Trang chính » Chuyên Đề, Coronavirus, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Gương Mặt

0 bình luận ♦ 4.09.2021

 

gương mặt tôi bây giờ
phảng phất bóng mờ nhòa quê hương
những ngọn khói ám thị
tuổi thơ như miếng giẻ nát mùa vụ
những con trắm con rô con diếc con chép về trời
trả lại cho tôi một chiếc bong bóng tròn
vây bọc lấy tôi
và mỗi người loay hoay đâu đó
với chiếc bong bóng của mình
soi mói khúc xạ đời sống
như một bản thể lùn
vào các nếp nhăn của não

gương mặt đất nước tôi
phảng phất mùi bữa cơm thời dịch
tôi cũng như mọi người ngồi im tại chỗ
không được phép ra đường
và mọi cảm quan về thế giới
được soi qua vỏ bọc bong bóng
tôi gào thét trên bàn phím
về cái đói và bất công
tiếng nói nhạt loãng giữa ga vắng
và tôi hoàn toàn mụ mị
cũng như khó đói có đôi lần diễn kịch

ở một đất nước con người vốn quen xin – cho
vòng bụng và da mặt trở nên đầy đặn, rắn chắc
danh dự hay lòng trắc ẩn tự biết phận mình
theo cách thế của kẻ núp bèo
yếu không dám ra gió
mọi thứ rồi mười năm, hai mươi năm hay trăm năm, ngàn năm nữa
chúng ta sẽ đỏ mặt nếu có dịp đầu thai
vào một kiếp hậu thế

gương mặt đất nước tôi không lem luốc hay méo mó, dị dạng
bởi ngay từ đầu chúng tôi đã là một dị bản
theo cách chơi riêng của lịch sử và tạo hóa
chúng tôi không giống ai
mọi nỗi đau như một thử thách
để tiếp xúc với nỗi đau cao hơn
chúng tôi múa máy và quay cuồng
trong chiếc bong bóng của mình
và rất sợ nó vỡ tung
trước những ngày thiếu dưỡng khí…

Mưa Sài Gòn

Tôi nhớ Sài Gòn
Nhớ tiếng kéo cửa sắt rỉ ron sáng
Tôi thuơng
Im lìm Sài Gòn ngày
Im lìm Sài Gòn đêm
Tìm đâu quán cóc
Tìm đâu bạn bè tụm năm tụm bảy…

Cậu tôi nói rằng
Mi sinh sau năm 1975
Nghĩa là mi sinh sau ngày giải phóng
Và mi cho dù có sinh trước đó mấy năm
Cũng chưa đủ lớn để cảm nhận Sài Gòn lúc ấy
Rất không may và cũng rất may cho mi
Không sống ở Sài Gòn lúc này
Bởi với ông
Cái cảm giác sống những ngày sau 1975
Đang trở lại
“Mùa dịch, cậu phải ăn gấp đôi, gấp ba lần ngày bình thường
khổ lắm con à!”
Mi trộm nghĩ
Vì cậu còn mang trong mình dòng máu cũ
Nên thấy khổ
Bởi lúc này nhiều người không có ăn
“Mà thức ăn thì chẳng có gì
rau cũng héo úa
thịt cũng khó nói
giá tăng đôi ba lần
mọi thứ cứ như thời bao cấp
nhưng mức độ giới nghiêm cao hơn nhiều
chưa bao giờ thành phố này như vậy
thời chiến cũng hiếm hoi lắm mới gặp giới nghiêm
đôi ngày là mệt chết bỏ
đằng này suốt cả tháng dài
đương nhiên với nhà giàu
cậu nghĩ chắc sẽ không nặng nề như mình
bởi họ có hồ bơi, bồn tắm và khoảng sân…
à, cậu mới chích mũi thứ nhất
phản ứng gây chóng mặt, đau đầu…”
Tôi dặn cậu nhớ uống nhiều chanh, trái cây
Ăn cháo thịt gà để trợ lực
Ông cười méo xẹo trên điện thoại
“Mày cứ làm như đang ở Quảng Nam
Đi ăn bê thui Cầu Mống
Ra chuồng bắt con gà mà ăn!
Mịa, giờ bánh mì tao còn không có mà ăn
Chích được mũi thuốc là mừng muốn khóc,
Đâu phải ai cũng may mắn có mà chích
Mà giữ cái mạng
Mà chưa chắc giữ được con ơi!”
Mi giật mình
Bởi mình vừa hiểu nhầm ông
Bởi hình như với đà này
Nếu thành phố tiếp tục vỡ trận
Người chết nối người chết
Con quì lạy mẹ dưới mưa
Chỉ có mưa và nước mắt
Gầm gào
Thì không chừng đến một lúc nào đó
Vàng mang làm đai cuốc
Không phải để cuốc đất trồng rau
Bởi chỗ ở chật như nêm
Bởi xác người trôi sông
Sông chảy qua thành phố
Sau một cây mưa…
Chỉ có Sài Gòn mới gọi mưa bằng cây
Nó hiện hữu một một loài sinh vật
Cho đến khi thành phố ngập lụt
Người ta không gọi mưa là cây nữa
Điều này như một biến dạng
Về niềm tin và sự bình an

Sài Gòn bắt đầu mùa mưa
Tôi nhìn thấy mưa rơi
Không phải trên màu cờ của Trần Dần
Không phải trên mặt người
Mưa sa trên xác người
Mưa rơi trên bọc khâm liệm
Mưa qua quýt và tuyệt vọng
Mưa thì thụp lạy mẹ
Mưa kêu gào gọi cha
Mưa lơ ngơ mắt trẻ
Mưa âm trầm tuổi già
Mưa lâm râm cầu nguyện
Mưa chần chừ thoát thai
Mưa
Mưa
Mưa
Sài Gòn dai dẳng mưa
Dai dẳng đau
Dai dẳng sống
Dai dẳng tuyệt vọng những đời nghèo
Dai dẳng chờ đợi ngày hửng nắng
Dai dẳng màu trời tử khí
Dai dẳng nguyện cầu một sớm mai…

Sài Gòn
Mưa như nước mặt mẹ
Khóc cha ngày tàn cuộc
Khóc con ngày ly biệt
Mưa hốt hoảng
Như mắt ngày lên xe cách ly
Chẳng biết đời về đâu
Người thân tứ tán
Gia đình phân ly
Nỗi phân ly đoạn trường
Giữa thời không khói đạn
Người nguyện cầu được nhìn thấy nhau
Trước lúc chết

Sài Gòn cô đơn
Người chết không lời hấp hối
Người chết không hồi chuông cầu nguyện
Người chết như cây mưa
Đổ xuống đất Sài Gòn

Sài Gòn ơi
Tôi chắp ttay cầu nguyện
Mẹ hãy dang tay che chở chúng con
Mẹ Sự Sống hiển linh và bao dung
Hãy nhìn chúng con qua cơn mưa này
Hãy thôi là mưa nước mắt!

Bài ếch xanh

Vang một tiếng xanh đầu đất nước
âm hờ đáy giếng thổ mùa thu
ruộng đồng bỏ lên mùi gạo nếp
nông nhàn cay nghiệt đáy đợi chờ
hỗ trợ bài ca thời đại mới
tích cốc phòng cơ dĩ vãng mây
trường đồ từ thiện hướng chiêm mơ
*
khởi sự chân thiện nguyện
mì, gạo, nước sạch, xì dầu, nước mắm, cá hộp, lương khô
một ít nước mắt và nụ cười seo phì
một ít tiền mặt, đô la và lòng thiện hảo
cánh đồng ngập tràn nước
ông cha từ ngàn năm trước
không biết trông đợi vào ai
hay giữ mình liêm khiết
ví hủ mắm treo đầu giàn
*
tôi gọi em từ nồi cơm khoai độn
những bữa thịt chia từng thẻo vuông
tái hiện mây đen đông đồng vọng
suối khô một dải thấu can trường
mẹ không còn sức ra đồng cạn
cha cũng còng lưng đợi con về
em bận lo chuyện chân dài ngắn
phố vào dịch bệnh đuổi áo cơm
mười tám tuổi qui về một tuổi
cỏ trời rờn rợn khói u mê
những cung đường vắng cổng quay về
người chạy mãi một đoàn sông chảy
*
khoai sắn cá mắm từ tháng Năm
bởi không ai cho mình
ngoài mình lo cho mình
chân thiện nguyện kéo về
một bữa nó lưng tròng
tháng ba tháng tư bận ăn chơi nhảy múa
bận lo việc nước việc làng
tháng bảy tháng tám thong dong mùa vãn
tháng chín tháng mười co cụm mưa
nhà nước tới ghi ghi chép chép
về thiệt hại
dân ngửa cổ chờ
nhà từ thiện mang mì, tiền, gạo, các nhu yếu phẩm
dân nghĩ cách mang về thật nhiều, cho ấm ngôi nhà
cái ăn trở nên dễ dãi
nó đòi hỏi người ta khôn ngoan và linh hoạt
không phải cày sâu cuốc bẫm dành dụm mùa khó
nhà chất năm bảy chục thùng mì
ra lụt lại bán
nếu mình không lấy thì bọn quan tham cũng lấy
bàng bạc đầu làng cuối xóm thi đua nhận từ thiện
nhận một cái áo chưa đủ, phải thêm cái quần
đủ đẹp để mặc ra đường uống rượu
như một lãng tử vườn
như một cao bồi miệt ruộng
*
sông theo mùa tự tây sang đông
hồn cổ lũy thiếu phụ mơ chồng
một kiếp nhục vinh vang trên đá
phiến gió giật từng cung chữ gãy
chạy người chạy như đàn kiến ma
hút đêm khàn hơi dài nguyệt tà
lũ ngày canh co ro bất lực
mấy bực thềm lam nắng đầu cành
một kiếp lom khom dài cơm cá
chữ nghĩa rởm mưa rơi lả chã
*
mưa lụt rủ nhau đi bắt chuột bắt dế
thủ một ít rượu và chẳng bận tâm gì về khoai sắn
nước ngập, lúa gạo ướt, người khỏe nằm ngủ say
đàn bà con nít bận heo gà
và kêu la thảm thiết
lương một ngày công vài trăm
vã mồ hôi
thôi thì cứ than khổ và ngồi nhà
nhận cái bì từ thiện cũng vài trăm
ngày may nhiều nhà tới
tiền lên số triệu
thời buổi khôn cũng chết dại cũng chết
chỉ có biết là sống
biết than thở và biết ngồi nhà
cũng là biết
và người nông dân càng tỏ ra biết
nhà từ thiện càng có cơ hội để thương xót
những giọt nước mắt không phải để câu view
câu những đồng thương xót từ đồng loại
người ta nghĩ rằng thôi thì nhịn bữa cà phê hay bữa nhậu
một đất nước có nhiều quán cà phê và quán nhậu
và thiếu vắng nhà sách, thư viện
từ thiện ùn ùn như núi
lấp dấu cánh đồng
*
ếch xanh vọng từ đáy giếng
mộ xanh một nấm cố hương
ta ngồi đếm lại mùa phong thủy
mấy ngón tay buồn sót một cơn
*
bạn tôi nói rằng đây là chiến tranh
tuy không bom rơi đạn lạc
nhưng con người có thể ngồi ăn cơm
và nghe trong thinh lặng
linh hồn của mình nhiễm chì
mọi thứ trở nên trong suốt
khi bạn quá đen đủi
chúng ta không chống dịch bằng khẩu hiệu
những tiếng hô lương thực muôn năm
người ta hét vào tai nhau
những vành tai điếc đặc
bởi đã nghe quá nhiều tiếng bom
sau nhiều thập kỉ bom khẩu hiệu
và những lời hứa suông
người ta chạy từng đoàn
không biết sẽ về đâu
những đoàn chạy dính vào nhau
người ở lại phân tầng rất rõ
*
bận đất trời quay cuồng điên đảo
người hất người chuồng trại thênh thang
người thân như thể tay chân rụng
chẳng thiết chẳng màng những ngón đau
tình người tao loạn như rừng cháy
thú hoang lớp lớp chạy kêu gào
trời xanh không thấu lòng khỉ vượn
thêm trận gió lồng bãi tha ma
*
một thành phố có nhiều tầng dân cư
có một lớp người lao động bình dân
chưa kêu ca và sống lây lất
một lớp người lang thang đầu hè xó chợ
bến xe ga tàu và gầm cầu
thiên đường hình cọng mì gói
đây là cuộc chiến
mà chúng ta không nhìn thấy mặt
kẻ địch đến từ phía nào
chúng ta bắn lafan
và rút kinh nghiệm sau mỗi lần bóp cò
đồng đội ngã xuống
game over
start
game over
*
ếch xanh vang một tiếng
dài hai đầu đất nước
người theo người sắp lớp
đếm từng đau lên cây…

bài đã đăng của Liêu Thái

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)