Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Ông Út



Ông Út không hề có thì giờ cho những mối quan tâm viển vông. Ví dụ như: cuộc bầu cử Hội Đồng Thành Phố hay hậu quả của khí thải công nghiệp.

Nếu bị bạn bất ngờ hỏi, “Bầu trời hôm nay màu gì?”, ông ấy sẽ phải lúng túng mất một vài giây mới có thể trả lời bạn, và thông thường những câu trả lời của ông sau đó đều không chính xác. Đôi khi để khỏi mất thì giờ, ông sẽ nói ngay bầu trời có màu xám tro, bất kể lúc ấy đang là mùa gì trong năm. Bởi một lẽ: xám tro là màu quen thuộc đối với ông từ hơn ba năm nay. Đó là màu của cái bàn, dãy kệ chứa dụng cụ và cánh cửa phòng làm việc của ông.

Rothko-Untitled-1969Mark Rothko


Ông Út, 57 tuổi, nhân viên kỹ thuật của một trại giam. Nhiệm vụ của ông là bảo trì hệ thống lò sưởi và cung cấp nước nóng cho khoảng 400 tù nhân, một công việc mà các đồng nghiệp da trắng trong sở làm của ông thảy đều thoái thác. Chẳng thà mất việc chứ họ đâu có điên gì mà chui đầu vô cái nhà tù này, nơi quanh năm không thấy bóng mặt trời, chỉ có mỗi thứ ánh sáng khủng bố của đèn cao áp. Chỉ ông và mấy đứa da đen cần tiền mới chấp nhận thứ công việc nhàm chán đó, ông nghĩ.

Mỗi ngày ông mặc sẵn bộ đồng phục màu xanh thợ và xỏ trước đôi giày chuyên dụng từ nhà. Đó là một loại giày có lớp nhựa dày bên trong để bảo hộ bàn chân không bị chấn thương trong trường hợp bị các thứ đồ nghề bằng kim loại rơi trúng, đi hơi nặng một chút nhưng khá an toàn. Ông sẽ lái xe đi qua khu chợ trời vào lúc ấy chưa nhóm. Trên bãi đất trống, những cái lều được cuộn tròn lại đứng co ro bên cạnh một vài cái sạp gỗ trong gió sớm. Ông sẽ tiếp tục chạy qua nhà thờ và Toà Thị Chính còn đóng cửa im ỉm. Ở những trang trại trồng hoa quả sạch, ông nhìn thấy sau dãy tường gạch khu đất trồng trọt dưới lớp sương mỏng và những cái lồng vải trắng thấp thoáng.

Ông bắt đầu công việc của mình vào lúc tám giờ bằng việc đi kiểm tra sơ qua một vòng. Hoạ hoằn ông mới phải xử lý một vài trục trặc kỹ thuật. Trong hơn ba năm ông chỉ phải một lần cần đến sự hỗ trợ của công ty. Lần ấy một cái giàn cung cấp nhiệt cho một phân xưởng bị hỏng. Ông phải mất trọn hai ngày để tháo dỡ và lắp mới. Phần lớn thời gian còn lại trong ngày, ông phải túc trực nơi phòng làm việc. Ông không được phép sử dụng điện thoại, không được phép tiếp xúc với tù nhân và chỉ được nói chuyện với các cai tù khi thực sự cần thiết.

Ở trong phòng một mình ông lại giở những tấm ảnh của vợ ra ngắm nghía. Cô đứng tươi cười bên cạnh cửa sổ có rèm che màu thiên thanh của căn hộ dành cho người thu nhập thấp rồi ông liên tưởng đến bữa ăn tối với đủ món xào, món kho và bát canh nóng hổi, vừa ăn ông vừa kể chuyện trong trại giam cho cô nghe, cảm thấy rạo rực niềm vui trong lòng trong lúc cô im lặng tròn xoe đôi mắt và lần nào cũng buông ra hai tiếng Vy sao? khi ông kết thúc câu chuyện. Đó là giây phút thư giãn nhất trong ngày của ông Út từ hai năm nay. Thỉnh thoảng ông đưa mắt nhìn ra bên ngoài sân, nơi đám tù nhân đang đi dạo theo từng nhóm.

Hai năm trước ông đã làm đám cưới với cô trong họ hàng bên quê nhà và sau đó là những thủ tục cuối cùng ở Toà Thị Chính để đưa cô sang đây. Cô nhỏ hơn ông những hai mươi bảy tuổi và tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống thanh xuân của cô đã thổi một làn gió tươi mát và ngây ngất vào căn hộ độc thân chán ngắt thấm đẫm mùi trại giam cũng như trái tim cằn cỗi của ông.

Nếu như không có buổi chiều hôm đó.

Một buổi chiều xong việc về nhà, ông đột ngột bắt gặp tờ giấy đính lên cảnh cửa tủ lạnh của cô, trong đó cô nói không thể tiếp tục cuộc sống như trong trại giam với ông được nữa, hơn một năm qua là thời gian khủng khiếp quá sức chịu đựng và bây giờ là lúc cô đi tìm cuộc sống mới cho mình. Ông cầm tờ giấy trong tay đứng giữa bếp, ngơ ngác. Giữa hai tấm rèm màu thiên thanh ở cửa sổ một cụm mây trắng chết sững vắt ngang qua bầu trời.

Từ hôm đó chiều nào cũng vậy, sau khi đã bỏ bụng món khoai tây nghiền với phô mai Mousline ông cũng ngồi nhìn ra cửa sổ hy vọng vẩn vơ. Bầu trời màu xanh lơ chuyển dần sang xám xịt mà chẳng có lấy một bức thư hay cuộc gọi điện thoại nào của cô.

Nhưng cuối cùng khi trời bắt đầu sang xuân tin tức của cô cũng đến. Ông lật đật cầm lấy bức thư từ hộp thư bước vô nhà quên cả bật đèn. Trong thư cô báo tin ông biết cô đã có ý trung nhân mới và họ đang có cuộc sống chung hạnh phúc. Cô khuyên ông đừng chờ đợi cô nữa. Cuối thư cô còn dặn dò ông nhớ uống thuốc huyết áp ngày hai cữ và thuốc giảm mỡ trong máu đều đặn.

Bây giờ ông không còn nhìn ra cửa sổ nữa. Tấm rèm vải màu thiên thanh đã được thay bằng tấm rèm bằng nhựa màu xám tro và nó thường xuyên được khép lại. Mỗi chiều sau khi đã dằn bụng một hộp Mousline, ông uống rượu và nhiều lúc say ngủ gục cả ra bàn.


VŨ THÀNH SƠN – Maison Alfort 2009



bài đã đăng của Vũ Thành Sơn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)