Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

QUÁN NỬA KHUYA

Hóa ra người đàn ông cao gầy mang kính trắng bước sang đường là người bạn cũ, tôi đang đợi anh tại quán cóc của Kỳ, ở một góc phố vùng Tân Định. Người bạn cũ chẳng giống như tôi hình dung, chúng tôi không gặp nhau đã trên ba mươi năm. Chậm rãi chào hỏi, bắt tay nhau. Tôi không nhớ ngày trước anh có vồn vã khi lâu ngày gặp bạn, bây giờ thì chậm rãi, hơi uể oải, giống sự lãnh đạm. Anh nói cũng chậm rãi, nhỏ giọng. Và anh nói chỉ là trả lời những gì tôi thăm hỏi. Buổi gặp lại của hai người bạn sau mấy chục năm xa cách không đến nỗi nhạt nhẽo, nhưng không đằm thắm.
Sau buổi gặp, cảm tình của tôi đối với anh không vì vậy mà giảm, tăng gấp đôi là khác, dĩ nhiên không chính xác cân đong đo đếm như vậy. Cái nhìn của tôi về anh thay đổi, chuyển vị hẳn người bạn cũ, trong mương tượng của tôi chỉ là một anh chàng đẹp trai và dễ mến mà thôi. Anh hiểu biết, có thể gọi là trí thức, dĩ nhiên trí thức không nhất thiết là người có học thức cao rộng. Bạn học cũ, tôi biết rõ anh học tới đâu trước khi di tản sang Mỹ. Từ đó tới nay đã trên ba mươi năm, anh có thể đã là người học thức cao rộng, dĩ nhiên điều đó chẳng quan trọng.
Nhưng nếu anh không có gì thay đổi, vẫn là người bạn cũ như tôi mường tượng… Dĩ nhiên người bạn cũ cộng thêm trên ba mươi năm cuộc sống bên Mỹ, tôi không thể mường tượng cho ra được. Dù sao tôi vẫn mường tượng, hơn nữa, tôi thường được nghe tin tức về anh. Tôi đã mường tượng, nghĩa là anh chàng đẹp trai bạn tôi có cuộc đời ái tình hôn nhân gay cấn… Tôi chẳng quan tâm những chuyện ái tình hôn nhân của ai để làm gì, nhưng anh là người bạn cũ vừa đẹp trai vừa dễ mến. Tin tức chủ yếu về anh cũng lại là chuyện đó. Tôi thấy chuyện đó có phần ngộ nghĩnh, đã trở thành một chi tiết trong một truyện ngắn của tôi, đăng tải trên một tờ báo in, chuyên đề về nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, tức ông Sơn Núi.
Đêm mưa, ở lại nhà Nguyễn Thiên Chương, ông Sơn Núi và tôi ngủ trên sàn nhà. Không nghe ông Sơn Núi ngỏ lời lên ngủ trên gác, còn tôi rất sợ tiếng mưa trên mái tôn, nó là một cuộc tra tấn, khủng bố khủng khiếp. Ông Sơn Núi dậy rất sớm, lúc hai giờ sáng, đánh thức tôi bằng câu hỏi:
– Này, ông là bạn lão B.X.H. hả?
– Ừ, bạn học cũ thời trung học đệ nhất cấp. Mà sao ông biết?
– Biết chứ! Lão ấy lấy con mu (ông Sơn Núi gọi mụ là mu) vợ cũ của ông tướng X. Hồi con mu này còn nhỏ, tôi dạy kèm Anh ngữ ở nhà con mu tại Nha Trang.
Ông Sơn Núi lại nhắc câu hỏi về người bạn học cũ của tôi, rằng lão ấy ra sao. Tôi nói:
– B.X.H. đẹp trai, vẻ đẹp của Marlon Brando cộng với Kennedy.
Ông Sơn Núi cười thích thú một chặp, rồi nói:
– Cộng với c. lõ nữa chứ!
Nhắc tới B.X.H. cùng ông Sơn Núi, tôi nhớ lại chuyện với người bạn cũ như mới hôm qua: hai cậu trò ngồi cạnh nhau cùng các bạn học, tập trung tại sân trường, nghe ông tướng nói chuyện về binh chủng trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa do ông chỉ huy. B.X.H. chăm chú nghe, nhìn ngó ông tướng, vẻ ngưỡng mộ, nói nhỏ với tôi: “Sau này tớ mong được vào binh chủng của tướng X, chỉ xách cặp-táp (nghĩa là làm tà-lọt) cho ông tướng là khoái rồi.” Sau này ở bên Mỹ, anh kết hôn với con mu -lúc này đã ly dị ông tướng- từng học tiếng Anh thầy Sơn Núi dạy kèm tại tư gia. Tôi thấy có phần ngộ nghĩnh lúc nghe tin đó, dĩ nhiên có phần ngộ nghĩnh không hẳn là ngộ nghĩnh. Có phần ngộ nghĩnh, nghĩa là trong đó có sự tréo ngoe, có cái gì đó giống như cú lộn mèo. Tôi viết trong cái truyện ấy, đồng tình với lối nói khinh rẻ của vị gia sư khi nhắc nhớ về người học trò. Thú thật tôi không thiện cảm với người đàn bà của anh. Những gì tôi biết, thì người đàn bà này là một con buôn với cái vốn liếng có sẵn.
*
Quán nửa khuya đèn mờ như sương khói
Tôi ngạc nhiên khi anh tới nhà tìm tôi.
– Biết bạn ở đây, thì mấy lần về trước tôi đã ghé nhà bạn rồi. Về Sài Gòn lần nào tôi cũng đi qua con phố này… Bạn biết cái quán nửa khuya ở đường Minh Phụng đấy chứ?
Quán nửa khuya không chỉ nửa khuya mới mở cửa, chúng tôi vào cái quán đang sáng lên với những ánh đèn mờ, có lẽ vào khoảng mười, mười một giờ đêm.
Đèn mờ dễ chịu cho cơn ngái ngủ, cho tiếng hát sương khói hòa trộn không gian. Những chùm hoa bằng lăng sáng rõ màu tím dịu dưới ánh đèn đường. Ba, bốn cô tiếp viên, bộ đồ bà ba hòa dịu đường nét thân thể nẩy lửa… Hóa ra B.X.H. từ chốn thiên đường xa tít mù như ảo vọng, trở về thành phố cũ ở quê nhà, dẫn bạn cũ tới một nơi tuyệt vời như không có thật ngay tại Sài Gòn.
– Quán mở cửa suốt đêm đấy, bạn có thức khuya được không?… Thích uống bia thì uống bia, rượu Tây cũng có. Bia rượu ở đây có đủ thứ hết.
Bây giờ là dịp để tôi nói rằng tôi đang thoải mái dễ chịu nhường nào. Tôi nói đây là chỗ tuyệt vời có thật, chỗ lý tưởng cho một người đã hàng chục năm mất ngủ.
– Từ mười mấy năm nay tôi không thể ngủ được giấc ngủ bình thường như mọi người, không thể ngủ dù một giấc ngắn chừng một tiếng đồng hồ. Nhưng sức khỏe của tôi vẫn bình thường, rất bình thường là đằng khác. Duy có điều là tôi luôn ở trong tình trạng ngái ngủ. Tôi thấy lời Trang Tử có phần thích hợp với tình trạng của tôi: Im lìm thức, ơ hờ ngủ.
– Tôi hiểu. Đúng như vậy. Ông cậu của tôi, ông cậu là luật sư ấy, chắc bạn còn nhớ, bị mất ngủ suốt hai mươi năm, vẫn sống thọ tới trên tám mươi tuổi đấy.
Một cô đi lướt ngang, một cô khác đứng tần ngần nơi bàn chúng tôi, tỏa đậm mùi nước hoa. Ở một bàn trong góc tối, hơi khuất ánh đèn mờ, một ông khách gầy guộc, mang kính trắng, ngó xuống ly nước, có lẽ là ly cà-phê đá, mấy ngón tay của một bàn tay ông ta khum lại, gõ nhịp trên mặt bàn.
– Quán này đàng hoàng, không phải quán bia ôm, cà-phê ôm đâu… Ở Sài Gòn có cả quán thịt chó ôm, bạn biết không?
– Ờ, tôi cũng chẳng ưa ôm ấp gì trong quán xá. Vào quán này, nghe nhạc xưa, nhất là nhạc boléro chẳng hạn, thật gợi cảm cho những nỗi mênh mông u hoài.
Anh gật đầu, những sợi tóc mềm ngắn nằm im nhẹ trên vầng trán phẳng rộng. Một lúc anh cúi đầu xuống: anh không còn giống tài tử điện ảnh Mỹ Marlon Brando cộng với tổng thống Mỹ hào hoa Kennedy nữa, tôi ngờ mình đang ngồi chung bàn trong quán nửa khuya ở đường Minh Phụng, Sài Gòn, với nhà văn Ái-nhĩ-lan James Joyce.
Con đường mang tên em, đèn khuya mắt đỏ còn đầy dấu xưa…
Bài hát nhắc tôi những ngày mùa-hè-đỏ-lửa ở Huế, bên đồng đội, những gã lính Đại Đội Hắc báo băm trợn mang vẻ tư lự u hoài, trong một quán cà-phê bên dòng sông Hương nửa đêm về sáng.
– Hồi đó bạn có mối tình nào với một em nào của xứ Thần Kinh thơ mộng?… Ừ, tôi cũng ớn các em gái xứ Thần Kinh lắm, dính vào các em là tiêu đời. Ấy nhưng mà bạn, một chàng biệt kích báo đen, thì cũng chả đến nỗi phải sợ các em đâu…
*
Ông khách gầy guộc mang kính trắng bây giờ ngồi ngả người vào cô gái, hình như là cô lúc nãy đứng tần ngần ở chỗ bàn chúng tôi, mái tóc thả dài của cô bây giờ kéo hết sang bên ông khách. Điện thoại di động trong túi quần tôi reo. Tiếng nói của Kỳ:
– Anh còn thức đấy chứ hả? À, mà anh bị chứng mất ngủ, đâu có ngủ nghê con cóc khô gì… Này anh, em đang say ngất ngư đây, anh B.X.H. mang ra quán bờ kè Tân Định một cặp Rémy Martin, mà chỉ có ba người thôi… Em có nói để kêu anh ra, nhưng anh B.X.H. có vẻ không ưng. Hình như anh ấy giận anh cái gì đấy… Hình như về chuyện thơ văn gì đấy mà… Anh ấy bảo… anh ấy chê anh viết cái gì đấy… Anh ấy bảo là anh bày đặt viết lách tào lao… Viết không ra cái đếch gì, không đáng xách dép cho những người bạn thân của anh ấy ở bên Mỹ, những nhà văn danh tiếng lẫy lừng như… như Nguyễn Đình Toàn, Du Tử Lê, Ngọc Hoài Phương gì gì đó nữa, em không nhớ hết nổi. Anh ấy vào trong toa-lét nãy giờ chưa ra… Dám có em nào đang níu kéo anh B.X.H. ở trong đó. Thôi nhé. Minh Bò, con ông giáo sư âm nhạc họ Trần xỉn gục tại chỗ từ lúc nãy. Em cũng say quá chừng rồi. Thôi anh ráng ngủ đi. Anh cứ nhắm mắt lại, đếm chậm chậm từ một tới mười tới một trăm tới một ngàn…
Hóa ra tôi vào quán nửa khuya có một mình. Quán nửa khuya có mình tôi và ông khách gầy guộc mang kính trắng, và ba, bốn cô gái vận đồ bà ba nữa chứ. Tôi vẫy tay gọi cô gái đang ngồi cạnh cô gái gục đầu ngủ, tóc lòa xòa trên mặt bàn, bảo mang ra một chai rượu vang đỏ.
– Có rượu vang Pháp, vang Tây Ban Nha, vang Chi-lê, vang Ác-hen-ti-na, anh hai uống thứ nào?
Tôi nói thứ nào cũng được, miễn là rượu vang. Giọng cô gái ngoan ngoãn, ngọt ngào:
– Dạ.
Lúc này , bài hát tôi ưa nghe trong những năm chinh chiến, càng ưa hơn từ thời gian tôi bị chứng mất ngủ, vang lên trong đêm khuya khoắt. Màn đêm dần tàn, tôi đến sân ga đưa tiễn người trai đi về ngàn…
Thật ra bài hát nào tôi cũng ưa nghe, miễn là giai điệu boléro. Cũng chẳng cần đúng giai điệu boléro , miễn là từa tựa như vậy, cũng đủ dịu dàng êm ái dỗ giấc ngủ ơ hờ.
./.





bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)