Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 08, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Lót lá em nằm

 

Lá khô đâu mà nhiều như thế này – chắc phải hơn trăm nghìn chiếc chứ không thể nào ít hơn được – hôm nào mình thử đếm cho biết, há anh – em nghiêng đầu tìm ánh mắt quen – tìm nụ cười mềm, cất giữ bình an – mùa thu về bên giếng trời – gõ trầm lối đi – tiếng sỏi gọi mời – vệt nắng ngỏ lời – anh đứng đó, tựa lưng vào cây thông cằn cỗi duy nhất trong sân vườn, vòng tay ôm em – hơi thở vướng lên cổ – hơi thở vướng lên tóc – hơi thở thả ra những nốt nhạc nhắc nhở hiền hòa – đã đứng nương tựa vào nhau mà sao cứ sợ (nếu không gần như thế) là sẽ xa cách nghìn trùng – anh với em, cùng ngắm gió trời – lắng nghe hương đất chơi vơi – mỗi chiếc lá khe khẽ ru hời – ướp mầu nắng mới – trời bắt đầu chớm lạnh – trời vào thu thật rồi sao anh – lá khô như thế này người ta còn gọi là lá chết – chết, vì sức nóng quá độ phải không anh? – không có tiếng trả lời, chỉ có hương người quen thuộc quẩn quanh.

Gom lá lại không em? – anh vừa nghĩ ra một điều ước dễ thương – phụ anh một tay nghe nhỏ – em nhướng mày, nhưng cũng đồng ý – hai đứa tạm tách rời nhau – mỗi người một lối đi loanh quanh – mỗi lối đi nhuộm lá úa, đỏ, nâu, vàng – mầu mùa thu, đẹp bàng hoàng – em không biết anh đang nghĩ gì nhưng em bắt đầu thích trò chơi này – giẫm gót giày đạp trên lá khô – cái âm thanh trắc trở nghe mà xao xuyến – em xếp những chiếc lá chất chồng vào nhau – gom bao nhiêu lá mới đủ hả anh? – bấy nhiêu được chưa vậy anh? – anh ngừng gom lá, quay sang nhìn em (thấy chưa, mình tách rời nhau chứ vẫn luôn thấy nhau) – cố thêm chút nữa đi em – nhưng nếu mỏi tay thì ngừng, vào nhà nghỉ đi, để anh gom lá một mình được rồi – thôi, ai mà để anh làm công việc này một mình – ai mà đành vào nhà nghỉ trong khi bắt anh giang nắng một mình – không làm thì thôi, làm việc gì đó thì sẽ làm cho có đôi – nhớ nghe nhỏ! – nhớ gì anh? – chút gió gợn nhẹ trong tách trà – chút nắng bâng khuâng ngủ trọ nơi mắt em – nút áo đầu tiên ấy, anh chầm chậm cởi ra rồi yên lặng chờ – anh nhìn em luống cuống cởi nút áo đầu tiên của anh xong, anh mới có quyền tiếp tục cởi cái nút kế tiếp trên áo em – ai sẽ là người không dằn được cơn xúc động – ai sẽ là người mê muội đầu tiên – "mình yêu nhau nghe em" – "mình yêu nhau nghe anh" – mười nốt nhạc cổ điển bềnh bồng cháy – vẽ lên áng mây – dịu dàng cỏ cây.

(Bây giờ thì em hiểu, anh gom lá lại để làm gì rồi…)

Trang Thanh Trúc

Paris, ngày 4 tháng 9, 2006

bài đã đăng của Trang Thanh Trúc


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)