Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Nghiệp chưa hề an nghỉ

10.08.2007

Quê nhà mướt máu qua cuộc tương tàn dài dặt. Họ hàng nào cũng lâm vô chỗ bất trắc, lưu lạc. Bao cái chết đau, chết tình cờ xa lạ. Người không đâu một chiều vác cái xẻng đào cái lỗ đất, chôn một cái xác thủng bể không thân quen. Rồi thôi. Tháng ngày chim rừng thăm viếng. Mộ hoang loại này đôi khi thế gian gọi là mồ vô chủ. Hồn này cô hồn. Đồng điệu trong thập loại.

Con yêu tinh thứ một trăm lẻ tám

10.08.2007

Cuối cùng tôi đi đến quyết định lập đàn giải oan cho cha, một phần vì lòng thương xót đối với vong hồn ông, phần khác vì tôi kiệt lực trước sự …

Phiên bản

1.08.2007

 
 
Tôi thấy mình chết. Vì bị điện giật khi đang đứng sấy tóc trong bồn tắm. Tôi thấy thật nhiều hoa trắng, hoa hồng, người đến viếng đông nghìn nghịt từ từ diễu qua ống …

Những luống hoa cải vàng

15.07.2007

Tôi nhìn chàng, nhưng chốc lát hình như trước tôi là một người khác tôi không nhận diện được, hình như tất cả thuộc về một vũ trụ nhỏ bé này cũng ví như tôi đang ở trung tâm điểm một vùng ánh sáng và hơi ấm, khi tôi ra xa hơn thì càng lạnh và càng tối tăm…

Hình Bóng

15.07.2007

Tôi bước rón rén trên mặt sàn gỗ. Ở nhà dưới tiếng dấp nước bỗng ngưng bặt. Tôi linh cảm từ dưới nhà có đôi mắt nhìn lên. Khe khẽ tôi nằm bò xuống sàn, dán mắt vào khe ván. Qua một kẽ hở rất nhỏ tôi bắt gặp đôi mắt chị Dự ngước nhìn lên trần nhà. Đôi mắt to của chị. Đôi mắt ánh lên tia sợ hãi.

thức ăn của người

15.07.2007

Đến bây giờ tôi mới hiểu rằng không chỉ có quan niệm hay tư duy mới có thể chia rẽ con người mà thói quen ăn uống cũng có thể chia rẽ chúng ta thành những cụm nhỏ: KẺ ĂN CỎ, NGƯỜI ĂN CÁM, KẺ ĂN LÁ CÂY, NGƯỜI ĂN ÁNH SÁNG, KẺ ĂN BÙN, NGƯỜI ĂN ĐẤT, KẺ ĂN HƠI TIỀN, NGƯỜI ĂN HƯƠNG HOA…

Nói với mấy ổng đừng giết ba

♦ Chuyển ngữ:
15.07.2007

Lão bám vào niềm hy vọng ấy với cả tấm lòng. Vì vậy mà lão không thể nào hình dung ra được lão lại có thể chết như thế này, hoàn toàn bất ngờ, trong khoảnh khắc này của đời người, sau khi đã vùng vẫy tuyệt vọng để lẩn tránh Tử thần, sau khi đã tiêu phí những năm tháng đẹp nhất đời mình để chạy trốn hết nơi này đến nơi khác,

“!”

♦ Chuyển ngữ:
15.07.2007

As the universal language-for now-English represents to these students the rest of the world. English is the world. These students also know that Vietnam, as it exists, is not of this world. To cling even to a false English is to insist on another reality.

Là một ngôn ngữ toàn cầu, trong thời điểm hiện tại, đối với các học sinh này, tiếng Anh đại diện cho thế giới. Họ cũng biết Việt Nam, trong thời điểm này, không nằm trong thế giới. Bám víu vào thứ tiếng Anh giả mạo cũng là cách khẳng quyết một thực tại khác.

Sunday Menu

15.07.2007

My view is that to love food doesn’t mean carving minutiae on useless tomatoes, nor does it mean stuffing tiny bean sprouts with meat, and as for Mother’s culinary art, it’s nothing but pure violence. Destruction. To love food is a far cry from worshipping protein. Very different from giving it exaggerated names. To love food demands a great deal of genuine gentleness from both sides.

Những luống hoa cải vàng

15.07.2007

Thập niên 60-70, Nguyễn Quang Hiện thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí Văn, Vấn Đề cùng góp mặt trong các tuyển tập nhiều tác giả của nhà xuất bản Hoàng Đông Phương do …

"!"

14.07.2007

Đinh Linh Phan Nhiên Hạo chuyển ngữ

In The Workers newspaper of October 10, 2000, there was a curious item about a fake doctor. A …

Những luống hoa cải vàng

14.07.2007

 
Những Luống Hoa Cải Vàng
 
Thập niên 60-70, Nguyễn Quang Hiện thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí Văn, Vấn …

War Veteran, Poet

30.06.2007

Translated by Lưu Diệu Vân from “Cựu Chiến Binh, Nhà Thơ”
“Fred Woodall, war veteran, poet.” He always begins the introduction like that. The name, of course, must come first. There is no other alternative. “Poet” …

Cựu Chiến Binh, Nhà Thơ

30.06.2007

“Fred Woodall, cựu chiến binh, nhà thơ.” Anh luôn luôn bắt đầu như vậy. Cái tên đương nhiên phải đi trước, không thể nào khác đi được. “Nhà thơ” được cố tình đặt ở cuối …

Lưỡng Lự

30.06.2007

Tôi vẫn nhớ sự lưỡng lự của mình khi là chú bé mười tuổi, trước những quả ổi trong vườn nhà hàng xóm. Tôi lưỡng lự rất lâu trước khi chính thức bước vào công cuộc hái trộm. Giờ đây, cảm giác ấy vẫn còn tươi tắn, kỳ diệu vì nó cho tôi cảm giác tôi đã sống.

Hồn Ma Cũ

30.06.2007

Hồn ma cũ ấy chỉ hiện về được trong cảnh náo nhiệt nầy là vì có cuộc trùng phùng cơ hội như hôm nay: thời gian, nơi chốn, màu sắc, hình ảnh, mùi vị, tiếng động, âm thanh; tất cả những thứ ấy khi đủ mặt, họp nhau để huy động ký ức của chàng.

Cũng đành

30.06.2007

Nó vào ngồi ở bên cạnh rất thản nhiên. Tôi nghĩ chắc nó cũng sống như tôi – thật tội nghiệp. Tôi nhìn vào mặt nó. Nó cũng chỉ độ tuổi tôi. Tóc uốn quăn môi son và mặt chát phấn. Nó mặc quần áo trắng. Nó ăn hết rồi ngồi mút mười đầu ngón tay còn vẻ thèm nhạt.

Đôi Mắt Ngọc Trai Đen

30.06.2007

Nàng không chối cãi điều đó: Thừa hiện hữu rõ rệt hơn bao giờ hết. Tuy vậy Loan không thấy chính nàng đâu cả. Yêu Thừa quá say mê, hành động theo ý chàng, sống lại những kỷ niệm trong đó Thừa bao giờ cũng giữ vai chính lấn át cả hình bóng nhỏ bé của nàng, dần dần Loan mờ đi và nếu nàng không tìm được một lối thoát có lẽ nàng nhỏ mãi để rồi biến mất.

Cựu chiến binh, nhà thơ/ War Veteran, Poet

♦ Chuyển ngữ:
30.06.2007

Anh nhắc thực nhiều đến cái mảnh đất xa xôi có tên gọi là Việt Nam sau khi hút cần sa, sau khi uống rượu, và trong những bài thơ của anh.

Fred would smoke marijuana, drink wine, and write poems, in that order. After smoking marijuana and drinking alcohol, he frequently mentioned that distant piece of land called Vietnam in his poetry.

Khi Mùa Mưa Trở Lại

30.06.2007

Chuyến xe mang theo hạnh phúc cùng với hơi sương tinh khiết của một đầu ngày. Tình và Gái Con sẽ thức dậy rất sớm. Hai đứa sẽ ngồi trong một ngôi quán khác với ngôi quán này ở bến xe. Bữa ăn sáng rực rỡ hạnh phúc. Hai ly cà-phê nồng nàn trước lúc lên đường dời bỏ thành phố. Tình như lắng nghe được những rung động từ đầu một cành lá trên con đường sáng sớm còn tù mù ánh đèn đêm.

Chúng Tôi Nghèo Quá

♦ Chuyển ngữ:
30.06.2007

Điều làm cả nhà chúng tôi lo lắng bây giờ là chuyện sẽ xảy ra ngày nào đó không xa, khi em gái Tacha của tôi chỉ còn hai bàn tay trắng. Cha tôi đã tốn không biết bao nhiêu công sức để mua cho được con La Serpentina khi nó còn là một con bê cái tơ để cho em gái tôi, hy vọng với chút vốn liếng nhỏ nhoi đó, nó sẽ không trở thành người đàn bà hư thân mất nết như hai bà chị của nó.

Truyện Tình Huế: Ngày Thơ Tình Thơ

30.06.2007

Trong một khu vườn khác, vài bông hoa sầu đông len lén mở mắt, lắng nghe mấy cô gái đang kháo chuyện trong sân. Cây mai vàng đầy lá non, đầy nụ xanh, như cũng giật mình từng chặp, muốn bung nở hết cho rồi, mà còn sợ lạnh, chỉ mới dám ngại ngùng hé mắt một tí. Bên gốc mai có ba cô gái.

Cha Con Sớm Mai

15.06.2007

Tôi đã chờ đợi, nhưng những ngày cuối năm cũng không có gì thay đổi. Thay đổi? Hai tiếng đó nghe có vẻ nhuốm một chút khôi hài và hơi nặng nề. Tôi đánh thức thằng nhỏ trở dậy đi học mỗi sớm mai, và nghĩ, đáng lẽ đó là công việc của mẹ nó. Tôi còn tưởng tượng ra bàn tay mẹ nó lùa vào sườn nó cù cho thằng nhỏ tỉnh ngủ, lối đánh thức con đặc biệt của nàng.

Vision Impaired

15.06.2007

That’s what you get for becoming familiar with the common people. His vision impairment was fake but your judgement impairment was real. You poured your heart out and your wife bared all her flesh. Darkness descended and enveloped both of us. In the dark, the blind can see better than the sighted.

TRUY TÌM KẺ MẤT TÍCH

15.06.2007

Cái giấy hoãn dịch. Cũng phải đàng hoàng, muốn cho chắc thì mang đi mà ép nhựa cho khỏi rách, khỏi nhàu mà giữ được lâu, nào đâu phải một cái giấy gì, nhiều khi là cả một tập hồ sơ công phu, mất nó là không ăn không ngủ được. Cái giấy chẳng là gì nhưng nó chứng nhận một kẻ làm người. Nếu không …

Phòng Bốn Giường – Four-Bed Room

15.06.2007

Tôi chẳng bao giờ đến những trường học, những thư viện, như bao người khác. Ở đấy, tôi tin, không có gì để học nữa hết. Tôi chẳng thà nghiền ngẫm tất cả những món bị thiên hạ hôm nay phế thải . . . .

I never come to any schools or libraries like people do. There, I believe, there is nothing left to learn. I’d rather brood over all the things people today throw away . . . .

hứa hôn

♦ Chuyển ngữ:
15.06.2007

Rồi, khi ánh nắng mùa xuân tháo gỡ lớp áo len mùa đông dày cộm khoác trên người đám công nhân làm ngoài trời, hắn thả cho chim bay đi.
Hắn nhìn dõi theo chú chim đang chậm chạp vỗ cánh cố nhắc mình lên trên những ống khói lò sưởi, về phía những đám mây mầu bạc và nói một cách giận dữ:
“Đi cho khuất mắt. Đúng ra mày đã chết một mình mày ở đâu đó rồi…”
Hắn đúng là một con người kỳ lạ.

Gã đấu bò thành Málaga

15.06.2007

Bóng đêm và cô đơn bao phủ thúc đẩy Leila lần theo con đường quen thuộc trở về chủng viện. Người nữ tu trẻ tuổi không quay đầu nhìn lại phiá sau lưng càng lúc dì càng bước nhanh cho đến khi ngã quị xuống. Leila hoảng hốt thét lên khi nhận ra mình đang lăn tròn như trái banh xuống đồi. Thân thể như có những mảnh đá sắc vụn cắm ngập làm hai tay dì quơ cào khoảng không trước mặt. Đau đớn điên cuồng từ tâm hồn đến thể xác Leila buông hai tay thả cho thân mình lao xuống phía dưới.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)