Hắn xoay người nhìn lại: ngay cả nhà hắn cũng đang bốc cháy ngùn ngụt. Hắn cảm thấy hân hoan vì từ nay, hắn đã được vĩnh viễn thoát khỏi cái bóng âm u của nó.

Hắn thức giấc trong một cảm giác bồng bềnh kỳ lạ. Người hắn nóng ran, mạch máu hai bên thái dương đập dồn như trống trận. Toàn thân hắn bừng bừng ngây ngất như vừa uống xong rượu mạnh. Hắn như đang trông thấy ngọn lửa thiêu hủy thành phố bốc cao và kéo dài mãi đến tận chân trời. Hắn thiếp đi, và ngay sau đó, hắn mơ thấy một giấc mơ khác.

Hắn thấy mình thức giấc trên một bình địa. Xung quanh hắn, xa tít đến tận chân trời là một khung cảnh hoang tàn, trơ trụi: không một bóng cây, không một bóng người, không có cả những tòa nhà, máy bay, xe buýt, tàu hỏa… Chẳng còn một thứ gì để ngã bóng lên hắn nữa. Hắn vươn vai đứng dậy, những bắp thịt trên thân thể hắn căng vồng lên, vạm vỡ. Hắn thấy mình cao lớn, vững chãi và khoái trá khi nhìn thấy ngay cả cái bóng của hắn cũng run sợ nằm co quắp dưới chân mình. Hắn ưỡn ngực, kiêu hãnh bước về phía Đông đón ánh mặt trời. Hắn cảm thấy niềm tự hào dâng cao trong lồng ngực với ý nghĩ ‘Từ nay, mình có thể ung dung đi bất cứ nơi đâu mà vẫn không bị một cái bóng nào che rợp nữa.’

Hắn thức giấc nhưng còn mải đắm mình trong giấc mơ tuyệt vời ấy. Nỗi khao khát dâng tràn trong hắn. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm vật vã vì bị những bóng râm đe dọa, hắn cảm thấy mình chìm ngập trong nỗi hân hoan và hừng hực với cảm giác của kẻ chiến thắng. Hắn say sưa điểm lại từng chi tiết nhỏ nhặt trong giấc mơ và nâng niu cảm giác đắc thắng, hùng mạnh mà chúng mang lại. Hắn thấy người run lên với một cảm giác hưng phấn cao độ và thấy mình như sống lại thời hồng hoang của loài người, sôi sục với những dục vọng đầy thú tính.

Và như thế, những giấc mơ và hắn cứ bám dai dẳng lấy nhau cho đến một ngày chúng không còn là những giấc mơ nữa.

 

Adelaide 7/9/2004

 

 

 

 

bài đã đăng của Hoàng Ngọc Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)