Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Hộp bánh Louboutin

0 bình luận ♦ 30.09.2008

Đỗ Kh.

Khách sạn Jinjiang là khách sạn lớn nhất ở Hohhot, theo nghĩa đen, tức là 28 tầng và xấp xỉ một ngàn phòng. Nhưng 28 tầng chồng lên nhau nên lobby cũng không đến nỗi mênh mông sợ lạc, diện tích mặt bằng có phần khiêm tốn, hai khu vực thang máy lên xuống và theo tôi biết, khách đến và đi chỉ có một cửa ra vào chính, ở thời đại này là tự động đóng mở chứ đâu phải thế kỷ thứ 19, cho nên ở ngay chỗ ra vào này chỉ cần cử hai vị phục vụ đứng hai bên để chào dõng dạc bằng tiếng Trung Hoa phổ thông.

Tôi phải lầm bầm đáp lễ mới thóat ra đến ngòai được, vỉa hè ở đây rất rộng, có lối cho xe đến xe đi và có cả chỗ làm bãi đậu ngay ngắn đến hai hàng. Tôi thấy một chiếc Jaguar X-type xinh xắn màu nhạt nằm nổi bật, thì tất cả tùy thuộc vào bối cảnh. Đây là Vùng Tự trị Nội Mông của Trung Quốc, nói ngắn gọn thì là Trung Quốc và xe con Jaguar có X-type đi chăng nữa thì vẫn sáng ngời. X-type là loại bé nhất của Jaguar, mũm mĩm chứ không kiêu sa XK hay đài các XJ, tuy cũng là Jaguar và tất nhiên Jaguar ở cái nhãn và hình dạng dù có nhìn lóang thóang vẫn không nhầm cái dáng của truyền thống và họ tộc. Nói cách khác, đây là Jaguar lọai rẻ, để đáp ứng nhu cầu ở Âu Mỹ của thành phần đã ra trường năm năm và mới được tăng lương hí hửng. Loại xe con này, để cạnh tranh với lại Audi A4 và BMW 3, giá tại Hoa Kỳ là 35.000 USD.
Nhưng ở bối cảnh này, tức là Trung Quốc, thì đây là xe ngọai nhập vào và thuế cao, muốn đụng vào tay lái hay là mở cửa cho người đẹp thím xẩm, phải mất Nhân dân tệ tương đương với lại 80.000. Ngược lại, Audi A6 đen xì, ở đây là xe đưa rước của khách sạn Jin Jiang, một đám mặt sắt đang nằm trên bãi thì giá chỉ có 40.000, vì lắp ráp tại nội địa. Giờ, bay sang đến Mỹ (như thao tác chuột trong thảo trình Google World), thì giá Audi A6 lại là 50.000, có nghĩa là ở Hoa Kỳ cao cấp hơn Jaguar X-type một nấc, dạng xếp văn phòng. Nói cho rõ nghĩa, thì A6 nếu bạn bắt gặp nằm trên bãi đậu ở Hoa Kỳ thì đen bóng hạt huyền chứ không phải là đen sì mặt sắt xoàng xĩnh như là ở đây. Và nói cho (thêm) rối rắm thì đâu mà chẳng khác, bàn tay cầm lái một chiếc xe station-wagon Mercedes loại E ở một ngọai ô chải chuốt của nước Mỹ thì chỉ dùng có hai ngón vì mới ở tiệm làm móng tay ra còn bàn tay này ở trung tâm một thành phố Pháp, cũng điều khiển cùng một chiếc xe đó thì là bàn tay của anh tài taxi. Tất cả tùy thuộc vào bối cảnh và chẳng có gì, chí ít là chẳng có xe con nào, lại ở trên đời mang được một giá trị tuyệt đối.
Thì vậy, nhiều khi còn ngược lại, ở Hoa kỳ vào hàng Wal-Mart đồng nghĩa với mua hàng Made in China. Ở Trung Quốc, vào cửa hàng Wal-Mart là tiêu dùng kiểu Mỹ. Nội Mông Jinjiang Quốc tế Lữ quán này bên trong có một tiệm ăn Tàu mang tên là Made in China nhưng trên phố theo tôi biết, lại không có cửa hàng bách hóa nào là Wal-Mart.
Tôi theo thằng con út ra phố để tìm đĩa trò chơi hàng lậu, theo yêu cầu của nó chứ thật ra tôi chỉ muốn ngồi thừ trong bar ‘Đêm Thượng Hải’ của khách sạn mà uống rượu tiêu cơm sau bữa ăn trưa. Nhưng đi bộ lòng vòng thì cũng là một cách tiêu cơm vậy tuy kiểu thể dục buổi trưa này không được quần chúng hưởng ứng ở tại đây. Phố chợ vào giấc này vắng hoe, người bán hàng trên hè thì co chân gục đầu vào gối, kẻ có sạp có quày thì dựa trán vào quày, ai may mắn có ghế ngắn ghế dài và cửa tiệm hẳn hòi thì ngã nửa người ra mà duỗi vật vờ hai chân gác thõng, nữ cũng như nam. Khu mát xa phất phơ những khăn lau khăn tắm giặt không được trắng đằng trước cửa, vài cô má phấn thò đầu ra nhìn khách đi ngang và ngáp rã nửa cổ họng. Tôi không hiểu chữ ‘lầu xanh’ ở đâu ra và sự tích thế nào chứ ở Hohhot cũng như khắp Trung Quốc mà tôi được biết, chốn buôn hương ngày nay là ở tầng hầm và nhợt nhạt chẳng ra màu gì rõ rệt. Riêng ở nơi này, thì màu xanh (trời hay là biển) lại là màu dân tộc Mông Cổ, chứ không phải là màu phố đĩ. Từ ‘hot’ trong Hohhot là để chỉ màu xanh này, như tên các trấn đó đây Erenhot, Xirinhot, Ulanhot… chứ chẳng phải là để chỉ thanh lâu (Lâuhot hay là Hotlâu).
Phía cuối chợ, gần công viên Thanh Thành là khu buôn bán bình dân chui rúc nhưng con tôi vẫn không tìm ra cửa hàng bán dĩa game lậu, chỉ thấy lắm giày hàng hiệu nhái, Adidas và Nike giá 30 Nhân dân tệ (4,50 USD). Chổng trơ đen đỏ ở trên hè, mấy đôi gót cao của phụ nữ rao giá có 4 đồng. Con tôi bảo, có 60 xu Mỹ, mua vài đôi cho mẹ. Tôi thấy thì cũng nhác nhác Jimmy Choo, Salvatore Feragamo và Manolo Blahnik đấy nhưng đây là hài cũ do những gót sen hồng nào vô danh thải cho gánh ve chai. Tôi bảo mày thì có hiếu, nhưng mẹ mày Trần Bình Trọng lắm, thà đi giày Mossimo mới của hàng Target Mỹ còn hơn là thọc chân vào Christian gì đó Louboutin loại Sida của Trung Hoa. Vậy là cũng qua một giờ vận dụng cơ bắp, chúng tôi vòng trở lại khách sạn.
Tôi chưa kịp xà vào ghế dài của bar Đêm Thượng Hải thì thấy vợ đang đứng giữa lobby dáo dác.
Em chỉ mới đứng dậy đi ra bar. Khi nhớ ra quay trở lại chỉ có vài ba phút mà đã mất!
Tôi giật mình, vợ tôi là người tay hòm chìa khóa, giữ giấy tờ của cả gia đình. Giờ mà mất ví hay là mất túi, phải gọi điện ra nước ngòai cho năm bảy ngân hàng thẻ tín dụng, mất thông hành thì phải trở về Bắc Kinh chầu ba bốn ngày ở sứ quán mới xin lại được sổ mới, thế cũng phiền. Cô quản lý trực đến cạnh bên, hớt hải ra nét mặt, đây là khách sạn cao cấp của địa phương, đang đấu tiếng nhất nhì với thằng Shangri-La vừa khai trương, không thể nào để xảy ra chuyện ăn cắp. Cô ta bảo,
Tôi đã cho nhân viên đi tìm, hay là có người trông thấy cái túi bỏ đó nên đem đi cất hộ…
Thằng con lớn tôi tay cầm quyển chưởng Knights of the Republic (Star Wars) tiu nghỉu,
Thì con đi phòng vệ sinh, đứng dậy đâu có để ý là mẹ bỏ lại cái túi gì…
Tôi thở phào, thì ra là cái túi bánh. Sắp đến dịp Trung Thu, ở đây cũng như mọi nơi, bày bán nào là bát bảo với lại tứ quý, nhân hạt sen, nhân trứng gà và nhân thập cẩm. Tính tôi đi đâu rất ngại mua sắm thêm, va ly lê theo đã bằng nấy thứ lỉnh kỉnh. Mất là tôi mừng, tuy hộp bánh này rất đẹp, ăn vào thì tôi chưa biết thế nào chứ phần trình bày đóng gói đã đáng mấy ngàn năm văn hiến. Lúc nãy mua được đã là một kỳ công, đây là hộp chót và sau khi vợ tôi chọn trên giấy giới thiệu, khách sạn đã phải khất để cho người vào kho đi tìm. Nửa tiếng sau, trong khi chúng tôi đang an vị ngồi dùng bữa rồi mới có một anh phục vụ xách đến tận bàn mà giao cho. Nội cái túi giấy để cầm ở bên ngòai tôi thấy đã trang đài, nghĩa là trang nghiêm và đài các, không hoa hóet mà lịch sự, chẳng kém gì cái túi giấy shopping màu cam của nhãn Hermès, lủng lẳng ở bàn tay là đã ra dáng giai cấp quý tộc. Vậy mà vợ tôi ngồi trong lobby, đứng dậy để ra bar mà không nhớ cầm theo.
Hộp bánh này lại là cái chót, vợ tôi chặc lưỡi.
Bánh đi nhưng Trung Thu thì vẫn còn đó, tôi triết lý. Tôi đã từng bỏ cả nước ra đi để chạy lấy người thì việc này đối với tôi là chuyện nhỏ, nhằm nhò.
Cô quản lý thì mất cả thể diện của khách sạn nên sốt sắng tới lui, không có kết quả gì bèn bảo, để cô lên phòng an ninh tua băng video thu hình xem có thấy gì chăng.
Tôi chợt nhớ ra và kể lại cho vợ.
Khi tôi trở vào khách sạn cũng là lúc một cô người Hán (tức là không phải người Mông Cổ) bước ra bãi đậu xe. Cô không mặc đồ đi làm như những nam nữ công sở và doanh gia đang ở khách sạn họp hành tíu tít mà mặc đồ đi phố, coi như là từ một trang báo cuối tuần và in bốn màu giấy láng bước ra. Cô ta không Mông Cổ nhưng mông cao, đôi chân thon trên gót hài nhác nhác Jimmy Choo, Salvatore Feragamo và Manolo Blahnik uyển chuyển (đoạn nhãn giày cao cấp này tôi ‘chép và dán’ từ khúc trên vì tôi viết trên máy vi tính bằng hai tay lộc cộc rất là chậm chứ không phải tại tôi lười sáng tạo). Tôi nhìn theo thì thấy cô kéo một tà váy và leo lên đúng ngay chiếc Jaguar X-type xinh xắn màu nhạt nằm nổi bật (đoạn này tôi cũng ‘chép và dán’ cho tiện). Tập trung vào việc theo dõi cặp mông cô sóng sánh nhưng giờ tôi nhớ lại là cô có cầm theo một cái túi bánh Trung Thu!
Và nếu không nhầm, nhầm sao được, khách sạn chỉ có một lối ra dành cho khách như đã nói ở đoạn đầu và đây chính là cái túi của vợ tôi mới vừa mua, cái túi bánh duy nhất khách sạn còn lại vào ngày hôm nay!
Tôi kể lại và hỏi kỹ, em có thấy mỹ nhân nào đi ngang lởn vởn cặp đùi dài. Nhưng vợ tôi một là không nhìn gái, và hai là không tin, làm gì có chuyện.
Người ta giàu, biết đâu là nhờ ăn cắp đấy, tôi bảo.
Ở xứ này, xe thì tôi không nói đến, nhưng muốn làm Imelda Marcos thì hộp bánh 200 Nhân dân tệ, chính mắt tôi vừa mới thấy ở đầu công viên đằng kia với lại thằng con, cũng đổi được 50 đôi giày (‘chép và dán’) Christian gì đó Louboutin loại Sida của Trung Hoa.

bài đã đăng của Đỗ Kh.


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)