Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Tô Thị

0 bình luận ♦ 29.12.2008

 

 

Tô Hoa vốn là cháu thất bá của Tô Định – mà nói đến Tô Định thì thời gian có vẻ như hơi được xác định vì cái cuộc kháng chiến oanh oanh liệt liệt của một người đàn bà (đàn bà làm được nhiều việc lắm, trong đó có những việc cũng hơi ngớ ngẩn như đẻ ra đàn ông chẳng hạn!) – sang nước Việt trong một lần ham chơi trốn tìm, bị kẹt trong xe quân lương. Tới nơi thì chuyện đã rồi, Tô Định cho cháu ở lại ăn chơi, học hành.

Tô Hoa vốn học giỏi và có óc mạo hiểm, háo sắc và chịu khó nghiên cứu sách lược nên chuyện bóc tem môt con nhỏ Việt dễ như trở bàn tay.

Trong số gái Việt “bị” Tô Hoa bóc tem, nhảy nọc, Hồ Thị Nơ người làng Bát Đạt là người làm cho Tô Hoa chịu nhất. Nơ mặt mày thanh tú, eo thon, lông nhiều, mắt lá răm, vú tròn, mông săn, lồn lá mít, biết bú mớm làm tình, õng ẹo, rên la… và trên hết là Nơ làm chuyện ấy một cách say sưa, đắm đuối… tỏa tỏa ra mùi thơm vỏ quế… vì Nơ yêu Hoa. Tình yêu của Nơ làm Hoa xúc động, cưới Nơ làm vợ.

Sống với nhau được ba năm, Nơ có chửa, ba năm sau nữa, Nơ đẻ ra chiếc hộp sọ (thật ra chi tiết chiếc hộp sọ này là do người sau thêu dệt, chưa có một văn bản nào ghi chép điều này). Hoa không mấy ngạc nhiên, còn thích nữa là khác, Hoa hay đùa giỡn với cái hộp sọ trong lúc đọc sách.

*

Tô Định thất trận, quân lính tan tác rút về nước, Tô Hoa ở lại mưu việc lớn và mỗi ngày không quên liếm một chút mật ong và nằm trên tấm đệm được dệt bằng sợi gai vuốt mảnh – gọi là nếm mật nằm gai đó!

Hồ Thị Nơ thì nghĩ rằng chồng mình quá chung thủy, sắt son nên ở lại chịu thương chịu khó mà sống với vợ con… Cảm kích tấm lòng chồng, Nơ đổi thành họ Tô, tên Thị.

Một bữa, Tô Hoa nhận được mật thư triều đình, có lịnh phải mang mấy cái xác của quân Tô Định chết trận trước đây (trong cuộc khởi nghĩa Bà Triệu) vượt biển, ra chôn ở đảo Trường Sa, Hoàng Sa… Với lời giải thích ngắn gọn trong mật thư là “cho con cháu mai sau”.

Tô Hoa chia tay vợ, hứa rằng đi khoảng hai mươi ngày sẽ về (và trước khi đi, không quên hôn khắp thân thể vợ, bú, mớm, uốn éo làm tình cho đến khi Tô Thị rên ằng ặc hùi hụi mới chịu buông…), Hoa dặn vợ phải giữ bí mật chuyện đi biển của mình vì kiêng cữ. Hoa nói rằng anh ra khơi đánh cá, về phơi khô để dành trời mưa có cái để ăn mà bú mớm ấy mà!

Hai mươi ngày sau, chưa thấy Hoa về, Tô Thị bồng cái hộp sọ (sở dĩ người ta đổi từ một đứa con thành cái hộp sọ cũng dễ hiểu thôi, vì không ai muốn nghĩ và để người khác nghĩ rằng đàn bà Việt vì mê cặc mà đem con phơi khô theo mình – một hành vi dại dột và man rợ… vô lí! Nhưng họ không biết rằng đàn bà Việt vốn nổi tiếng mê cặc trên thế giới và sở dĩ nước Việt cong cong hình chữ S là do mô phỏng sự tức giận của họ trước sự bất lực của bọn đàn ông Việt mà ra, và chuyện mê cặc là sự biểu hiện hết sức tự nhiên về một thói quen tiền kiếp bị hiếp dâm, đè đầu cưỡi cổ, thực dân phu…) ra bờ biển đứng ngóng, không thấy gì

Ngày thứ 21/ không thấy gì

Ngày thứ 22/ không thấy gì

Hai tháng/ không thấy gì

Ba tháng/ không thấy gì

Ba năm/ thấy một cục đá hình người đàn bà ôm một cục tròn tròn trên đỉnh núi

Có người đoán rằng Tô Hoa bị chìm ghe giữa biển

Người khác cải lại, bảo rằng có thể ra đảo, gặp gái đẹp khác làm tình giỏi hơn Thị, Tô Hoa ở lại đó luôn

Người khác nữa lại bảo có gặp Tô Hoa già nua, tóc bạc, râu dài thườn thượt, rượu chè be bét bên nước Sở (hình như nước Sở lúc ấy không có nữa thì phải!)

Riêng Tô Thị, trong lúc chờ đợi Hoa về, có những lúc quá bức xúc, cho bọn hàng xóm làm tình, nhưng bọn chúng không có đứa nào bú mớm sành điệu như Hoa. Nên Tô Thị vẫn giữ nguyên sự chung thủy đợi chồng về.

Ba mươi năm sau/ người ta gọi khối đá bồng con là Đá Nở

Ba trăm năm sau/ người ta gọi nó là Đá Tô Thị chờ chồng và làng Bát Đạt đổi tên thành Kỳ Lừa

Không hiểu lí do vì sao lại có chuyện thay đổi đó, trong ba trăm năm, nhiều lần con cháu Tô Định đem quân xâm chiếm nước Việt, mỗi lần qua đều ghé thắp nhang cho Tô Thị, vì nàng là người mang họ Tô, một dòng họ có công với triều đình trong việc mở mang bờ cõi về phía nam.

Sau đó một thời gian không quá ngắn và cũng không quá dài, ở đèo Cả phía nam nước Chăm pa có thêm một bản phô tô của Tô Thị (thời đó vương quốc Chăm vẫn còn hùng mạnh). Và người Chăm vong quốc…

Và trong công cuộc chiến đấu thần thánh nồi da xáo thịt trước năm 1975, xa hơn một chút là năm 1959, có một người vì quá mê chuyện Tô Thị, quá thần tựong Tô Hoa, quá kính ngưỡng cái chủ nghĩa bán đất đổi tên mà dâng gần hết biên giới, lãnh hải, đảo Trường Sa, Hoàng Sa cho hậu duệ Tô Hoa…

Người ta đồn rằng Tô Thị đang mọc lên ở Trường Sa, Hoàng Sa…

bài đã đăng của Liêu Thái

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)