Bài đã đăng của Yasunari Kawabata
Văn hào Nhật Bản, giải Nobel Văn học 1968
Vào đông
Đêm qua, như thường lệ, trong cánh chái biệt lập của ngôi nhà trọ khu suối nước nóng, tai lắng nghe tiếng lá rụng xạc xào, anh và cô đã nói chuyện.
– Năm nào cũng vậy, đến lúc bàn chân giá lạnh là em lại nhớ nhà
Xứ Tuyết
Ánh lửa di động lần lần ngang qua khuôn mặt. Đó là một ánh lửa lạnh lẽo lấp lánh ở xa xôi. Và khi những tia sáng yếu ớt của nó rọi ngay chính giữa tròng mắt của người con gái, ánh nhìn lẫn với ánh lửa xa, con mắt ấy tưởng chừng như một đốm lân tinh đẹp huyền ảo đang vật vờ trên trùng dương núi rừng buổi tối.


Bình Luận mới