Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Mắt Hổ

Hoa-mat-ho_thumb.jpg

 

IMG_1676

 

Cây Mắt Hổ tôi trồng chưa tới hai tháng, còn thấp nhỏ mà đã ra hoa đẹp lắm. Cây này của người bạn cho, sở dĩ đem về trồng là do cái tên khá đặc biệt của nó.  Tên này nhắc cho tôi nhớ một câu chuyện có liên quan tới mắt con hổ.

Hoa Mắt Hổ có dạng tròn, cánh úp vào nhau, và trên nền cánh vàng là những đường chỉ màu đỏ chạy li ti như mạch máu. Ai nghĩ ra cái tên này hay thật. Hoa Mắt Hổ có màu đỏ, nghĩa là mắt con hổ có màu đỏ và điều đó khớp với những gì tôi được nghe kể lại. Chuyện lâu rồi nhưng tôi chẳng thể quên vì tôi hay thích những câu chuyện lạ, thuộc loại ly kỳ rùng rợn…

Chuyện được kể bởi một bác lớn tuổi chuyên làm nghề săn bắn ở vùng đồi núi cao nguyên Đà Lạt Lâm Đồng. Tôi dạo ấy còn nhỏ lắm, ngồi xếp bằng dưới đất há hốc mồm mà nghe chuyện. Bác nói: “Muốn săn cọp hả, dễ ợt. Cần gì săn. Mình cứ làm một cái chòi cho cao, leo lên đó ngồi, buộc bên dưới con dê con hoẵng gì cũng được. Nửa đêm cọp ra kiếm ăn, nghe tiếng dê kêu sẽ mò tới. Mình ngồi trên chòi chỉ cần nhắm một phát là xong. Cái khó là phải bắn một phát thôi, vào ngay giữa hai mắt của nó để đừng làm nát bộ da.”

Tôi nghe kể mà lạnh rợn cả người. Nghĩ tội nghiệp cho con dê và con cọp quá.  Sao người ta ác vậy không biết!

Bác kể tiếp: “Sau một thời gian tao chán dần cái kiểu săn bắn thụ động đó. Có gì gọi là săn đâu. Tao thích cầm súng đi vào rừng, đi theo dấu vết của con mồi mà lùng sục nó thì mới thú vị chứ. Thế là tao vô bản Thượng nhờ mấy đứa người Thượng dẫn đường giùm. Đi rừng mà không có người dẫn đường thì lạc như chơi. Mấy đứa người Thượng cũng thích đi với tao. Đi săn về thì có tiền, rồi xẻ thịt rừng ra ăn nhậu… ai chẳng thích.

Lần đó cái đứa người Thượng hay dẫn đường cho tao bị bệnh. Nó giới thiệu bạn nó đi thế. Thằng bạn này tao mới gặp lần đầu, mặt mũi đen thui, có vẻ tăm tối. Nó cao to, ở trần, đi chân đất, không nói được tiếng Kinh nhiều nhưng tao nói thì nó hiểu và nó cũng bập bẹ được vài tiếng.

Tối hôm đó tao với nó đi sâu vào rừng, vào rất sâu mà chưa thấy con thú nào xuất hiện. Tao đội trên đầu cái đèn bắn, quét qua quét lại liên tục trong bóng đêm thăm thẳm. Mày có thấy đèn bắn bao giờ chưa?  Người thợ săn nào cũng đội đèn bắn trên đầu khi đi săn vào ban đêm. Đèn rất sáng và chiếu xa nhờ một thấu kính được lắp vào mặt đèn. Khi ánh sáng đèn quét ngang mắt con vật thì phản quang từ mắt của chúng sẽ cho ta biết chúng là con gì. Thí dụ mắt nai sẽ có màu vàng, mắt mèo có màu xanh, mắt cọp thì màu đỏ. 

Rừng đêm âm u và dữ tợn. Tao với cái thằng dẫn đường lầm lũi đi. Sương xuống bàng bạc trắng xoá cả không gian, xa xa có tiếng suối chảy rầm rì, tiếng cành cây lào xào một cách bí hiểm và tiếng nai kêu bép bép. Thằng dẫn đường hỏi: ‘Chú muốn bắn nai không?’ Tao nói: ‘Không. Bắn nai hoài chán ngấy. Tao muốn tìm cọp. Đã lâu tao không bắn được con cọp nào…’ Vừa nói tao vừa nhớ lại những cặp mắt trố ra vì khâm phục khi tao vác về con cọp nặng hơn trăm ký lô vất xuống trước bản. Rồi thì những người Thượng chạy tới trầm trồ, xúm xít, kẻ xẻ thịt, người lột da. Mà mày biết cái mà ai cũng muốn tìm là cái gì không?  Ấy là bộ râu cọp mà cái ấy thì tao đã đốt đi rồi. Bọn người nham hiểm chuyên môn cắt râu cọp rồi cho vào những thân tre. Sau một thời gian những sợi râu này biến thành sâu, sâu ị ra cứt và thứ cứt này là loại thuốc cực độc dùng để giết người.  Mày hiểu không?  Vì thế người thợ săn nào bắt được cọp cũng phải làm cái việc đầu tiên là đốt bộ râu của nó rồi tính gì tính.  Tao đã từng thấy những con sâu ghê rợn ấy và có một điều rất lạ là miệng sâu phát ra những âm thanh nho nhỏ mà nghe như tiếng cọp gầm. Nhớ tới tao còn nổi da gà. Cái nghề đi săn cũng nhiêu khê lắm đó chứ chẳng chơi đâu.

À, mà tao kể tới đâu rồi hả?  Ờ, tới cái đoạn tao với thằng dẫn đường đi hoài mà chưa gặp cọp. Đang đi tao bỗng dưng cảm thấy hình như thằng kia không có bên cạnh mình. Tao quay qua bên trái. Không thấy nó đâu. Rồi quay qua bên phải. Cũng không thấy. Hơi ngạc nhiên tao kêu lớn: ‘Knor… Mày ở đâu?’ Và rồi một cái giọng ồm ồm cất lên ngay sau gáy tao. ‘Tui đây…’ Tao quay phắt lại.  Dưới mái tóc bù xù tua tủa như bờm sư tử của nó là là một đôi mắt màu đỏ phản chiếu lại ánh sáng của cái đèn bắn trên đầu tao rọi vào. Tao sững sờ kinh ngạc đến lặng người.  Sao mắt thằng này lại có màu đỏ như mắt con cọp vậy? Tao trân trối nhìn nó và có cảm tưởng như những cái móng tay của nó đang mọc dài ra và nó đang chuẩn bị chồm lên để xé xác tao. Như một phản xạ đã hình thành sau mấy chục năm săn bắn, tao lập tức lên nòng rốp rốp rồi chĩa súng lên nhắm thẳng vào nó nhưng nó vẫn đứng trơ trơ phần nào ngơ ngác. Nó hỏi: ‘Chú làm gì vậy?  Tui đây mà…’  Tao vẫn giữ cây súng nhắm vào nó và tự hỏi đây có phải là một con người không. Còn nó ư, dường như nó rất bình tĩnh, à không, bình thản trước mọi cử chỉ dồn dập của tao. Tao rít lên: ‘Quay lưng lại. Đi về.’  Nó ngoan ngoãn làm theo lời tao nói, rồi kẻ trước người sau, nó dẫn tao về bản trong khi tao vẫn lăm lăm khẩu súng trên tay không ngừng chĩa vào lưng nó. Trong đầu tao vẽ lên đủ thứ chuyện khủng khiếp. Biết đâu nó đang lừa tao đi loanh quanh để xô tao xuống vực hay là đưa vào hang cọp cho anh em nó xơi tái tao. Mày phải hiểu là ruột gan tao bấn loạn như thế nào trên suốt đường về cho đến khi thấy mái nhà sàn nhô lên trên ngọn cây thì tao mới thở ra mà hạ súng xuống. Không tưởng tượng được là tao đã trải qua một đêm như thế… Câu chuyện này ám ảnh tao một thời gian dài. Tao đi dò hỏi đây đó thì nghe người ta nói rằng có những người Thượng luyện bùa chú chi đó mà dần dần bị biến thành cọp. Thực hư thế nào chẳng rõ nhưng tao thì chẳng thể nào quên đôi mắt rực màu đỏ của nó, mắt của một con cọp mày ơi, không phải mắt người…”

Tôi ngồi nghe câu chuyện của bác kể mà không khỏi lạnh mình.

Chính tôi cũng bị câu chuyện này ám ảnh trong nhiều năm. Sau này tôi đọc truyện “Ngậm ngải tìm trầm” của Thanh Tịnh kể về một người cha vì lo sinh kế cho gia đình phải ngậm ngải tìm trầm và bị ngải quật, dần dần hoá thành hổ phải ở luôn trong rừng không về với gia đình được nữa. Truyện viết rất thương tâm, đầy màu sắc hoang đường kỳ bí mà làm lòng ta tê tái.

Trên đời có chuyện người hoá hổ không các bạn? Chắc có? Chắc không? Chẳng ai biết nhưng có một điều không sai rằng mắt hổ có màu đỏ khi đèn chiếu vào, giống như màu của hoa Mắt Hổ mà tôi đang trồng trong sân nhà đây. Sắp qua năm Cọp, tôi xin thuật lại câu chuyện xa xưa này để tặng các bạn, tặng những ai yêu thích những câu chuyện huyền bí, mong rằng “mua vui cũng được một vài trống canh” các bạn nhé. Kính chúc quý bà con, bạn hữu xa gần một năm mới an khang thịnh vượng…

bài đã đăng của Cao Thanh Phương Nghi

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)