Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trang Thanh Trúc

sinh quán: Kampuchia

thường quán: Đàlạt

trú quán: Paris

trang nhà: http://saigonline.com/trangthanhtruc/

Paris từ muôn góc phố

5.01.2012
MOUFFETARD_thumb_thumb.jpg

MOUFFETARD
MUSEE DU LOUVRE
PONT-NEUF
PALAIS ROYAL
OPERA GARNIER
PARC MONTSOURIS

Người Ở Lại

12.12.2009

Loạt hình chụp mùa thu

Không chín tháng chín năm không chín

2.10.2009

Người giữ trẻ đẩy xe đi trước, lững thững. Sau lưng, bé gái đạp xe té lăn trên đường, khóc. Có phải con bà không? Quay lại, là chị thằng bé…

Quân và bé Niglou

16.06.2009

Niglou ra đi, con ở lại, mẹ không muốn nói là con phải sống vui vẻ ở điều mất mát này mà ý mẹ muốn nói, nếu thật sự con muốn Niglou yên bình ở thiên đường thì con cũng phải sống yên bình với nỗi nhớ con về Niglou. Có như vậy, Niglou mới có thể yên tâm được. Con hiểu không? Mình nhớ, nhưng trong yên bình.

Chào những giấc mơ dễ thương

22.05.2009

Cái gì không phải của mình thì trước sau cũng không lâu bền chi bằng mình mang giúp một người nào đó đang gặp khó khăn. Mình tặng lại điều may mắn ấy, chứ không phải mình mang cái của “quỷ thần” ấy cho người ta lãnh!
Cô nghĩ vậy đó. Rồi cô ung dung mua vé số.

Nương náu

30.06.2007

 
Anh đang làm gì đó?
Buổi chiều rũ xuống trong tiếng nấc. Buổi chiều lạ lẫm soi tìm dấu bình an. Đây là đâu, ngoài những nốt nhạc chìm khuất trong không gian. Một mình em. …

Cà Phê Đắng

15.06.2007

Phòng trọ của anh nhỏ như hộp diêm. Ngày anh đưa em về (lần đầu tiên năm ấy), mùi ẩm mốc không khỏi làm em khựng lại vài giây. Phòng gì ngó tối âm u. Phòng gì không có đến một cánh cửa sổ. Người chủ nào mà tàn nhẫn quá như thế này không biết. Em còn nói thêm rằng phòng này mà trọ cái gì, phòng tồn kho thì có! Anh đứng im lặng nhìn em cười.

Vọng

30.04.2007

Chị học nội trú Couvent des Oiseaux Đà Lạt. Ngôi trường nằm trên con dốc Huyền Trân Công Chúa. Học sinh không gọi các ma-sơ là ma-sơ, mà gọi là mẹ.Tất cả các bà mẹ …

Trốn gió

20.01.2007

“Anh yêu, hãy thật lòng nói cho em biết. Khi em chết, anh có ý định bước sang bước nữa hay không?” Người đàn bà mang chứng bệnh ung thư tỉnh táo ôm trong lòng …

Hình như mưa cũng nhớ

20.01.2007

– Tại sao à? Lâu quá rồi, không nhớ nữa…
Hắn rút ra một điếu thuốc, gõ nhẹ trên mầu gỗ mộc. Điếu thuốc vang lên tiếng nấc nhỏ trong chiều. Hắn vô tình hay cố ý không biết, vẫn cái giọng trầm ấm ru ngủ bên tai:
– Tại vì tài chánh? Tình yêu? Hay tại… sex?

69

30.12.2006

 
Anh là nhà Văn, hay là nhà Thơ nhỉ. Cái giọng Bắc Kỳ trầm trầm, nhỉ với nhá. Hai chúng ta, láng giềng không xa lạ. Sân vườn nhà em mùa xuân rải bao nhiêu …

Giếng Trời

25.11.2006

truyện chớp 
Trang Thanh Trúc Trang Thanh Trúc

 

Chuông reo. Giờ chơi buổi sáng bắt đầu. Cơn mưa tạt nhanh qua phố chở theo chút gió thổi vào lớp học. Bao nhiêu cánh cửa lớn nhỏ được …

Lá sen màu cốm

18.11.2006

“Lâu quá không nhớ cách sử dụng Yahoo Messenger ra sao. Có ai đó biết cách, làm ơn chỉ giùm?”

Cô nắn nót từng chữ một trên chiếc lá sen màu cốm. Nỗi buồn mở ngoặc đón cánh bướm đen mỏng mảnh, chấm đốm trắng trở về. Nỗi buồn có nhớ ra chỗ đậu quen thuộc xưa? Hay là lần này bay ngang, rồi sẽ bay đi luôn. Có ai biết cách nào để giữ nỗi buồn cho bớt buồn?

Bảy Nốt Trên Khuôn Nhạc

11.11.2006

Từ cà phê Giải Lao nhìn sang bên kia đường là nhà hát Opéra. Ánh sáng thắp lên vây quanh Mozart, Bach, Schubert. Từ nhà hát Opéra nhìn lại cà phê Giải Lao là mầu mưa che khuất hai chỗ ngồi. Ai đó vừa châm điếu thuốc hút. Sợi khói ngả nghiêng, rớt lại câu hát buồn.

Khoảng cuối thời gian

28.10.2006

Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên. Lòng cô háo hức chụp giật. Phải đi thôi! Đã đến lúc cô cần phải vượt biên, vượt biển, tìm một bờ vai nào đó nương tựa. Ở lại Pháp, không sớm thì muộn mọi ước mơ sẽ dìm cô chết mất vì nản

Trăng cổ tích

21.10.2006

Anh vén tấm màn nhìn ra bên ngoài. Lâu lắm mới bắt gặp một sáng đẹp trời. Không ít, không nhiều. Đẹp vừa đủ cho hàng cây xôn xao gọi lá . Anh muốn nói cái điều anh suy nghĩ từ mấy hôm nay nhưng nghĩ sao lại thôi, thành ra tiếng thở dài loang dần trong tách cà phê đặc quánh.

Lót lá em nằm

12.10.2006

 
Lá khô đâu mà nhiều như thế này – chắc phải hơn trăm nghìn chiếc chứ không thể nào ít hơn được – hôm nào mình thử đếm cho biết, há anh – em nghiêng …

Chia bớt em, nỗi buồn anh…

22.09.2006

Em trở ra ngoài nhà bếp, ăn bún riêu một mình. Anh có mê ăn cái món nhiều cà, nhiều nước, nhiều rau, này không? Có người cho rằng, bún riêu là cái món rẻ tiền bởi chẳng thấy thịt thà ở đâu hết

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)