bước ra một bài thơ tự do loè loẹt
cột khói dựng
bàn ghế xô lệch
cửa sổ không kịp đóng
10 giờ tất cả con đường ra cảng đều khóa chặt
tôi đi chân trần
thở ra những bọt biển
một cơn mưa đi qua đây
giọng trầm trầm ngắt quãng
nhưng có kẻ nói với tôi
đó chỉ là tiếng kêu của một con thú bị sập bẫy
ở khoảng giữa là bão tuyết
mỗi ngày nàng mọc thêm chiếc lá xanh tuyệt vọng
tôi lắc mạnh cái nắm cửa bằng đồng
một con ngựa rớt ra ngoài phối cảnh
tôi nhặt nhạnh những gì sót lại từ chuyến đi rét mướt
trước khi hơi thở đóng thành băng
và nàng trở thành một hồi chuông trong vắt
.