Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Hoàng Ngọc Thư

Đọc “Bình thủy 1969” của nhà văn Trần Mộng Tú

15.06.2007

Giọng văn mạch lạc, ráo hoảnh của chị trong suốt cả bài viết đã khiến cho tôi cảm thấy đau đớn khốc liệt gấp bao nhiêu lần nếu chị dùng lối diễn đạt để làm bi kịch hóa câu chuyện. Những cảm xúc, những sự kiện xảy ra từ lúc chị hay tin chồng chị qua đời, diễn tiến trong lúc đi nhận xác anh, cho đến đám tang của anh, kết thúc bằng ngày trở về thăm lại quê hương và thăm nơi yên nghỉ cuối cùng của anh đã được chị kể lại một cách chậm rãi, tĩnh lặng đến mức nghẹt thở.

A Shadow in the Sky/ Bóng Mây Trên Trời

31.05.2007

I love the shadows of clouds traversing
over a calm sea, spinnakers silhouetted
in the blazing horizon.

Tôi yêu những bóng mây vắt ngang bầu trời
trên mặt biển lặng, những cánh buồm tam giác in bóng
nơi chân trời rực sáng.

Người nhặt tro

15.05.2007

Rồi mẹ nói với anh, giọng êm dịu quen thuộc như hôm nào:
“Ngủ đi con, đã quá muộn rồi đấy!”
Chỉ có thế, rồi mẹ nhẹ nhàng đi vào giữa những ngọn lửa đỏ hồng, lúc ấy chợt chao đi như có làn gió thoảng qua. Anh ngồi lặng người trong giây lát, rồi vội vã chồm về phía trước như muốn níu lại bóng dáng mẹ lần nữa, nhưng phía bên trong khung lò sưởi chỉ còn những tàn lửa lấp lánh nhẹ nhàng bay lên.

Những giấc mơ của một người sợ bóng râm

27.01.2007

Hắn không chịu nổi khi bị bóng râm của người khác hay của vật gì đó đè lên người. Cứ mỗi lần như thế, hắn thấy ngột ngạt, khó thở, đầu váng vất, tai ù như sắp lên cơn huyết áp cao. Nhưng hắn càng cố lẩn tránh, những bóng râm như càng dồn dập đuổi theo hắn cho đến mức, chỉ trong những giấc mơ, hắn mới thật sự sống cuộc sống của mình và tìm thấy chút an nhàn trong cách sinh hoạt.

Quyền tối thượng

20.01.2007

Và bằng tất cả cố gắng và lòng nhiệt thành, mỗi người chúng ta sẽ góp một phần nhỏ bé để để lại cho thế hệ đi sau những con đường quang đãng, thoáng sạch hơn, cũng như để lại cho những đứa con món quà quý giá nhất mà chúng sẽ mang theo suốt đời đó là tình thương yêu của người mẹ.

Hai chị em

20.01.2007

Ông không nhìn tôi mà ánh mắt ông chăm chú vào chai bia trước mặt, và với giọng thật chậm và trầm, ông bắt đầu câu chuyện tình mà tôi cho rằng ông đã ghi khắc trong lòng, khi ông kể lại từng chi tiết, từng khung cảnh…. một cách thấu đáo, mạch lạc, như thể chúng vừa mới xảy ra hôm qua, chứ không phải gần cả nửa thế kỷ trước đấy.

Giác quan

6.01.2007

Giác quan không muốn ngủ quên
chúng trở trăn đòi được đánh thức
Da thèm ve vuốt
Môi đòi được hôn
Trong sâu thẳm của vòng tay đêm
tiếng thì thầm của lưỡi

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)