Trang chính » Chuyên Đề, Phỏng vấn, Văn Chương Thiếu Nhi Email bài này

Tình Yêu U Mê: Trả Lời Phỏng Vấn cho Chuyên Đề Văn chương Thiếu Nhi/Thiếu Niên

 

the fisherman and the Jinni
“Truyện mà tôi thích nhất là ‘Bác Đánh Cá và Con Quỉ’ trong Ngàn Lẻ Một Đêm”

1/ Thưở nhỏ, lúc còn đi học tác phẩm gây ấn tượng sâu đậm nhất cho tôi là quyển  Ngàn Lẻ Một Đêm. Tôi thấy quyển truyện ấy hay quá, vô cùng hấp dẫn, lôi cuốn. Truyện mà tôi thích nhất trong ấy là “Bác đánh cá và Con Quỉ.” Có nhiều đoạn tôi thuộc lòng đến nay. Ngoài ra tôi cũng rất thích quyển Chuyện Đời Xưa của tác giả Trương Vĩnh Ký. Trong quyển ấy có nhiều chuyện rất vui, đọc cười thành tiếng. Các truyện tranh cũng làm tôi vô cùng say mê. Thí dụ như Chuyện Rùa Vàng, Tấm Cám, Ăn Khế Trả Vàng, Ngôi Đền Giữa Biển …. Tranh vẽ rất đẹp, kết thúc chuyện có hậu. Tâm hồn trẻ thơ thì luôn ao ước mọi chuyện phải có hậu.

2/ Lúc nhỏ tôi thường đọc thể loại thần thoại, cổ tích.

3/ Phần lớn các sách tôi đọc thuở nhỏ là do mẹ tôi mua về cho đọc.

4/ Tôi chẳng nhận được thông tin về các sách hay các tác giả đang thịnh hành gì cả và tôi hầu như không quan tâm đến việc mua hay mướn sách. Tôi đọc các sách do mẹ tôi mang về. Các bộ truyện rất được ưa chuộng cho thiếu nhi trước 75 là Thiếu NhiTuổi Hoa thì tôi không được đọc đến mãi sau này. Các bộ ấy thì mẹ tôi mượn của một người bạn đem về cho tôi đọc. Tôi nhớ nhà văn Nhật Tiến có Đường Lên Núi Thiên Mã là truyện rất hay, viết nhiều kỳ mà tôi chỉ được đọc một phần không trọn bộ.

5/ Tôi chỉ trao đổi với em tôi về các sách đang đọc. Hai chị em nhận xét và nói chuyện với nhau về các sách mà chúng tôi yêu thích.

6/ Lúc nhỏ tôi chỉ đọc sách như thú vui giải trí. Tôi không có ý nghĩ hoặc ao ước mình sẽ là một người viết.

7/ Tôi vẫn thường đọc lại những truyện mình đã đọc lúc nhỏ. Thí dụ như Ngàn Lẻ Một Đêm chẳng hạn. Càng đọc tôi càng thấy nó thâm thúy hơn và phát hiện ra nhiều điều mà lúc nhỏ mình không cảm nhận được.

8/ Một truyện trong Ngàn Lẻ Một Đêm mà tôi thích là truyện “Bác Đánh Cá và Con Quỉ.” Tại sao tôi vẫn suy nghĩ về nó ư? Vì nó hay và đúng. Trong truyện ấy có một hoàng hậu đi tư tình cùng một tên mọi. Tên mọi này vô cùng gớm ghiếc, “môi trên như vung nồi, môi dưới trễ ra như có thể đãi sỏi cát được. Hắn đang nằm dài trên đống lá mía, người thối tha bởi hàng trăm thứ bệnh.” Thế nhưng hoàng hậu say mê hắn, qui lụy hắn, thậm chí phải ăn “xương chuột và uống nước máng xối” trong những lần lui tới với hắn. Tôi luôn tự hỏi, “Con người u mê đến thế chăng?” Trong thực tế tôi thấy có những con người như vậy. Si mê đến mù lòa. Truyện đã không quá đáng khi mô tả những tình tiết như thế mặc dù là truyện cổ tích thần thoại.

9/ Theo tôi nghĩ một tác phẩm viết cho thiếu nhi/ thiếu niên nếu thành công cần hội đủ yếu tố lành mạnh, lôi cuốn và giáo dục. Có người ví trẻ em như giếng nước trong. Không thể thả vào đó rắn rết, thuồng luồng được.

10/ Một tác phẩm dành cho thiếu nhi nên tích cực. Không nên mô tả quá bi thảm làm cho các em bi quan, cũng như không nên ủy mị làm cho các em trở thành yếu đuối. Trong sáng và lành mạnh là hai yếu tố cần thiết. Nên tránh các đề tài như bạo lực, tình dục…. Cần phát triển tinh thần yêu gia đình, yêu thiên nhiên, làm các việc có ích cho xã hội…

bài đã đăng của Cao Thanh Phương Nghi


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)