Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 06, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Chia bớt em, nỗi buồn anh…

tùy bút
Trang Thanh Trúc

 
Em trở ra ngoài nhà bếp, ăn bún riêu một mình. Anh có mê ăn cái món nhiều cà, nhiều nước, nhiều rau, này không? Có người cho rằng, bún riêu là cái món rẻ tiền bởi chẳng thấy thịt thà ở đâu hết. Toàn là cà chua phi với hành lá, toàn là riêu cua (từ trong gói đông lạnh) trộn chung với trứng gà, cho đẹp mắt. Còn lại toàn là nước với nước. Cái mầu riêu đỏ đỏ vàng vàng, ngó nghèo thấy mồ! Chan nước riêu vào ăn với bún, với cơm, với rau muống chẻ. Rồi hì hụp bưng lên mà húp. Chẳng có gì khác! Kỳ thật, bao nhiêu đó gia vị mà người ta vẫn than ngắn than dài, là “chẳng có gì khác”.
Anh có nghĩ vậy không?
Em đang ngồi một mình, nói chuyện một mình. Ơ không, nói chuyện cùng mấy cọng bún nho nhỏ nằm ngoan trong lòng bàn tay. Hồi nãy em luộc bún hơi quá thời gian nên bây giờ mấy cọng bún này mềm quá. Anh còn nhớ cái câu người ta hay ví von tình cảm của một người yếu đuối là tựa như bún không?
Em đi làm lại thứ Hai này rồi. Mường tượng ra trăm việc đang trông chờ, thấy ngán quá. Bên ngoài (phía tay trái, từ chỗ em ngồi), bầu trời khoác theo chiếc áo mây bằng lụa trong veo. Mới mưa dầm mưa dề lúc nãy bây giờ nắng lại ấm áp chan hoà. Làm như cơn mưa lớn ban nãy chưa hề có. Em để ý mỗi lần bị trúng mưa về được đến nhà rồi thói quen đầu tiên là em phải đi gội đầu ngay. Không thôi da đầu ngứa ngáy khó chịu lắm! Nước mưa từ trời rơi xuống thì dễ thương, nhưng vì phải xuyên qua mấy đường mây, xuyên qua mấy rặng cây, trộn lẫn với mấy cái nhà máy thở đầy khói xám cho nên khi nước mưa dừng lại trên tóc em, nước mưa tự dưng bớt dễ thương!
Anh biết gì không? Mưa canh chừng em đó. Mưa mời mọc em nữa. Mưa đợi em hong khô mái tóc xong, mưa đợi em mở cửa bước xuống đường thênh thang ra phố là mưa vồn vã trở về ngay! Nếu cái mầu mưa trên tóc, mềm mại, ngọt ngào tìm thấy trong thơ, thì cái xa vắng của mưa càng dễ làm cho nỗi nhớ buâng khuâng hơn trong nhạc. Nhưng thật ra, anh biết gì không (nữa, lại “anh biết gì không”) Những giọt mưa khi bám trên tóc, tóc sẽ đan thành những sợi rối, khó gỡ lắm. Tựa như nước mưa đẫm ướt trên da thịt. Mưa sẽ lan nhanh vào cơ thể. Mưa sẽ gởi lại trái tim con vi trùng sốt dễ thương thất nhất trong ngày. Đến lúc ấy, tha hồ khép hờ con mắt, giả đò mê man ngủ (sốt mà). Hy vọng ai đó trong cổ tích sẽ bước ra. Một bàn tay đặt dịu dàng trên trán, một bàn tay đặt nhẹ lên chỗ có trái tim.
Anh ngủ ngon nha, lát trưa em ghé lên văn phòng một chút. Có cô bạn đến làm việc hôm nay và ngày mai (thứ Bảy, Chủ Nhật mà phải lấy métro lẻ loi đi làm, chán quá há). Em ghé lên ăn trưa thôi. Cô ta dọa em là phải uống thuốc bổ từ ngay bây giờ, vì giấy tờ, hồ sơ đang có đà vượt qua cái chiều cao của màn hình máy vi tính rồi. Vượt qua màn hình máy vi tính là cỡ ba gang tay chứ gì? Ồ nhằm nhò chi. Chuyện nhỏ. Em cười trong điện thoại. Mùa hè vẫn còn mà. Con nít chưa tựu trường, tha hồ ở lại trễ, tha hồ lao động vinh quang. Bên Pháp, luật làm việc là 35 giờ một tuần, tùy các hãng xưởng phân công như thế nào. Như hãng em, là 37 giờ một tuần, cho nên mỗi một tháng em có quyền lấy một ngày nghỉ (đương nhiên nghỉ ăn lương). Cứ tính trung bình bốn tuần lễ em có một ngày nghỉ phép như thế. Và tổng cộng là 13 ngày nghỉ đặc biệt này trong năm. Có điều là em không có quyền lấy một lúc 13 ngày phép mà cứ phải bốn tuần chọn một ngày. Và nếu áp dụng theo đúng luật lao động em sẽ làm việc một ngày “không được hơn 8 tiếng”. Nhưng nói là nói vậy thôi, có lúc tụi em làm việc hơn 9 tiếng nói chi “không được quá 8 tiếng” trong ngày! Công việc hôm nay mà trên tấm lịch đã đánh những con dấu chương trình và thời hạn cho ngày mai, tháng tới, năm sau. Ai nói dân Tây làm việc “cà tàng” đâu ha? Không ai giữ chân tụi em ở lại trễ khi có công việc nhiều, mà người ta chỉ yêu cầu giao hồ sơ đúng thời hạn thôi. Cho nên, cái việc ở lại trễ để làm cho xong công việc (không được trả thêm lương phụ trội) là chuyện bình thường! Trừ khi phải làm việc cho thứ Bảy, hay Chủ Nhật, thì được quyền lấy một nghỉ để nghỉ bù. Mà thôi, dẹp hai cái ngày lao động vinh quang này đi, cực chẳng đã. Đoạn đường để vào hãng ngày thứ Bảy vắng vẻ ghê lắm, xe lửa điện chạy ra ngoại ô mà. Chuyển lòng vòng từ trạm Opéra để lấy hướng về Nanterre-Préfecture. Hành lang chờ, bến đợi, không phải trong tuần nên tất cả mọi thứ đều trở nên hiu hắt . Một tiếng động nhỏ cũng đủ làm em giật mình. Vắng vẻ quá đâm ra nghi ngại đủ điều!
Em hẹn cô bạn sẽ ghé vào lúc 12 giờ 30 trưa. Cô đang trong tình trạng xuống tinh thần. Bệnh lên, bệnh xuống, mà không chịu ở nhà nghỉ ngơi. Cô đơn, buồn, dễ bị lợi dụng, nợ nần chồng chất. Ai nói dân Kế Toán biết tính hay, biết tính kỹ? Đếm sơ sơ có hai cái bóng quờ quạng đứng ngặm đắng cay ngoài sân rồi đó! Có mấy sợi chỉ rối mà gở hoài không ra. Vậy mà công việc trong văn phòng cũng đâu vào đấy. Cũng khá đó chứ! Còn chút sáng suốt biết phân biệt việc nào công, việc nào tư, rõ ràng. Tự dưng em thở dài, ngán ngẫm. Coi vậy em cũng còn đỡ vất vả hơn cô bạn người Ý này nhiều lắm. Có băng qua cái đoạn đèo gắt gay, say lên say xuống, ra được đến con đường bằng phẳng mới biết thế nào là ta vừa ói ra mật xanh! Cảm sốt nguyên ngày thứ Sáu, nên thứ Bảy phải đi làm bù. Rồi sẽ thêm ngày Chủ Nhật làm bù cho cái sốt hôm thứ Hai trong tuần qua. Tinh thần yếu, nên cơ thể sẽ càng khó chống chọi lại mấy con vi trùng. Nay sốt, mai sốt, kéo dài như thế này mãi thì lấy thuốc gì mà trợ cho nổi bệnh suy nhược. Em hỏi:
– Ăn uống gì chưa?
Bên kia đầu giây trả lời:
– Nhà vắng vẻ thế này, biết ăn uống với ai. Mấy nốt nhạc vừa gõ trên phím đen, nghe chùng muốn đuối người. Em cố nói:
– Thì bên này cũng đang ngồi ăn có một mình thôi. Một mình. Một mình, hai chữ quen thuộc lắm, hai chữ thân thiết lắm. Bạn hãy cố gắng vượt qua. Nói thật đó.
– Thật gì? Nhà bạn còn có người này, người kia. Nhà tôi chỉ còn mỗi tôi thôi. Hai đứa con tôi về thăm ông bà hết rồi.
Em hơi do dự một chút rồi gặng hỏi:
– Người ấy đâu nữa rồi?
– Người ấy à? Hôm qua có về nhưng độ hai tiếng sau lại đi nữa rồi. Hôm nay, chắc là tối mới lại về. Ơ cũng không có gì chắc cả. Không biết sẽ trở về đêm nay hay không. Nhưng bất cần!
– Biết nói “bất cần” mà sao lại tự tiếp tục hành hạ mình như thế.
Im lă.ng. Tự dưng mọi thứ trở nên lặng câm. Chúa ơi, không biết bên kia đầu giây cô đang làm gì. Trời ơi, đáng lý ra không nên nói câu này. Ai đời đi xúi người ta bỏ nhau chứ. Em quýnh quáng.
– A lô, a lô đâu mất rồỉ?
– Đây, chứ đâu!
Tiếng ai đó cười mà ngỡ như khóc.
Em nhớ có đọc đâu đó một câu viết đại khái như thế này, “Thà phải sống một mình còn hơn phải sống với một người mà mình không hạnh phúc”. Hôm nay, em viết thêm: “Thà phải ngủ một mình hơn là phải ngủ chung với một người mà cả hai không mang lại cho nhau hạnh phúc!” Vợ chồng sống chung trong một căn nhà mà không ai quan tâm ai, khi có chuyện cần thiết thì mới giao tế. Sống theo kiểu “bổn phận công dân”. Vì dòng họ, vì tách ra thì không thể trả nổi tiền nhà, tiền thuế, tiền bảo hiểm, tiền học cho con cái (mấy cái nốt nhạc ấm ớ này nghe khô khan quá chừng). Nhưng đôi khi cái chuyện “bổn phận công dân” lại làm cho tình thế bớt căng thẳng hơn là sống chung một phòng, sống chung một giường, mà không có gì xẩy ra! Gần như thế đó mà ai bệnh hoạn gì cũng không màng, ai sắp chết cũng không kham. Chung một giường nhưng không chung một chỗ nằm, không chung một hướng nhìn. Mỗi người là một vách tường câm khác nhau. Tình yêu gì chán như cơm nguội mùa Đông!
Anh có nghĩ vậy không?
Nói gì thì nói sao em thấy tinh thần cô bạn em càng lúc càng sụy sụp quá. Sau ngày sinh nhật của cô, sáu người lính xe cứu hỏa đã mang cô vào khẩn cấp trong nhà thương. Cơn động kinh âm ỉ tái phát. Cô chụp, cô ném, bất cứ thứ gì tìm thấy trên lối đi. Cô la, cô hét, như đây không phải là cô bình thường của mọi ngày nữa. Cho đến một lúc cô không cảm giác được điều gì thêm, cô không nhận diện ra ai, thế giới mù rồi, cô mù rồi. Giẫy giụa. Khóc lóc. Sáu người lính cứu hỏa giằng co lắm mới khóa được hai cánh tay cô, đôi chân cô rồi cột cái thân thể ốm nhom lên chiếc băng ca chở khẩn cấp vào nhà thương (người ấy, coi vậy cũng còn chút lương tâm đó chứ, biết nhấn hai con số 18 cầu cứu sở cứu hoả đến khẩn cấp để mang cô đi trị liệu). Đó, thấy không, ai nói cái người ấy sống không tình không nghĩa đâu.
Cô bị khủng hoảng tinh thần lên đến mực cao độ vậy mà ngay lúc ấy, em đã không nhận ra những thông điệp nguy hiểm này. Trước ngày em đi biển cũng là ngay ngày sinh nhật cô, em còn gọi lại chúc mừng:
– “Sinh Nhật vui vẻ nghe. Mọi buồn phiền rồi sẽ dần dần qua đi. Hãy cố gắng lên!”
Thế mới biết, khi người ta càng đau khổ người ta càng muốn giấu kín nỗi đau riêng một mình.
Ơi anh hãy giúp em bằng cách chia bớt em, nỗi buồn anh…
(Đã đến giờ hẹn rồi. Em phải đi đây).
Trang Thanh Trúc
Paris, ngày 19 tháng tám, 2006

bài đã đăng của Trang Thanh Trúc


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)