Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Vũ Thành Sơn

Hai kịch ngắn của B. E. Turner: Cứ Diễn Tiếp Thôi và Tình Vụng Trộm


♦ Chuyển ngữ:
26.11.2019
still_from_timbuktu-B.E.-Turner_thumb.jpg

ROGER: Trong vở diễn này không có hầu bàn. Tác giả đã quyết định cho anh ta nghỉ xả hơi.
NEMO: Mẹ kiếp tác giả, tôi đói.

Dối trá / Le Mensonge


♦ Chuyển ngữ:
13.11.2019
image_thumb.png

ALICE: (gần như tự thì thầm) Mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều nếu ai cũng nói ra sự thật…
PAUL: Chắc chắn sẽ là ác mộng, Alice. Nếu mọi người nói ra sự thật, sẽ không còn cặp vợ chồng nào tồn tại trên đời.

Ở MỘT NƠI AI CŨNG ĐI QUA

24.10.2019

A:

Mày muốn nói gì khi mày nói một nơi ai cũng đi qua?

B:

Chứ mày muốn tao nói gì?

A:

Đi qua chứ không ở mãi, phải không?

Kịch, Anh Hùng Ca và Triết Học- Vũ Thành Sơn Trả Lòi Phỏng vấn Chuyên đề Kịch

24.10.2019

chính ở trên sân khấu kịch mà người ta mới bàn bạc đến những vấn đề của thời đại và công chúng cũng tìm thấy ở đó những gì bức xúc, thiết thân với họ được phản ảnh. Như nó được thể hiện qua lời của Hamlet khi chào đón một nhóm kịch sĩ: “Chúng ta phải dành cho họ sự tôn quý, bởi vì họ là bản tóm tắt, là ký sự của thời đại.”

Biển

6.09.2019

Một căn nhà đơn sơ nhiều cửa sổ lộng gió vá ánh sáng, mái ngói đỏ, nhìn ra mặt vịnh với cái hàng rào thấp sơn xanh phủ đầy hoa dâm bụt và bông …

Mưa mùa hè

18.06.2019

Ph. nói nắng nóng làm cho người ta dễ sinh ý muốn giết người hoặc tự sát. Tôi tin điều đó, bởi đó mới chính là ý nghĩa triệt để nhất của mùa hè. Chẳng phải Meursault đã có ý nghĩ đó hay sao? Chẳng phải Sebastian đã bị giết trong một mùa hè nắng quái ở Cabeza de Lobo hay sao? Cái chết giữa mùa hè bao giờ cũng đem đến cho tôi những cảm xúc mạnh mẽ và đẹp. Như Hemingway. Như Nhất Linh. Cái chết đã làm họ bất tử. Tôi hiểu vì sao Ph. có nhu cầu như vậy, cũng như tôi, mùa hè đồng nghĩa với sự vắng mặt, hay gương mặt bị tước bỏ

TÔ THÙY YÊN

24.05.2019

Có những thi sĩ của chỉ một bài thơ, hay “thi sĩ của những bài thơ hắn đã làm”[1], thậm chí có thể có thi sĩ của cả một dân tộc (Nguyễn Du, chẳng hạn), cho dù cả hai trường hợp này không nhiều (…) Nhưng thi sĩ của một thời đại thì hiếm, rất hiếm; nghĩa là người, với thơ của mình, đã trở thành biểu tượng, người phát ngôn của chính thời đại mình. Tô Thùy Yên chính là một trường hợp hiếm hoi đó.

Phiên tòa

29.04.2019

– Hội đồng cho ngươi năm phút để tự định đoạt hình phạt cho mình.

Đám đông bắt đầu la hét dữ tợn.

– Hãy treo cổ nó đi!

– Cho nó một liều độc dược!

– Hãy đày nó ra hoang đảo đời đời làm kiếp nô lệ

Đi tìm hoàng hôn đã mất

9.04.2019

Rời cánh đồng, chúng tôi trở về nhà, bắc ghế ra ngồi trước một bãi cỏ đã được cắt gọn. Chung quanh những bận rộn của một ngày đang lắng xuống. Một cái máy hát karaoke vọng lại văng vẳng. Một người đàn ông cởi trần xịt vòi nước tưới cây. Cơn mưa đã không đến như mong đợi. Tôi có cảm tưởng Sài Gòn đã ở rất xa, thật xa, như thuộc về tiền kiếp.

Giấc ngủ trưa thứ Ba

6.03.2019
la-pintura-por-la-siesta-del-martes_thumb.jpg

Họ là những hành khách duy nhất trong toa hạng ba duy nhất. Khói của đầu máy vẫn cứ tiếp tục luồn vào cửa sổ, đứa con gái rời khỏi chỗ ngồi của mình, đặt xuống dưới chân những thứ họ vỏn vẹn mang theo: một cái túi nhựa với vài món đồ ăn, một bó hoa bọc trong tờ giấy báo.

Buổi tối ở Hội An

18.02.2019
image.jpg

Tôi đang bước đi trên vỉa hè ngập đầy lá bàng đỏ của Hội An một buổi tối những ngày đầu Xuân năm Kỷ Hợi 2019, bất chợt sực nhớ đến bài thơ đó mà tưởng như không ngớt nghe vọng lại bên tai mình tiếng đại bác từ hơn năm mươi năm về trước.

Vì sao tôi lại có thể nhớ đến bài thơ đó vào lúc này? Có phải vì ngọn đèn vàng hiu hắt thấp thoáng của một chiếc thuyền chài bên chân cầu hay bởi hình dáng cô gái ngồi vò võ bên song cửa một ngõ nhỏ tôi vừa thoáng gặp?

Để sống những ngày này

4.10.2018
nguyen-dat-portrait_thumb.jpg

Hòn đá tảng có thể lăn, cái bánh xe có thể quay và cơn khát có thể chịu đựng được miễn là ta có thể giải thích được tính thiết yếu của những cực hình đó. Chúng ta đau chính vì nhiều lúc nỗi đau hoặc niềm bất hạnh đến thật tình cờ, vô nghĩa, không lý do.

Đọc thơ Xàm Cú của Nguyễn Viện

9.03.2018

Chính thái độ diễu cợt, chế nhạo những định chế, trật tự, lý tưởng, đạo đức, giá trị… này đã thực sự làm nên “cái chất” đặc thù của văn chương Nguyễn Viện, một thứ văn chương bất tuân, bất kính và phạm thánh.

Về bài thơ Mong Mỏi của Nguyễn Đạt

7.02.2018

Mong Mỏi có lẽ là một trong số rất ít những bài thơ với tư tưởng siêu hình được coi là thành công từ trước đến nay. Tính chất triết lý khô khan không dễ diễn đạt của đề tài luôn là một thách thức đối với người làm thơ khiến cho nhiều người e ngại đụng chạm đến nó.

biểu tượng * những con sông đánh mất linh hồn

9.06.2017

cánh cửa chớp
mở ra / đóng sập lại

đó là ngữ pháp một cách giải thích khác

mỗi người đều mang theo ít hay nhiều một đám mây

24.04.2017

mỗi người đều mang theo ít hay nhiều một đám
mây như một niềm bí mật. Tôi chạy theo cơn
mưa hết một buổi chiều nhưng không biết mưa
đi về đâu. Tôi không thể phân biệt giữa mất và

Vũ Thành Sơn: Bạo Ngược Của Lịch Sử

4.05.2016

Tôi vẫn nhìn thấy tôi còn đứng đó, một mình, trên cái ban công từ buổi sáng 30 tháng Tư năm 1975 để chứng kiến, để ghi nhận cái đám đông hôi của mà bây giờ, sau bốn mươi năm, đã lớn lên không ngừng. Họ có mặt trên mọi miền, đang từng ngày tận thu, tận vét đến tận đáy những gì còn sót từ chút của cải còm cõi của đất nước. Chính họ, nói cho thật chính xác, là một trong những thủ phạm đã bóp chết hy vọng về một tương lai sáng sủa cho quê hương.

đây hoặc đó

14.07.2015

làm mới thân thể từ cảm xúc. Mỗi ngày, như chúng ta gấp một con hạc giấy trang hoàng gian phòng. Đó là nghệ thuật tạo ra tiếng động từ sự im lặng.

thầm kín

2.06.2015

em nói ngày hôm qua
có một cơn mưa
rằng mùa thu đã về đâu đó
giữa loài người

tháng tư ♦ mỗi ngày

27.04.2015

ở khoảng giữa là bão tuyết
mỗi ngày nàng mọc thêm chiếc lá xanh tuyệt vọng
tôi lắc mạnh cái nắm cửa bằng đồng
một con ngựa rớt ra ngoài phối cảnh

Từng cái một

13.04.2015

điều gì sẽ xảy ra với một cái đầu không có ổ cắm điện hay một con voi đủng đỉnh đi qua thành phố?

mỗi ngày thức dậy phải nằm bẹp xuống sàn…

Có một thời chúng ta (7)

2.03.2015

Một cái chai dốc ngược
đã trút tôi ra khỏi thế giới. Xúng xính đi lại
trong bộ da lộng lẫy. Mùa hè như cái vỏ xe hơi cũ
mắc cạn trên xa lộ.

Happy Ending

10.02.2015

Một cái nhạt nhẽo,
nhưng đắm đuối,
hoàn toàn không che đậy
đã lọt qua khe cửa

Có một thời chúng ta

12.01.2015

sau cuộc chiến nàng là hiện thân của trầm cảm
thở bằng mang
và yêu bằng vây

Một ngày khó khăn

30.06.2007

 
Gã là nhân vật trong một bài thơ của tôi. Từ lâu hai bàn tay tôi mất trí nhớ. Chúng lẫn lộn phương hướng. Khi tôi viết “tôi đi về phía màu đỏ” thì sự …

Chân dung tự họa

21.10.2006

Sau cùng họ đã ném tôi vào thùng rác
cùng với những miếng giẻ rách đầy dầu mỡ,
mớ tóc rụng, những hộp thức ăn rỉ sét,
những vỏ chai bia, băng vệ sinh, xác chuột chết, gián…

Mùa không mưa

2.10.2006

Những con chuồn chuồn bay lượn phía trên đầm nước như một đám mây đen, nhiều con sà xuống thấp sát cái bè tre nổi dập dềnh gần bờ. Trong ánh nắng ban mai, có thể nhìn thấy những đường gân nổi lên trên những đôi cánh mỏng.

Hư cấu & Búp bê nhựa

26.08.2006

Cho đến khi nàng quyết định gắn hai chiếc răng nhựa, chúng tôi chia tay nhau, vì nàng mắc chứng lãnh cảm. Có thể vì thân thể tôi không có mùi nhựa.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)