Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

69

 

Anh là nhà Văn, hay là nhà Thơ nhỉ. Cái giọng Bắc Kỳ trầm trầm, nhỉ với nhá. Hai chúng ta, láng giềng không xa lạ. Sân vườn nhà em mùa xuân rải bao nhiêu bóng mát. Sân vườn nhà anh chẳng trồng hàng lá xôn xao nào.

Ngày mưa, khi những con chuột cống dung dăng dung dẻ dạo chơi trong lòng phố, em thường hay đứng bên này lóng ngóng nhìn sang bên kia, đợi chờ. Bài lục bát tháng hai. Thế nào rồi anh cũng có, chậm trễ cách nào rồi anh cũng viết. Mưa giọt ngắn, giọt dài, giọt thương, giọt nhớ. Khoảng trời xanh ngan ngát trong khoảnh khắc dịu dàng. Em hình dung tiếng nói anh bên khung cửa khép mở.

– Ồ, em đó hả? Em khoẻ không? Em bệnh sao đó?

Những sợi chỉ ân cần kết thành chiếc quạt lá, phủi nhẹ vào khoang thuyền giấy, bồng bềnh tiếng nhạc bước ra khơi.

20 năm sau em quay trở lại. Góc vườn xưa, thay đổi ánh mặt trời.

– Kiểu này, kiểu nọ. Già cả hết rồi mà cứ làm như mình còn trai trẻ á. Điệu quá!

Cô liếc ngang liếc dọc, chọc tức thêm cho hắn nổi giận.

– Có mỗi cái cổ áo sơ mi mà bẻ tới bẻ lui tự nãy giờ chưa xong!

Hắn phớt tỉnh, nháy mắt tinh nghịch nhìn cô cười.

Hắn. Nói chung chung, coi cũng được. Sạch sẽ, dễ sai, gàn. Riêng cái tật ngồi mòn ghế thuê trên mạng là cô không ưa. Hắn hay than đau lưng. Không triệu chứng già thì triệu chứng gì? Nhắc hắn mấy lần mà vẫn không chừa. Cứ chát với chiếc, búa xua.

– Bộ hỏng sợ xương cốt gãy ngang à?

Hắn lại cười, ngó lơ ra ngoài sân nắng. Hắn hay cười như thế để ếm luôn câu trả lời. Bất chợt hắn nói như thể cho con ruồi, con muỗi, bay đâu đó nghe.

– Có biết kiểu 69 không đó?

– Cái gì?

Hắn ậm ừ :

– 69! Toi làm như ngây thơ lắm…

Cô nhăn mặt. Cái trán tự dưng đếm đủ ba lằn nhăn gai góc.

– 69 là cái gì? Chọc quê người ta hả?

Hắn trố mắt nhìn cô như thể hắn (hay cô), từ hành tinh nào đó đến. Hắn với lấy cây viết và miếng giấy, hăng hái vẽ vẽ tô tô.

– Rồi đó, có nhận ra gì chưa?

Cô nghiêng đầu, mái tóc che khuất một bên mặt.

– Chưa. À, mà hình như nhận ra được một chút rồi. Toi vẽ mấy con lăng quăng?

– Mấy con lăng quăng! (Con nhỏ này ngốc hết biết. Hay là em giả vờ khờ khạo hồn nhiên để một lúc nào đó, bàn chân em dẫm đau điếng lên mấy ngón chân ta, sướt nẻ không ưu phiền?)

Loa thông báo chuyến đường hầm số 7, hướng về Mairie d’Ivry và Villejuif, “Tai nạn trầm trọng của một hành khách”. Ồ, vậy là không phải chuyện nhỏ rồi. Chứ mọi lần thì, “Trục trặc kỹ thuật”. Chờ năm, mười phút, đứng đợi đau điếng điên đầu, là xe lửa điện chạy lại thôi.

Từ trạm Opéra, cô bình thản xé miếng bánh ngọt có lót mứt táo ăn ngon lành. Ăn lấy sức! Biết đâu chừng đi đến đâu đó cái chuyến đường số 7 này sẽ ngừng lại bất ngờ và, thả hành khách xuống dắt bộ về nhà chơi. Cô ung dung đứng chờ chuyến xe tới (bất kể đi về hướng nào, Mairie d’Ivry hay Villejuif, cô cũng sẽ nhảy lên hết). Nhất trí vậy nghe!

40 phút sau trước một ngôi trường Tiểu học thầy Hiệu Trưởng phải đứng tháp tùng với đám học sinh nhỏ của mình. Lẽ ra 18 giờ, phụ huynh học sinh phải đến đón con em về rồi. Nhưng trạm Tolbiac hoàn toàn bị cắt nghẽn. Thành thử chuyến đường số 7 về Mairie d’Ivry, Villejuif đổ bến cuối ở Place d’Italie. Một trạm lớn rất quan trọng. Từ đó thả bộ về Tolbiac không bao xa. Nhưng các lối đi ra ngoài ngay từ trong đường hầm ở Place d’Italie đã bị chận gần hết. Kể cả thang máy đưa người từ trong lòng hầm xe điện lên trên cũng không chạy. Cứ thế mà người này nhích, đến người kia nhích. Nhìn cảnh tượng này, có khác gì đường hầm bị bom nổ do dân khủng bố gài đâu. Người với người, quýnh quáng, ngộp. Loa không ngớt kêu gọi bình tĩnh.

Bên trên các nhân viên đã có sắp xếp những chuyến xe buýt đưa rước người. Nhưng làm sao để ra khỏi được đường hầm xe điện mau chóng hơn bây giờ?

Thứ sáu, trong lúc lễ Tình Yêu đang được quảng cáo trưng bày thật hoành tráng. Đây có phải là lý do để thôi thúc trái tim một người buồn bã, hành động thất thường hơn không?

– 69 với 96, khác nhau thế nào anh?

– Thì cũng vậy vậy, thôi em…

Trang Thanh Trúc
Paris, ngày 11 tháng 02, 2007

bài đã đăng của Trang Thanh Trúc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)