Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 24, Sáng Tác, Song ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Tầng Trệt Thiên Đường / Ground Floor of Heaven

 

Đinh Từ Bích Thúy giới thiệu

Tuyển tập truyện ngắn Tầng Trệt Thiên Đường của nhà văn Bùi Hoằng Vị đã được sáng tác trong thời hậu đổi mới, từ 1991-1993, nhưng đến năm 1995 mới được xuất bản lần đầu tại Việt Nam. Tác giả phát biểu lý do tại sao anh đã sáng tác, “Thành quả trong văn xuôi thời kỳ đổi mới tuy tương đối nhưng khiến tôi tò mò và bị kích thích viết ra những cái riêng, những điều không thể trông đợi những người kia viết hộ mình.” Những nhân vật trong truyện của Bùi Hoằng Vị thường không có tên hoặc diện mạo rõ ràng; họ cũng sống trong những bối cảnh mơ hồ không có những nét lịch sử hoặc địa lý cụ thể, mà chỉ là Thiên Ðường,” “Luyện Ngục,” “Xứ Sở Của Mùa Xuân,” “Xứ Sở Của Mùa Ðông,” “Phòng Bốn Giường,” “Bồn Rác,” “Khu Nội Trú” v.v… Tuy nhiên, tác giả không nghĩ truyện ngắn của anh là hoàn toàn “hư ảo,” mà nhận xét ánh nhìn của anh vẫn mang“hình bóng của ‘trần gian này,’ của ‘cõi người ta.’” (Xin cũng đọc bài “Nói Chuyện với Bùi Hoằng Vị” của Đinh Linh trên Tiền Vệ).

Truyện ngắn Tầng Trệt Thiên Đường đã được Đoàn Cầm Thi chuyển dịch sang tiếng Pháp và xuất bản ở Pháp trong một tuyển tập truyện ngắn với nhiều tác giả Việt, với tựa đề Au-rez-de-chaussée du paradis, cũng là tựa đề chung cho truyển tập “récits vietnamiens 1991-2003” (édition Philippe Picquier) vào đầu năm 2005. Qua sự xuất hiện trên Da Màu #24, đây là lần đầu tiên bản dịch tiếng Anh của tác giả, Ground Floor of Heaven, được xuất bản ngoài nước. Mặc dù nhà văn đã nhận định rằng nhiều truyện ngắn của anh không được độc giả Việt Nam, trong và ngoài nước,“hiểu chúng nói gì, kết quả là chúng [như những ‘tầng trệt văn chương’] đã bị nhận chìm giữa một biển ‘tác phẩm văn học,’” ta hy vọng, qua những bản dịch ngoại ngữ, chúng sẽ có cuộc đời văn chương may mắn và “lẫy lừng” hơn. Văn chương của Bùi Hoằng Vị, vì đã “xa lạ” ngay trong tiếng Việt, rõ ràng phủ nhận ý niệm của lý thuyết gia người Đức Friedrich Schleiermacher (1768-1834)—người đã cho rằng mỗi nhà văn chỉ có một giọng văn “đồng trinh” trong tiếng mẹ đẻ của mình, và khi giọng văn được dịch ra những ngôn ngữ khác sẽ trở thành giả tạo. Như Samuel Beckett và gần đây hơn, Haruki Murakami, văn chương của Bùi Hoằng Vị là loại văn chương hiện sinh vượt bờ cõi, không gian, và thời gian. Theo lời tác giả, văn chương của anh “không hẳn bàn về chính trị” (vì có lẽ chính trị hạn hẹp và “tương đối” quá?) mà là về tình cảnh con nguời trong một bầu không khí “ngột ngạt và phi lý,” nơi “không có Chúa hoặc nơi [ý niệm chân chính về] Chúa đã bị bác bỏ.” Tóm lại, “nơi ấy” có thể là bất cứ chỗ nào trên địa cầu.

Tầng Trệt Thiên Đường cũng có những nét độc đáo của thơ, và làm người đọc nghĩ đến những bài thơ hóm hỉnh siêu thực ở đầu thế kỷ 20 của Guillaume Apollinaire và Jean Cocteau. Cocteau đã nói, “những thảm kịch trong cuộc sống không bao giờ giống những ý tưởng mà người ta đã phác họa trong đầu về nó. Khi thảm kịch xảy ra, ta thường bị bàng hoàng vì tính chất giản dị của nó, cũng như đặc điểm phổ quát, gần như cao cả, hoặc yếu tố siêu thực, quái lạ, đã ở ngay trong ý niệm của ‘thảm kịch.’” (Jean Cocteau, Les Enfants Terribles). Nếu mục đích của Bùi Hoằng Vị trong văn chương là “nụ cười,” thì ý niệm về thảm kịch của anh —về tâm cảnh con người–có lẽ cũng phát hiện những nét tinh quái và ngông nghênh của một màn kịch hề. (ĐTBT)

TẦNG TRỆT THIÊN ÐƯỜNG GROUND FLOOR OF HEAVEN

(Translated by Bùi Hoằng Vị and edited by Tôn Thất Huy and Đinh Từ Bích Thúy) 

Tầng trệt. Trong phòng. Chẳng có đồ đạc gì ngoài một tủ kê sát tường, một bàn kê sát tủ, và hai ghế kê sát bàn.

Hai hữu thể có cánh, rã rượi, ố bẩn, như chưa một lần bay lượn: Một, có cặp mông lớn và chảy nhão, đang đứng kiễng chân trên đầu bàn, ghé tai vào cái đài bán dẫn made in Hell giấu trên nóc tủ, vẻ lắng nghe, thỉnh thoảng quay lại bộ mặt xanh xao, mắt quầng thâm, thở dài … Một kia, đang ngồi ở ghế cạnh bàn, đầu cúi, viết không ngưng nghỉ, … Những dòng chữ chảy lênh láng, ngập một tấc trên sàn, tràn cả ra cống rãnh ngoài cửa. Bầu khí thì oi, thoang thoảng mùi chuột, và gián, và rác ….
– Em van anh. Hữu thể đang đứng nhắc lại, giọng ủ dột. Anh viết gì mãi thế?
Hữu thể kia vẫn mải mê không đáp.
– Không. Giọng càng ủ dột. Không thể thế được. Em không tin.

– Gì cơ? Giọng hỏi lơ đãng.
– Em không tin.
– Nhưng tin gì cơ?
– Không thể vui thế được. Ở dưới ấy đã được giả thiết là buồn thảm.
Hữu thể kia bất giác ngửng đầu, vẫn lơ đãng. Chiếc đài dang lần lượt nhả ra âm thanh của chín kênh địa ngục.

*

Anh bất giác ngửng đầu, lúc nàng đưa tay vặn nút, dò tìm kênh một, VOHell. Một bản giao hưởng tấu bằng các hậu môn. Anh ngừng bút, nhưng không có ý nghe, chỉ lơ đãng đưa mắt nhìn sang phải , ở đó, một mảng vôi xám nữa vừa rơi xuống từ cái vách ố bẩn, la liệt những chữ Dieu, Love, Rai,…viết nguệch ngoạc bằng phấn và than, chung quanh những nét vẽ, còn nguệch ngoạc hơn, phác thảo chân dung của Thượng Đế, vẻ mặt vừa đáng kính vừa đáng ngờ, với một vòng hào quang mầu hoen rỉ. Phải hào quang.
Bản giao hưởng dứt. Chương trình được tiếp tục bằng một giọng xướng ngôn chuyên nghiệp: … Sau đây là bản tin cuối ngày. Vừa qua chúng tôi đã tiếp nhận thêm 12 hữu thể có cánh. Một trong số cho biết, họ đã … từ những bóng tối thiên đường nào trung cổ, những xứ sở nào buồn bã vô song. Thẩy đều bơ phờ, liệt nhược. Một số đã chết. Hiện chưa tìm được một biện pháp nào khả dĩ giúp số còn lại vui lên được một chút. Chúng tôi thành kính nghiêng mình trước… Chúng tôi trân trọng mọi nỗi đau thiên đường… Anh ngáp.
Tiếng rột rạt phát ra từ cái nút vặn đài. Nàng rà sang kênh hai. Một bài triết luận đang đọc dở: … Cuối cùng, rõ ràng sứ mệnh cay nghiệt mà trung thành nhất của ý thức vẫn là phản bội, và, rất tiếc, ấy lại chính là phương tiện duy nhất cứu rỗi cho chân lý ….

Anh vẫn không buồn nghe. Sự chú ý của đôi tai anh đột ngột được dành cho những âm thanh đang vọng xuống từ những tầng trên của toà cao ốc, những tiếng cãi cọ, chì chiết chua ngoa, những tiếng quát tháo, rồi là tiếng khóc khô khan …. Mắt anh thì để ra cửa sổ. Ngoài ấy, một cơn gió đang cuốn bụi bay tung. Mầu trời u uất. Có một con trốt xám vẫn lơ lửng ở đâu đó, anh biết.

Kênh ba. Tin về phát hiện khoa học mới nhất… Vừa qua, các nhà … đã thí nghiệm thành công … Tia nhìn anh bất động, bám lấy cái cửa sổ, trong lúc cố hình dung ra điều gì nghiêm túc, chẳng hạn một phòng thí nghiệm, những ống thuỷ tinh, những cái blouse trắng … Anh cố gắng đến đau mỏi, cuối cùng lắc đầu. A, một lần nữa anh kịp nhận ra, chẳng có hình ảnh nào gọi được là nghiêm túc lại có thể lưu trú trong trường ý thức của anh. Nhưng mà không, xét cho cùng, có hề chi. Những điều ấy, dầu nghiêm túc đến đâu mặc, có liên quan gì đến anh, đang ngồi đây, giữa một nỗi hỗn mang oi ả, thoang thoảng mùi chuột và gián và rác!
Cái nút đài tiếp tục kêu lên. Nó lại được hăm hở vặn đi. Kênh bốn. Tiếng Thét Vượt Thời Gian. Anh mệt mỏi đặt bút xuống. Ấy là từ ngữ anh thật sự không muốn nghe. Thời gian.
Kênh năm. Bản tin lúc không giờ. Lại thời gian! Cái gì vậy? Có phải mớ khái niệm gắn liền với từng múi giờ, mà bầy hữu thể có đuôi nào đó cam lòng chia nhau gặm nhắm? Thế, anh chẳng thể chia sẻ với họ. Ở đây, nơi thường trú anh, dù sáng hay tối, ngày nắng hay ngày mưa, mùa ít nóng hay mùa rất nóng, thì ngọn đèn duy nhất giữa trần phòng kia cũng cứ thắp suốt, chẳng khác một con mắt võ vàng treo dọc, không bao giờ nhắm lại, và, dưới ánh sáng tự kỷ ám thị kinh niên vàng vọt của nó, anh không thể xác định được là mấy giờ. Thời gian của anh là mênh mang vô bờ bến, hay co xoắn đậm đặc, theo cách nào đó, anh không thể diễn tả bằng ngôn ngữ phàm tục bất toàn, – nó phải được thể nghiệm và diễn giải theo những phạm trù siêu việt hẳn, vượt khỏi tầm với của ý thức lẫn tưởng tượng anh. A, thời gian! Đã lâu rồi, anh không còn biết đến nữa.
Bản tin bỗng níu kéo thần trí anh trở về với cái đài: Nghe nói, ở tầng trệt của Thiên Đường, từ một nỗi đau giả, một hữu thể có cánh đã để chẩy lênh láng những giòng thơ, làm ngập lụt mọi cống rãnh… Nàng quay lại, giọng trách móc.
– Người ta đang nói về anh. Mắt nàng như quầng thâm hơn.
Anh lắng nghe, vẻ buồn bã.
– Không. Họ lầm. Nỗi đau của anh là có thật.
Và anh cúi mặt, vẻ rất buồn bã, nhìn những giòng chữ chẩy khôn cầm. Họ có thể hiểu gì về việc anh đang làm! Nhưng thôi, thây kệ, anh chẳng cần. Khi anh sáng tạo, một mình anh là đối trọng của thế giới, anh tự triển khai thành một thế giới của riêng anh …
Kênh sáu. Tiếng động kẽo kẹt của một chiếc giường. Tiếng thở hổn hển lẫn tiếng rít khe khẽ, khuyến khích ….
– Nghe nói, ở dưới ấy bọn quỷ cái đẹp lắm, đúng thế không, anh? Giọng nói ủ dột của nàng vang lên, như rên.
– Có đâu. Anh vẫn cúi mặt. Đã được chứng minh là ở dưới ấy những hữu thể có đuôi, giống cái, phải ngồi trước gương hàng giờ và tô đi tô lại đường viền những lỗ thủng trên mặt bằng những mỹ phẩm thượng thặng. Họ hẳn phải xấu xí.
Nhưng nàng vẫn chẳng có vẻ gì là nguôi ngoai. Những ngón tay run rẩy lại đay nghiến cái nút vặn.
Kênh bảy. Tiếng cốc tách chạm nhau. Tiếng cười. Tiếng chúc tụng. Một buổi liên hoan. Nào, nào, xin cạn ly, nhân kỷ niệm lần thứ 1991 ngày qua đời của… Anh không thể không một lần nữa nhìn qua cửa sổ. Đằng xa, ở cuối tầm mắt, cách một quãng đồng vắng không cây, có một cái gò lớn, vẫn được mệnh danh Nấm Mồ Của Thượng Đế. Phần anh, chưa bao giờ gọi nó bằng cái tên đó. Thật xúc phạm đối với con tim khi phải nhìn thấy nó hôm nay, cỏ xanh loang lổ. Anh vẫn nghĩ, lẽ ra ra nó phải được lát bằng những phiến cẩm thạch, mát lạnh và lặng lẽ, an nghỉ dưới bóng râm của những rặng trường xuân.
Kênh tám. Tiếng cười sặc sụa ….

*

Nàng cứ rà đi rà lại cái nút vặn, vẻ thất vọng. Cuối cùng, bật khóc.
– Không. Nàng gục đầu vào cái tủ, vai rung lên. Em không tin.
– Thôi nào! Giọng nhẫn nại, anh nói, trong lúc quờ tay lấy cây bút , cách vô thức.
Anh lại cúi xuống, cắm cúi viết. Chữ nghĩa lại chẩy lênh láng, ngập ngụa, ào ạt khắp, phần lớn xuống cống rãnh sặc mùi chuột và gián và … chỉ một ít bay tung theo gió, lấp lánh giữa đám bụi. Vẫn lơ lửng một con trốt xám ở đâu đó, bên ngoài …. Bầu khí thật oi.
Anh ước ao nàng sẽ vặn cái đài về kênh chín. Nhưng chẳng hề hy vọng điều đó. Nàng chẳng bao giờ lại chọn nghe kênh chín, cũng như chẳng bao giờ lại chịu tắt đi cả. Chẳng thà vặn suốt, và cứ như thế, để cho tiếng rột rạt hăm hở kéo dài tưởng chừng vô tận. Dù sao vẫn hơn. Nàng bảo. Em ghét kênh chín. Phải, anh biết, ở đấy chỉ được nhả một Dấu Lặng Vĩnh Cửu. Còn anh, thì thèm khát nghe nó xiết bao.
Từ một tầng bên trên của toà cao ốc lại vọng xuống một giọng lanh lảnh, át cả tiếng rột rạt ngoan cố của cái nút vặn đài: Gớm, lại sặc. Rõ khốn khổ. Người ta vẫn nuốt cả tấn địa ngục vào họng đến là tươm tất, còn ông, có mỗi cái hạt tấm cũng cố mà sặc. Thật, tôi đến độn thổ …
Anh chẳng muốn nghe chút nào, cứ lẳng lặng viết xối xả. Song, thật đáng buồn, đôi vành tai của anh đâu thể đóng lại! Đấy, và anh cũng lại nghe nàng rảo trở về kênh bẩy…
Tiếng ngáy như sấm. Buổi liên hoan đã vãn rồi sao? Anh lẩm bẩm… Bất thần vang lên, trong khoảnh khắc, một đoạn Adagio của bản….. N°14, của …. Kênh sáu, phải không em? Anh định hỏi, nhưng cái nút đã vặn đi. Phải rồi, kênh sáu. Người ta đã ngưng chuyện ấy, chỉ còn tiếng đàn rướm máu, ánh trăng rướm máu. Anh lại bất giác nhìn ra cửa sổ, nhìn những đám mây trên cánh đồng thiên thu, chẳng phải mùa xuân, chẳng phải mùa hạ, cũng chẳng phải… những đám mây ấp ủ mộng đời nào bất tuyệt. Chúng đến từ đâu? Anh bỗng cảm giác xa lạ, xa lạ, xa lạ….

Kênh năm lại vồ lấy thần trí anh với cái giọng thường trực: Chẳng bao giờ đã và cũng sẽ chẳng bao giờ có ai từng nghe nói về một vụ tự tử như thế – tự tử bằng thơ. Thơ dâng lên từng milimét, chắc chắn sẽ ngập đến cằm, đến miệng, đến mũi, và thế là hết, chỉ còn hai con mắt, thao láo, dần dần bất động, ngưng thần. Đồng thời, mức thơ không dâng lên nữa. Phải mất lâu lắm, thơ mới rút đi hết, qua ngả cống rãnh, và trên nền nhà chỉ còn lại sõng sượt một mình thi nhân, với đôi cánh nát tan ….
– Họ lại nói anh. Giọng nàng nghe khô khốc.
– Không. Anh lơ đãng nhìn xuống bàn, gẩy gót cây bút, nhưng không viết. Họ không hiểu gì hết. Chúng ta không biết đến sự chết. Khái niệm đó đã được qui ước là vô nghĩa ở Thiên Đường.
Anh vẫn gẩy gót cây bút. Sao họ lại dối trá thế? Chẳng ai đã từng biết được điều gì về chốn đây. Tự tử bằng thơ! Có buồn cười không. Anh nào có làm thơ! Anh chỉ để chữ nghĩa tuôn chảy mãi thế này, ngập sàn một tấc, và chỉ thế không hơn. Còn anh, thì tồn tại đã được chỉ định là chẳng bao giờ kết thúc.
– Nhưng, em van anh. Anh viết thế để làm gì chứ?
– Anh van em. Giọng anh cũng khô khốc. Anh không biết. Có thể nào khả hữu một câu trả lời khác hơn, mà vẫn trung thực đến thế? Cũng như có thể nào tìm thấy một điều gì khác hơn là cây bút xấu xí này, để cho anh trang trải hết cái chiều kích ghê gớm của thiên thu? Quả thật, anh không biết.
Anh thoáng thấy nàng mím môi. Cố nhiên, ấy chẳng phải lần đầu tiên được đặt cho anh một câu hỏi đại loại. Nhưng thôi, hãy quên đi những điều nhỏ nhặt, khi một mình anh cũng đủ khả năng là đối trọng của thế giới, một mình anh cũng có thể tự triển khai thành ….

Dường như nàng cũng thế, cũng biết quên. Thoắt cái, nàng đã trẩy sang kênh khác, vẻ lãnh đạm.
Kênh bốn. Chương trình đọc thơ. Đã về đâu rồi, Tiếng Thét Vượt Thời Gian? Và bây giờ, thì thơ! Một giọng đọc có cái gì đó khẩn thiết, buộc anh phải lắng tai.
…. Anh ra ngõ, ngồi xuống một phiến đá, và bắt đầu khóc. Anh khóc trước tiên cho bản thân anh, rồi sau đó, cho mọi thứ, mọi sự trên đời: Khóc cho trời đất quá bao la, cho những đám mây quá xanh, cho mặt trời quá rực rỡ, cho đồng lúa quá vàng, cho dòng sông quá nhiều nước, cho những kẻ đi vụt qua; cho người đàn bà kia đôi vai quá mảnh, đôi vú quá lớn; cho người đàn ông kia dáng đi đã quá nhọc nhằn, lại còn sở hữu thêm cái dương vật quá khổ …. A, mọi sự tồn tại đều đẹp đẽ và tội nghiệp đến mức không chịu nổi. Song, điều càng lúc càng trở nên khủng khiếp nhất, là anh vẫn không thể nào hiểu được cái lẽ tồn tại của chúng. Thế là, anh lại khóc và khóc, và phát hiện ra đôi mắt là cả một nguồn mạch đầm đìa.
Ôi khốn khổ. Tạo vật có đuôi vô danh nào đã có thể cưu mang một nỗi đau nhường ấy, nỗi đau đồng dạng với nỗi đau anh? Đoạn thơ khiến anh thật sự ganh tị, dù chỉ có bấy câu. Chao, chẳng bù cho bao tuyệt phẩm anh đã từng biết, trường giang đại hải, hoàn thiện một cách vô tích sự; hay hớm, thông minh và vĩ đại một cách vô tích sự, chẳng đáng để anh nhớ lại mảy may….
Dù sao, rất tiếc, thi ca vẫn không phải điều nàng quan tâm. Tiếng rột rạt lại cương quyết nói lên điều đó …. Cái đài đang trở về kênh ba….
Vẫn những mẩu tin nhanh về những phát hiện mới nhất … đã xác nhận tồn tại của lỗ đen…Vấn đề bản chất của lỗ đen,- điều kỳ diệu đến nghịch lý của thực tại vật lý … Lại những điều đồng thời vừa nghiêm túc vừa chẳng liên quan gì đến anh, đang ngồi đây, giữa nỗi hỗn mang oi ả, thoang thoảng mùi chuột và gián và rác, dưới cái áp suất song trùng, vừa xám xịt, của một con trốt vẫn lơ lửng ở đâu đó ngoài kia, vừa võ vàng, của ngọn đèn duy nhất trong phòng, chẳng khác một con mắt kinh niên tự kỷ ám thị treo dọc, không bao giờ nhắm lại….

…Nghiên cứu cho thấy, ở điều kiện… dung dịch từ mắt sẽ không chảy xuống má, nhưng sẽ… Những từ vựng lại tiếp tục nổ dòn một cách nghiêm túc phi thường, trong khi anh chẳng biết làm gì khác hơn là ngáp, và kín đáo nhận ra, chẳng bao giờ kịp che miệng.
Cái ngáp của anh kéo dài cùng với tiếng rột rạt của cái nút vặn đài, và không thể ngưng lại, ngay cả khi trên kênh hai đã vang lên bài triết luận dị hợm quen thuộc: …Đã đành năng lượng phải được tiêu hao dưới mọi hình thức, thế này hay thế khác, song bi kịch nhất vẫn là nỗ lực vận dụng nó cho việc ghi nhớ những điều chẳng… hay trả giá nó cho niềm tin vào những thứ chẳng… vâng, và ngay cả khi anh, như theo một phản xạ tự nhiên, vụt ngoảnh ra cửa sổ, đưa mắt nhìn về phía nấm mồ của Thượng Đế, với vẻ buồn rầu….
Lúc này đây, anh càng khát khao chuyển cái đài về kênh chín, khát khao đắm mình vào nó, – cái Dấu Lặng Vĩnh Cửu, chưa một lần được nghe nọ, xiết bao. Song, anh vẫn ngồi yên thế, vân vê cây bút, lặng lẽ ngáp, và cuối cùng, lại lặng lẽ cúi xuống, tiếp tục viết và viết, lênh láng, xối xả, ào ạt khắp….
Thôi, cứ xem như giải pháp duy nhất cho anh là thế, và anh sẽ mãi còn trung thành với nó, thây kệ mọi sự, thây kệ cả cái đài đã được nàng vặn hối hả, rột rạt trở về kênh một, nơi cũng vừa kết thúc một bản tin hay một bài triết luận hay một bài thơ nào đó anh chẳng rõ: …. Sẽ chỉ còn lại một mình anh thôi, và thế cũng đủ để hoàn tất sứ mệnh làm chứng cho nỗi vô nghĩa bí ẩn và vĩnh cửu của tồn tại Thiên Đường. Và cố nhiên, ngay cả cái lối kết thúc này nữa, anh tự nhủ, cũng phải được thây kệ nốt.
Saigon, 02/1991

Groundfloor. Indoors. There is no furniture other than a bookcase against the wall, a desk next to the bookcase, and two chairs at the desk.

There are only two beings, whose soiled and fallen wings look as if they have never once taken flight. One of them, with large and sagging buttocks, is standing on tiptoes on one end of the desk, her ear glued to the transistor radio made in Hell half hidden on the bookcase top, seeming to listen attentively. From time to time, she would turn around, sighing. She has a pale face with two puffy, weary eyes. The other – sitting at his desk, with head bent, writes continuously. The lines of his words flow all over the floor, flooding it four inches deep and spreading swiftly to the drains leading outside. The air feels sultry, reeking of rats, cockroaches, and garbage ….

I beg you. The standing being repeats, her voice desolate. What are you writing there?
The other, quite absorbed, gives no reply.


Oh no !
Her voice sounds even sadder. It can’t be so. I can’t believe it.


Pardon?
The other replied, absent-mindedly.


I can’t believe it!


But believe what?


They can’t be that happy. It’s been assumed to be very depressing down there!

At last, the writing being raises his head while still looking quite absent-minded. The transistor radio emits sounds from nine channels of VOH, the Voice of Hell, one by one.

*

At last, he raises his head, when she reaches to turn the radio button, searching for Channel One, VOHell. A symphony is being played by anuses. He stops writing, but with no intention to listen, just gazing inattentively to the right; there, another piece of gray lime has just dropped off the dirty wall, on which words such as Dieu, Love, Rai are scribbled clumsily in chalk and charcoal, around a sketch, even more clumsily made, of God, whose expression is at once venerable and untrustworthy, donning a halo of some murky brownish color. Of course, He has to have a halo.

The symphony stops. The program continues with a professional voice, announcing: … Following is the latest news. Just recently we have received twelve more beings with wings. One of them reported that they had fled the darkness of some medieval Heaven, from some incomparably depressing nation. They are all exhausted. Some of them are dead on arrival. At present, no measure has been found to effectively cheer up the survivors, not even just one bit. We respectfully bow before them all…. We respect every single sorrow of Heaven …. He yawns.

The scratching sound resonates from the radio button. She tunes in to Channel Two. An essay is read half way: … Ultimately, it is very obvious that the most callous yet most faithful objective of consciousness is betrayal, but unfortunately, it’s the only means of preserving Truth … He still doesn’t feel like listening at all. His ears are paying attention to the sounds echoing from some floor above, in the same building – some quarreling, harshly nagging voices, some shouting, and then some hollow, desiccated sobs …. His eyes look out the window. Out there, a gust of wind picks up some dirt, spinning it into a whirlpool. The sky is sombre. There is a gray tornado hovering somewhere, he knows.

Channel Three. Some news about the latest scientific discoveries .… An experiment has just been successfully performed on …. His staring eyes are fixed at the window while he is trying to imagine something serious – a laboratory, for example, with test tubes and white coats …. He tries to visualize until his head aches. At last, he shakes his head. Ah, at once he realizes that no serious image can ever reside in his consciousness. That’s all right, ultimately. Those things, no matter how serious they may be, have nothing to do with him, sitting here, in a suffocating chaos reeking of rats, cockroaches, and garbage!

The radio tuner continues its scratching sound. It is being turned enthusiastically, again. Channel Four. The Scream that Trancends Time. He lays his pen down. That’s the word he really doesn’t want to hear. Time!

Channel Five. The zero o’clock news. It’s time again! What is time? Isn’t it the concept attached to each geographical zone that a herd of tailed beings has submitted to and taken turns gnawing at? If so, he can’t share it with them. Here, where he resides, morning or night, on sunny or on rainy days, in the slightly hot or in the very hot season, the only lamp on that ceiling is always on, just like a sickly yellow eye, vertically hung and never shut, and, in its chronically sickly yellow, haunting light, he can’t tell what time it is. His time here is immeasurable, limitless, or twisted and condensed in some way, which he can’t describe with a worldly and imperfect language; it should be experienced by some absolutely transcendental means, which are quite beyond the reach of both his consciousness and his imagination. Ah, time! Since long ago, he has stopped being aware of it.

The news bulletin suddenly pulls him back to the radio: … It is rumored that, on the ground floor of Heaven, from his false sorrow, a winged-being has let his poetry overflow, thus flooding all the drains and gutters ….

She turns around, her voice full of reproach.


They are talking about you
. Her eyes look more weary.
He listens, quite sad.


No. They’re mistaken. My sorrow is real.

He hangs his head, looking at the lines of words ceaselessly shed. How can they understand what he’s doing here? Oh well, forget it; he shouldn’t care. When he is writing, he alone is the counterpoint of the world, he himself becomes a world unto itself…

Channel Six. The creaking noise of a bed. Panting noises are mingled with soft, encouraging hisses ….


I heard that the she-devils down there are very beautiful, is that right?
Her voice whimpers, full of reproach.


Not at all
. He mumbles, his head still hanging. It’s been proven that the female beings with tails down there have to sit for hours in front of the mirror, endlessly outlining the holes on their faces with cosmetics of extra fine quality. They must be ugly.

But she still doesn’t seem to be appeased. Her trembling fingers go on torturing the radio tuner.

Channel Seven. The sounds of clinking glasses. Laughter. Compliments. A raucous party. Well! Come on! Cheers! On the 1991st death anniversary of …. Once more he can’t help looking out the window. In the distance, at the end of his line of vision, across a treeless, deserted field, there is a big mound called The Tomb of God. As for him, he has never called it such. Today, it offends his heart to see His final resting place looking so exposed and forlorn, with nothing but patches of dirty yellow weeds. He wishes that it could have been constructed with cool marble slabs, shadowed by peace and quiet, under the dense shade of the evergreens….

Channel Eight. Choking laughter.

*

She keeps on turning again and again the radio button, desperately. At last, she bursts into tears.

Oh no! She leans her head against the bookcase, her shoulders trembling. I can’t believe it!

Come on. Patiently he responds, involuntarily groping for his pen.

Again, he bends his head, writing at full stretch. And his words, again, flow all over the floor, flooding it, reaching every nooks and crannies, running down into the drains reeking of rats, cockroaches, and … Just a little rises up and spins with the wind, glittering in the cloud of dust. There is still a gray tornado hovering somewhere outside.… The air suffocates.

He wishes that she would tune in to Channel Nine. But without much hope. She will never choose to listen to Channel Nine, nor will she ever turn them all off. She would rather keep on tuning in, enthusiastically, eternally prolonging the scratching sounds. Better than nothing. She says. I hate Channel Nine. Yes, he knows, only the Eternal Silence is emitted from there. For his part, how he craves such silence!

From some floor inside the building can be heard a loud, brassy voice that blots out the persistent scratchy sound of the tuner. You are choking again! What misery! Other people manage to swallow blocks of hell so nicely, and you – you always choke, even on a single grain of rice. Honestly, if only I could vanish underground for shame.

He doesn’t want to listen at all. He just wants to keep on writing, silently and purposedly. But, sadly, how can he shut his ears! There, and he also hears her tuning in to Channel Seven again ….

Somebody’s snores sound like thunder. Has the raucous party ended? He mumbles …. Abruptly, he heard part of the Adagio of No 14 in C sharp minor, by … Channel Six, isn’t it? He is about to ask, but the tuner has been turned. Yes, it must have been Channel Six. They have stopped; there remains merely the bleeding sound of music, the bleeding moonlight. Again, he looks involuntarily out the window, at the clouds over the field of eternity; it’s not spring, summer, autumn, or …. Yes, the clouds. What immortal dreams are they harboring? Where do they come from? He suddenly feels like a stranger. So much a stranger to himself.

Channel Five seizes his mind with its constant voice, once again: … Never has there been and never will there be anyone who hears of such a suicide – suicide by poetry. The flow of verse is rising high, millimeter by millimeter, and will certainly be over his chin, his mouth, his nose, and soon it will be an end to all that: there will remain only the eyes, wide open, slowly becoming motionless, and, finally, empty. Meanwhile, the flow of verses will stop rising. It should take a very long time to recede completely down the drains, and what will be left in the end is the poet himself, limp, flat on the ground, his pair of wings all crushed …


They are talking about you again
. Her voice sounds dry.

No. He looks blankly down the desk, merely making sounds on paper with his pen. He has stopped writing. They understand nothing. Here we don’t know what death is. Such concept has been defined as meaningless in Heaven.

He is still scribbling with his pen. Why are they telling such lie? Nobody has ever known anything about this place of his. Suicide by poetry? What a ridiculous idea! For him to compose poems! Actually, he’s only letting the words spurt forth like this, flooding the floor four inches deep, and that is all, nothing more. And, as for him, his existence has been decreed as without end.

But, I beg you. What do you keep writing like that for?


I beg you.
His voice sounds dry, too. I don’t know. Ah, is there possibly a more truthful answer? Likewise, is there possibly anything other than this ugly pen for him to experience all these formidable dimensions of Eternity? Truly, he doesn’t know.

He catches a glimpse of her tightening lips. Naturally, that’s not the first time he has been asked such a question. Oh well, let’s forget such trifles once he, alone, is capable of being the counterpoint of the world and, also alone, is capable of becoming ….
It seems that she, herself, too, is able to forget. In a flash, she has already been found listening to another channel, seemingly nonchalant.

Channel Four. A program of poetry. Gone where is The Scream that Transcends Time? It is now poetry. A reciting voice, with an urgency that forces him to tune in.

… You go out to the street, sit down on a boulder and begin to cry your heart out. You cry at first for yourself and then for everything, yes, everything in the world : for the sky and earth being too vast, for the clouds being too blue, for the sun – too bright , for the rice field – too yellow, for the river – too full of water, for the people passing by: for that woman with shoulders too frail, yet with breasts too big, for that man with a weary, miserable gait, burdened even more with his oversized penis .… Ah, all things existing are too beautiful and too pitiful for you to bear. However, the very thing that is becoming more and more terrible is that you still aren’t able to understand the reason for their existence. Thus, you go on crying and, finally, find out that your eyes are an overflowing spring.

Oh poor thing! What nameless tailed creature is able to bear such anguish, an anguish so much like that of his own ? The poetry makes him envious despite its brevity. Well, unlike many other masterpieces he has known, which are senselessly long and perfect, senselessly intelligent and lofty but are not worth his recalling at all….

Anyway, regretfully, poetry is still not something she is interested in. The scratching sound of the radio’s tuner once again reflects her indifference, articulating it. The radio is being tuned back to Channel Three ….

There is still some brief news about the latest scientific discoveries : …. have confirmed the existence of black holes …. The question on the nature of black holes, an absurd mystery of physical reality … Again, all the things that are at once serious and having nothing to do with him, sitting here, in a suffocating chaos, reeking of rats, cockroaches, garbage, under a two-fold oppression: as grayish as the tornado hovering somewhere out there, at the same time as sickly yellowish as the only lamp in the room, which is not much different from a chronically haunting eye vertically hung and never shut ….

… Recent studies have shown that, under the conditions of Heaven, fluid from the eyes will not run down the cheeks, but will … The words reverberate in an extraordinarily serious manner, yet he doesn’t know what else to do but yawn, silently realizing that he never once remembers to cover his mouth in time.

His yawn lasts as long as the scratching sound of the radio button and cannot stop even when, on Channel Two, the familiar, peculiar essay is heard: … Although energy is to be consumed in all forms, in one way or another, it is still a tragedy to expend one’s energy for the memorization of things that are untrue, or for the bargaining of belief in things that are unreal … His yawn cannot stop even when he, as if by some natural reflex, turns his eyes away, in a flash, sadly, out the window, towards the Tomb of God.
At the moment, how he longs to have the radio tuned to Channel Nine, to immerse himself totally in it – the Eternal Silence, which has not been heard, even once. Oh, how wondrous it would be! However, he continues to sit still, twiddling with his pen, quietly yawning. Bending his head at last, he writes on and on, letting his words overflow, gushing everywhere ….

Oh well, let him consider this action as his only solution, and he will forever adhere to it, despite everything, despite the radio itself, which has been tuned by her hurriedly and noisily back to Channel One, where some news report, or some essay, or some poem has just been concluded, he is not quite sure: …. There will be just you, alone, yet that fact will be enough to fulfill your mission as witness of the mysterious and eternal meaninglessness of the existence of Heaven ….And, of course, even this conclusion, he says to himself, should be ignored as well.

Saigon, February 1991

bài đã đăng của Bùi Hoằng Vị

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)