Búp bê nhựa
“Em là búp bê nhựa của anh.” Tôi đã nói với nàng như thế khi tôi mới ngỏ lời yêu nàng. Khi ấy nàng đội cái mũ nhựa, đeo chiếc kính râm gọng nhựa, giày nhựa và túi xách nhựa. Nàng đam mê đồ nhựa. Tất cả những thứ trên người hoặc trong nhà, nếu có thể thay, nàng đều thay bằng đồ nhựa. Cho đến khi nàng quyết định gắn hai chiếc răng nhựa, chúng tôi chia tay nhau, vì nàng mắc chứng lãnh cảm. Có thể vì thân thể tôi không có mùi nhựa.
Hư cấu
Erasmus khuyên chỉ nên cầm thịt bằng ba ngón tay để cả bàn tay không bị dính mỡ
Trong trường hợp này tôi phải ôm bằng cả hai cánh tay. Nàng trơn nhẫy như một con cá và tôi đang chống chọi để cả hai không bị hút vào tâm điểm. Cuộc chiến không cân sức nhưng quyết liệt. Bạn không nghe thấy một âm thanh gì đặc biệt, chỉ có những chuyển động hay những vị trí hoán đổi tạo thành những nếp nhăn hay những gợn sóng trên bề mặt. Nhưng bạn cũng đừng quá hy vọng vào phân tâm học khi muốn thám hiểm tận đáy. Tôi cũng không còn tin vào Yoga hay Thiên Văn học nữa. Nếu mỗi bàn tay có đủ mười ngón, tôi sẽ bịt kín những rò rỉ trên thân thể mình vào lúc này. Họ đã nhầm lẫn khi có ý định cắt chúng tôi ra từng khoanh và đóng hộp trong dây chuyền sản xuất tự động. Cuộc đối thoại vẫn tiếp diễn dưới một hình thức khác. Đó là khi chúng ta nhìn thấy giữa những dòng chữ những hành lang dài hun hút; giữa những câu hỏi sự im lặng tuyệt đối. “Một cuộc đối thoại không hề có câu hỏi” ? – Đó chỉ là một câu chuyện hoang đường.