Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Cao Thanh Phương Nghi

BỮA CƠM TÂY

20.12.2017
painting1_thumb.jpg

LTS: một truyện ngắn lôi cuốn, tinh tế, sâu sắc, và gây bất ngờ – không ở cách viết làm dáng hay những tình tiết nguỵ tạo, không cần những tuyên ngôn, không cần cả “làm mới” theo những hình thức văn chương thời thượng – điều này đòi hỏi một sự tự tin và tinh nhạy bẩm sinh trong việc “rình rập” những ý nghĩ, những cảm giác,

Trong Núi Trong Non

12.08.2009

Tôi nhớ tới cha tôi hơn bao giờ hết, nhớ tới cái ngước lên than thở cùng ông ba mươi năm trước Cha ơi con yếu đuối lắm cha à. Và mắt cha cúi xuống nhìn tôi nghiêm khắc Nếu biết như thế thì hãy làm cho mình mạnh. Tôi khuỵu xuống ôm lấy tấm bảng cấm mà khóc rống lên, khóc hù hụ, nức nở. Một mình tôi. Giữa rừng.

Tiếng chim gáy sau cùng

5.05.2009

Vâng, tôi sắp lấy chồng, và sẽ có những đứa con trong nay mai. Cái khung cảnh gia đình ấm cúng mà Lý tự vẽ ra cho mình hãy còn là một bức tranh treo lặc lìa ngoài bậc cửa, chưa đặt được vào trong nhà nói gì đến mon men lên cái bàn ăn mà vô tình đã trở thành một vật châm biếm hết sức mỉa mai cho chính người chủ của nó.

Những Bài Học Sơ Khai

20.02.2009

Tôi ghi lại, chép lại tất cả những điều ấy, giống như người ta soạn một cuốn sách học vần cho con nít, trước làm kỷ niệm cho chính mình, sau hầu chia xẻ với những ai tình cờ đọc văn tôi. Nếu được như thế… Mong được như thế…

Nơi chốn

31.12.2008

Một sự thương cảm mênh mông ở đâu chợt ùa vào tâm hồn nàng như ngọn gió lùa vào mái lều trống phộc, xác xơ. Chỉ tội cho cả hai vì sự chập lại ấy xem ra không đem lại một mối cảm động sâu xa hay một kỷ niệm êm đềm đáng kể. Nó tệ hại, nó dở dở ương ương, nó sượng sùng như một nồi cơm nấu hỏng. Hạnh quay mặt vào vách, lấy ngón tay đồ theo những hoa văn trên tấm giấy dán tường không dám nhìn người đàn ông sau lưng mình loay hoay, khổ sở với cái xấu hổ không che đậy được.

Định Mỹ thương nhớ

15.05.2007

Hai môi của Ti lần đầu tiên chạm lên má, lên tóc, lên mắt Hậu, và cũng là lần đầu tiên Hậu ôm lấy một người đàn ông không phải là chồng mình giữa bốn bề hoang vắng, khi đốm nắng chiều đã rời cái khạp da bò, nhòe đi rồi biến mất đâu đó trong căn nhà thô sơ giữa trại ruộng. Dù cả hai có đi quá đi chăng nữa thì vẫn sẽ không có ai biết những gì đã xảy ra ở đây, ngày mai, ngày kia, tất cả đều bị chôn vùi hết. Nhưng giữa cái ranh giới rất chập chờn ấy Hậu bỗng xoay người, cúi xuống và dừng lại.

Chuyện người ta

30.12.2006

Từ đường chính rẽ xuống con hẻm dốc dài lởm chởm đá, chui dưới những tàn cây xanh mướt vươn ra mềm mại, len giữa những gian bán gạo, khô, mắm, muối và lẻ tẻ vài cái quán lá bán cóc, ổi, đậu phọng nấu là ra tới bến đò Vàm Xáng.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)