Bài đã đăng của Hạnh Nguyên
Mơ hoang
Tôi nhận thấy mỗi người dân thành thị đều mang một đầu thú
Trên cổ, trong tim và đang giam đầu thật của mình trong ngục tù
Loài thú không nghe được tiếng người
Nên đáp lại tôi chỉ có giọng cười
Người chết
Không gian xám xịt như chất huyết tương đặc sệt, từ từ dâng lên. Ngập cổ chân tôi rồi, à, đến đầu gối rồi. Như cơn lũ bất thần dâng cao đến ngang ngực tôi. Tôi bắt đầu khó thở. Chúng đang tràn vào miệng vào mũi tôi, lấp đầy hốc mắt tôi. Tôi đang chết chìm.

Bình Luận mới