Trang chính » Chuyên Đề, Coronavirus, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

VI KHUẨN TRONG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG

2 bình luận ♦ 30.03.2020

A299CF85-32A8-49D8-8BD4-460E6BB660B4 Igor Paley

Buổi trưa trôi qua lặng lờ ngoài cửa sổ. Nắng vàng lên rực rỡ sau cơn mưa ban sáng. Cô mệt mỏi tựa mình vào cái sofa êm ái. Cả Hạt Táo như chìm đắm vào sự bình yên đáng sợ trước một cơn bão lớn. “Hạt Táo” là tên mà cô đặt riêng cho chỗ cô và nhiều người Việt đang ở: Apple County. Cái tên bằng tiếng Việt này chỉ có cô và một ít bạn bè biết đến mà thôi. Cô cầm lấy cái remote control và bấm nút mở ti-vi lên. Trên màn ảnh bây giờ là một cuộc họp báo trực tiếp truyền hình đang cập nhật tình trạng coronavirus ở địa phương.

Tim cô thoáng đập nhanh lên một chút khi thấy Adam đứng sau chiếc bục có máy vi âm. Sau lưng hắn là một số người khác, mặt mũi người nào người nấy thật nghiêm nghị lẫn lo âu. Có tiếng voice-over giới thiệu cuộc họp báo:

“Kính thưa quý vị, chúng tôi hân hạnh mời quý vị theo dõi bản tường trình của bác sĩ Adam Nguyễn về những diễn biến mới nhất của cornonavirus ở địa phương chúng ta. Bác sĩ Adam có bằng tiến sĩ y khoa về thần kinh học của trường UCCA và hiện là trưởng khoa thần kinh của bệnh viện Valley Fountain tại Apple County. Xin mời bác sĩ.”

Adam hắng giọng và bắt đầu cất tiếng. Gương mặt hắn vẫn dễ thương như ngày nào:

“Xin chào quý vị. Thay mặt cho khoa thần kinh của bệnh viện Valley Fountain, chúng tôi xin gởi đến quý vị những chi tiết mới nhất về tình hình coronavirus tại Apple County. Điều đầu tiên mà chúng tôi muốn đề cập là virus này đã biến chủng, ít nhất là trong địa phương của chúng ta. Kết luận này đã được bệnh viện của chúng tôi phối hợp với một số giáo sư, nhà nghiên cứu và chuyên viên y tế từ nhiều trường đại học ở địa phương và một số vùng lân cận kiểm chứng và đồng ý trình bày đến công chúng.”

Có tiếng một phóng viên hỏi từ dưới cử toạ:

“Thưa bác sĩ, dựa vào những dữ kiện nào mà các chuyên gia kết luận là con virus này đã biến chủng?”

Như đã dự định sẽ có câu hỏi này, Adam trả lời ngay, thật khoan thai và chững chạc:

“Qua xét nghiệm những mẫu virus từ các trường hợp lây nhiễm mới nhất, chúng tôi—từ nhiều đơn vị nghiên cứu khác nhau—đã cùng tìm thấy là trong con virus đã có sự tái sắp xếp thứ tự của nhiều chuỗi phân tử DNA và RNA. Nói cách khác, sự nối tiếp của các chuỗi phân tử hoá học cấu tạo nên con corona này đã biến đổi trong bộ gene của nó.”

Một câu hỏi khác tiếp theo:

“Vậy thì, thưa bác sĩ, ảnh hưởng của sự biến chủng này đối với các ca bệnh là như thế nào ạ?”

Lần này, Adam không trả lời ngay mà thong thả hỏi lại cử toạ:

“Về vấn đề này, chúng tôi có một tin vui và một tin không vui. Quý vị muốn nghe tin nào trước?”

Trước khi cả cử toạ có dịp suy nghĩ để đồng thanh trả lời, một cô phóng viên vóc người nhỏ nhắn giơ tay đứng lên nói với bác sĩ và mọi người:

“Chào quý vị và bác sĩ! Gần như lúc nào ai cũng thích nghe tin không vui trước rồi mới nghe đến tin vui, chắc để cảm thấy vui hơn. Nhưng lần này, có thể nào chúng ta phá lệ, nghe tin vui trước được không ạ?”

Mọi người ồn ào bàn tán trong chốc lát rồi cùng vui vẻ đồng ý với cô phóng viên trẻ tuổi đó. Adam cười nhẹ, nói tiếp:

“Tin vui là như thế này: kể từ khi có ca nhiễm đầu tiên cho đến nay ở Apple County, chưa có trường hợp tử vong nào cả, như quý vị đã biết đó.”

Cả cử toạ im lặng, có lẽ họ hơi thất vọng vì thấy tin vui chỉ là một điều đã biết rồi. Adam cũng đoán thấy như vậy, nhưng hắn vẫn điềm nhiên tiếp tục, không chờ ai hỏi nữa:

“Tin không vui là nhiều bệnh nhân chưa khỏi bệnh đã cho thấy một triệu chứng bất thường, chưa từng thấy ở bất cứ trường hợp nào khác trên thế giới liên quan đến COVID-19. Đó là một triệu chứng bất thường có liên quan đến ngôn ngữ ở người mắc bệnh.”

Một người phát biểu ý kiến, tỏ ra khá thành thạo về điều mình đang nói:

“Như vậy triệu chứng này có tương tự chứng bất lực về ngôn ngữ mà người ta thường thấy ở bệnh aphasia không, bác sĩ?”

Adam đáp:

“Chỉ một phần nhỏ thôi. Trước hết, corona chủng mới này vẫn tấn công vào phổi, tức là truyền nhiễm qua đường hô hấp là chính, gây ra những triệu chứng thường thấy như ho, sốt và đau cổ ở người bệnh. Tuy nhiên nó không tiếp tục phá hoại phổi mà di chuyển lên óc trái, nơi phát xuất của ngôn ngữ.”

Cũng người vừa nói nêu thắc mắc tiếp:

“Vậy thì điểm khác nhau căn bản giữa bệnh này với chứng aphasia và các chứng rối loạn về ngôn ngữ khác là gì ạ?”

“Có hai điểm khác nhau rõ ràng nhất giữa căn bệnh mới khám phá này và các chứng rối loạn ngôn ngữ khác nói chung. Điểm thứ nhất là, trong các chứng rối loạn ngôn ngữ khác thường có hai biểu hiện chính: biểu hiện thứ nhất—về phương diện chủ động—là bệnh nhân gặp khó khăn trong việc tạo nên ngôn ngữ như phát âm, tìm chữ, sắp xếp cấu trúc câu, vân vân; còn biểu hiện thứ hai có tính chất thụ động, nghĩa là bệnh nhân khó tiếp nhận ngôn ngữ đầy đủ để hiểu những gì người khác đang nói với mình. Đối với chứng bệnh mới này, chúng tôi thấy người bệnh chỉ khó khăn khi tạo ngôn ngữ chứ không có dấu hiệu xấu nào trong việc tiếp nhận ngôn ngữ. Điểm thứ hai là căn bệnh mới này cho thấy ngôn ngữ của bệnh nhân không phải bị rối loạn, mà đúng hơn là bị mất dần đi một cách tiệm tiến và có hệ thống. Theo chúng tôi, đây không phải là sự rối loạn về ngôn ngữ như những chứng bệnh khác, mà nên gọi nó là một chứng thoái hoá về ngôn ngữ thì đúng hơn.”

“Bác sĩ có thể tóm tắt hiện tượng mới về ngôn ngữ này ở các bệnh nhân không ạ?”

Adam liếc nhìn đồng hồ tay thật nhanh rồi trả lời:

“Chúng ta không còn nhiều thì giờ nữa, nên tôi sẽ cố gắng trình bày thật ngắn gọn. Bệnh trạng này tiến triển rất nhanh và đồng đều ở các bệnh nhân trong một thời gian ngắn nên chúng tôi mới có thể nhận nhìn ra được khuôn mẫu chung của các triệu chứng. Đó là sự biến mất dần dần của mỗi từ loại dùng trong câu, cứ hai ba ngày lại mất đi một từ loại mới. Dựa vào kết quả quan sát và thí nghiệm, chúng tôi thấy hầu hết các bệnh nhân từ từ mất đi các từ loại sau: Khởi đầu là các liên từ kết hợp như và, nhưng, còn… (nên các câu kết hợp bị rời rạc ra); sau đó là các liên từ phụ thuộc như rằng, khi, nếu, cho nên, mặc dù, bởi vì… (nên các câu phức hợp cũng bị ảnh hưởng); rồi đến các giới từ như ở, vào, tại, trên, dưới, trong, ngoài, trước, sau… (vì vậy nhiều nhóm chữ không có mối liên lạc với phần còn lại của câu). Sau đó là các từ loại khác như trạng từ, hình dung từ và động từ cũng lần lượt biến mất. Một điều mà tất cả các bệnh nhân còn dương tính cho thấy đến thời điểm này là họ còn dùng được danh từ và đại danh từ nhân xưng.”

Adam ngừng nói. Không khí của phòng họp đột ngột trầm lắng hẳn, chỉ nghe tiếng sột soạt của giấy tờ và tiếng lách cách của một vài dụng cụ nào đó. Vài giây sau, bác sĩ Adam Nguyễn cất tiếng:

“Mời một vị hỏi câu cuối cùng trước khi chúng ta kết thúc buổi họp báo hôm nay.”

Một người đàn bà trung niên ngồi ở cuối phòng đứng dậy, các máy quay hình lập tức hướng về người đó. Bà ta hỏi:

“Xin được hỏi hai câu thật nhanh, nếu bác sĩ cho phép. Câu thứ nhất là chứng thoái hoá ngôn ngữ—như chữ bác sĩ dùng—được biểu hiện qua việc nói hay viết, hay cả hai? Câu thứ hai là căn bệnh mới do corona biến chủng này đã có tên chưa ạ? Xin cám ơn bác sĩ.”

Adam cũng cố gắng trả lời thật nhanh:

“Phần lớn là qua việc nói. Tôi nói phần lớn là vì đa số các bệnh nhân rất yếu nên việc thử khả năng viết của họ rất hạn chế. Khi nói, tuy người bệnh không dùng được một số từ ngữ nào đó, họ vẫn để trống một thời gian nhất định cho những chữ bị mất trong câu nên người nghe có thể đoán được những khoảng trống đó có thể là những chữ nào, cộng với việc đoán cú pháp của một câu dựa vào trực giác của người nói một ngôn ngữ mẹ đẻ. Để trả lời câu hỏi thứ hai của bà, vì đây là một khám phá còn quá mới mẻ, chưa cá nhân hay tổ chức nào thấy có đủ yếu tố khoa học hoặc thẩm quyền để đặt tên cho chứng bệnh trong lúc này. Thay vào đó, những người trong chúng tôi từng cộng tác với nhau trong quá trình quan sát, thí nghiệm và ghi nhận các ca bệnh đã đồng ý với nhau tạm đặt tên cho corona chủng mới là COVID-20. Còn nhiều vấn đề trước mắt vẫn là những dấu hỏi lớn, chẳng hạn như sẽ có những biến chứng nào khác, triệu chứng mất ngôn ngữ có thể được phục hồi về sau, hay tính mạng của bệnh nhân có được bảo toàn về lâu về dài hay không, vân vân và vân vân.”

Adam nói thêm mấy lời cuối để cám ơn và chào từ giã mọi người. Màn ảnh truyền hình chuyển qua một quảng cáo thương mại về một loại xà-phòng gội đầu. Khán giả thấy một đôi tình nhân dắt tay nhau đi trên một con đường mòn trong rừng, hai bên là những hàng cây xanh ngắt trong ánh nắng sớm. Người thanh niên chợt đứng lại, khẽ hôn lên mái tóc óng ả của người con gái, ý chừng như để thưởng thức mùi thơm của thứ dầu gội đầu mà cô gái dùng. Màn ảnh chuyển qua hình của chai dầu gội đầu mà cái nhãn là những nét phác hoạ một đôi tình nhân đi trong rừng, cùng một giọng đàn ông trầm trầm từ phía sau: “Tình yêu. Có thể nào nó bắt đầu từ một mái tóc hay chăng?”

Vẫn còn ngả người trên lưng sofa từ nãy đến giờ để xem tin tức, cô chợt nghe mình thở dài một tiếng. Những chuyện tưởng chừng như đơn giản là nắm tay nhau hay hôn lên tóc người khác bây giờ sao thấy xa vời quá. Thế giới bình yên ngày xưa mà ai cũng cầm bằng như chuyện đã đành, giờ đây bỗng đã trở thành một thế giới của hoài niệm, không biết bao giờ sẽ trở lại với loài người.

Cô chẳng nhớ gì đến những chi tiết rối rắm trong cuộc họp báo trên truyền hình vừa qua nữa. Cô chỉ còn nhớ một cái tên gợi biết bao nhiêu nỗi niềm: Adam.

……………………………………………………………………………………

Nếu ví von chuyện giữa Adam và cô như một cuốn phim thì có lẽ nên đặt tựa đề cho cuốn phim đó là “Unlove Story”, bởi vì chẳng có gì tình tứ xảy ra trong đó cả! Vai chính của cuốn phim đó tất nhiên là cô, còn vai phụ—rất mờ nhạt—hẳn là Adam. Cô gặp hắn lần đầu tiên trong phòng lab của một lớp neurolinguistics tại trường UCCA cách đây cả chục năm. Lúc đó, Adam mới là sinh viên năm thứ nhất, còn cô học năm cuối. Cô hơn hắn ba tuổi nên hắn chị chị em em với cô ngọt xớt.

Cảm tưởng đầu tiên của cô—một cách rất kẻ cả—về Adam là hắn lấc cấc quá. Cô đâm ra thấy thương hại cho cô gái nào là bồ của hắn. Ai mà chịu cho được những người cần phải trưởng thành như thế, nhất là khi đã là sinh viên đại học. Ấy vậy mà dần dần cô đâm ra yêu hắn lúc nào không biết. Yêu là yêu cho… buồn (không phải cho vui!) vậy thôi, chứ cô biết lúc đó Adam đã có bồ. Thế là ngoài mặt cô vẫn gượng làm vui mỗi lần gặp Adam, tuy trong lòng cô đau lắm. Hết năm học đó, cô ra trường, đi làm cho một hãng bảo hiểm. Adam học tiếp, sau khi tốt nghiệp cử nhân thì chuyển lên trường y khoa, cũng tại UCCA, và cuối cùng đã trở thành bác sĩ về khoa thần kinh.

Cô phải mất đâu ba, bốn năm sau mới tạm nguôi ngoai về Adam. Thời gian đó, hắn đã vào trường y được một năm. Một hôm, hắn hẹn cô cùng đi ăn trưa. Lần đó, cô thấy lòng tương đối là bình lặng, thầm mừng trong bụng là mình đã hết yêu hắn rồi. Rồi bẵng đi nhiều năm nữa, khi Adam học xong y khoa, hắn mới lại text hỏi thăm cô. Trong lần gặp lại Adam để đi ăn tối, có cả Hannah—cô bồ của hắn nữa. Theo tôi biết thì cô này là bồ mới, không phải người hồi còn học đại học. Lần gặp này đã chứng tỏ thêm cho cô thấy là mình chẳng còn yêu Adam, chẳng còn quắt quay đau khổ thầm lặng như ngày xưa nữa. Lúc về, cô lầm lũi ra xe, chợt nhớ đến câu nói của một ai đó, đại khái là “I only fell in love with the idea of you.” Cô thấy thật thấm thía. Có lẽ vậy, cô chỉ yêu hình ảnh của Adam mà thôi. Có lẽ cô đã phóng đại, tô mầu, thêm bớt đủ thứ vào cái hình ảnh ấy cho cuốn phim vô duyên của mình đỡ nhạt nhẽo. Sau lần cô gặp gỡ với Adam và cô bồ mới, hắn và cô có text qua text lại một hai lần gì đó rồi thôi, cũng đã mấy tháng trời. Cho đến buổi họp báo trên truyền hình vừa qua…

Hôm nay trời mưa rả rích từ sáng đến chiều. Cô nằm dài trên sofa, không muốn làm gì cả. Cô đã bắt đầu đem công việc ở hãng về nhà làm gần mười ngày nay, theo lệnh ở nhà và giữ khoảng cách tiếp xúc của thống đốc tiểu bang. Cô để cái laptop kế bên, để khi có khách hàng nào gọi vào là cô có thể trả lời ngay. Còn mấy bản tường trình chắc chút nữa làm cũng không sao. Cái truyền hình trước mặt cô đang tắt ngấm. Cô chẳng muốn biết thêm tin tức gì nữa. Mở ti-vi lên thì đài nào cũng nhan nhản tin corona. Những đài khác chiếu phim hoặc show gì đó thì lại thấy kỳ cục, vì trong đó toàn là cảnh của một thế giới xa lạ nào, chẳng ăn nhập gì đến thực tại cả.

Cơn mưa và bầu trời xám xịt bên ngoài làm lòng cô cũng buồn hiu và nhũn đi như một cái khăn ướt. Không dưng khuôn mặt đẹp trai và dễ mến của Adam hiện ra trong đầu cô. Và không dưng những cảm xúc tình yêu ngày trước cũng trở về, tràn trề trong lồng ngực của cô, tựa hồ như không có một không gian và thời gian nào chen vào ở giữa từ trước tới giờ vậy. Bất giác, cô với tay lấy chiếc cellphone bên cạnh, mở ra chỗ messages. Cô bấm tên Adam vào máy, thấy vẫn còn tin nhắn cuối cùng của hắn vào tháng 11 năm ngoái mà cô không xoá. Cô hồi hộp gõ chữ vào ô nhắn tin phía dưới:

“Hello, Adam. Khoẻ không em? (Cái này là hỏi thiệt tình đó nhe!). Mới thấy em trên ti-vi hôm qua nên hỏi thăm em. Có gì trả lời cho tôi nghe.”

Cô đặt chiếc phone xuống, thở mạnh. Cô nhắm nghiền mắt, tưởng tượng bên kia chiếc điện thoại của Adam kêu lên một tiếng nhỏ. Hắn sẽ cầm lên và đọc tin nhắn của cô. Chắc hắn sẽ mỉm cười một cái và lúi húi bấm chữ trả lời. Nhưng thời khắc cứ lặng lẽ trôi qua trong tiếng mưa vẫn đều đều gõ trên mái nhà bên trên cái cửa sổ ngó ra đằng sau nhà cô, mà vẫn chưa nghe động tĩnh gì cả. Cô ngủ thiếp đi trong những cảm xúc chơi vơi, vừa như cũ, vừa như mới, tràn ngập toàn thân mình.

Lúc chiếc điện thoại của cô vừa kêu lên một tiếng, cô đã vội choàng mắt dậy để mở ra xem. Đúng là Adam trả lời cho cô:

“Hello chị. Em lên ti-vi được là OK rồi. Chị cũng khoẻ chứ ạ? Cám ơn chị đã hỏi thăm.”

Cô nghe như trái tim mình đang nhoẻn một nụ cười bên trong. Cô trả lời lại cho Adam ngay:

“Adam, em có rảnh cho tôi gọi hỏi thêm về những chi tiết mà em nói trong cuộc họp báo không?”

Cô vừa để cái phone xuống, nó đã ròn rã reo vang lên. Trên màn ảnh nhỏ, tên và số điện thoại của Adam hiện ra. Cô nhắm mắt lại, đợi nghe tiếng reo thêm vài lần nữa rồi mới nhấc điện thoại lên:

“Chào bác sĩ! Cám ơn bác sĩ đã gọi tôi nhé!”

Tiếng Adam cười sảng khoái bên kia đầu dây:

“Ấy, ấy! Đối với đàn em thì chị phải gọi là ‘chú sĩ’ chứ ạ! Chị đang làm việc tại gia đó phải không? Em thì vẫn phải trực trong bệnh viện đây.”

Cô cười theo:

“Vậy chú sĩ nói chuyện với tôi mà khi nào cần cúp vì bận việc cứ cho biết nhe. Tôi muốn hỏi là em có thêm tin tức gì mới sau cuộc họp báo hôm qua không?”

Adam đáp ngay:

“Có, chị à. Diễn tiến bệnh trạng của nhiều bệnh nhân quá nhanh nên em và các đồng nghiệp có thể cấp thời ghi nhận được những tình trạng mới về chứng thoái hoá ngôn ngữ. Tụi này vừa nhờ một số bệnh nhân còn đủ sức để viết, đánh máy hay bấm text trên phone để xem khả năng ngôn ngữ viết của họ ra sao. Kết quả tạm thời là như thế này: Rất kỳ lạ là họ vẫn có vẻ như đang viết hay gõ những chữ họ muốn diễn tả, nhưng họ không thể nào thực sự làm cho những chữ bị mất xuất hiện trên giấy hay màn ảnh.”

Cô xin lỗi Adam để ngắt lời vì quá nôn nóng biết thêm chi tiết:

“Như vậy thì mình thấy được gì trong mỗi câu viết ra?”

“Trong mỗi câu viết tay hay đánh máy, vẫn có những khoảng trống nhất định của những chữ “vô hình” đó mới lạ, chị à. Mỗi chữ mất đi có một vệt dài, cách chữ hay vệt kế tiếp trên màn ảnh computer hay phone. Còn khi viết tay thì bệnh nhân gạch một vệt để biểu hiện mỗi chữ bị mất, cũng y như những chỗ ngừng lúc bệnh nhân đang nói vậy.”

Cô thở hắt ra:

“Vậy là điều này sẽ ảnh hưởng đến công việc của những người cần viết tay hay sử dụng máy điện toán, phải không?”

Adam không đáp mà tiếp lời cô:

“Và cuối cùng sẽ ảnh hưởng rộng ra đến mọi hoạt động có liên quan đến hiện tượng này trong các lãnh vực giáo dục, nghệ thuật, kỹ thuật, thương mại, xã hội, kinh tế, you name it!”

Cô nói, giọng đăm chiêu:

“Ghê quá, Adam hở? Em làm ở bệnh viện, phải thật cẩn thận đó nhé!”

“Chị biết gì chưa? Apple County đã đủ các bộ thử nghiệm bệnh cho tất cả cư dân trong vùng. Mỗi người sẽ nhận được một bộ gởi đến tận nhà, với lời chỉ dẫn để tự thử nghiệm rồi gởi lại theo địa chỉ có ghi trên thư. Khi nhận được chị nhớ thử liền nhé.”

Cô cố giấu tiếng thở dài qua phone, khẽ đáp:

“Ừ, Adam cũng vậy há. Thôi để cho em làm việc tiếp. Em giữ gìn sức khoẻ và cẩn thận nhé.”

“Cám ơn chị. Chị cũng vậy nhe. Chào chị!”

Trời đã tạnh mưa lúc nào không biết. Một chút nắng yếu ớt phủ nhẹ lên bãi cỏ đằng sau nhà. Cô có cảm tưởng như giữa Adam và mình không hề có một sự ngắt quãng nào, vì hai người đối đáp với nhau thật tự nhiên như hồi còn làm chung lab ở đại học. Trong cô bây giờ là một mớ cảm xúc hỗn độn, len lỏi trong những mảng trống mênh mông, cô không còn biết tên gọi của từng cảm xúc nữa. Cô mệt mỏi nhắm hờ hai mắt lại, rồi từ từ chìm dần vào một giấc ngủ khác. Giấc ngủ sâu đến nỗi cô nằm chiêm bao. Trong giấc mơ, cô thấy mình và Adam ngồi thật sát bên nhau trên một bãi biển chỉ có hai người. Trời vần vũ mây đen và biển đang động mạnh. Cô ngả người vào vai Adam, có thể ngửi thấy mùi thơm da thịt của hắn phảng phất toả ra, lẫn vào mùi mặn nồng của gió biển.

……………………………………………………………………………………………..

Cô nín thở khi đang từ từ mở cái email trong computer do Sở Y Tế Apple County gởi đến về kết quả thử nghiệm mà cô vừa gởi đi mấy ngày trước. Trong khi tay cô nhấn con chuột để mở mail ra, hai mắt cô nhắm nghiền lại. Một lúc sau cô mới he hé mở mắt ra và chợt nghe vỡ oà một niềm vui khi thấy chữ NEGATIVE trên màn ảnh. Cô đưa hai tay ôm lấy lồng ngực, thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười một mình. Cô nghe giọng của chính mình lẩm bẩm: “ ‘Negative’ không phải lúc nào cũng có ‘negative meaning’!”

Ý nghĩ kế tiếp trong đầu cô là dành cho Adam. Cô cầm phone lên, bấm vài hàng gởi cho hắn:

“Hey, Adam. Em có kết quả thử nghiệm chưa?”

Chỉ trong tích tắc, cô đã nhận câu trả lời:

“Có rồi chị ạ. POSITIVE! Nếu chị hỏi lại “Are you sure?” thì câu trả lời là “I’m positive!” Ha ha!”

Cô nghe tim mình thắt lại. Tay cô vẫn đang cầm cái phone nhưng cô chưa biết phải viết gì. Cô thẫn thờ nhìn qua cửa sổ. Trời lại đang mưa lâm râm. Cô chỉ thích nắng và rất ghét trời mưa. Mưa, với cô, chỉ đẹp và thơ mộng trong âm nhạc, thơ ca, tiểu thuyết, hội hoạ hay phim ảnh. Mưa ở ngoài đời sao mà ướt át, lạnh lùng, buồn thảm. Adam, trái lại, rất thích mưa. Ngày xưa, có lần cô đã nói đùa với Adam: “Chị em mình nên viết chung một cuốn tiểu thuyết lấy nhan đề là ‘Nắng Sớm Mưa Chiều’, Adam há!” Hắn cũng không vừa, đối đáp lại ngay: “Đó mới là tập một thôi. Còn tập hai sẽ có tựa đề là ‘Không Đội Trời Chung’!”

Tự dưng cô thấy một thôi thúc mãnh liệt là phải gặp Adam ngay, bằng bất cứ giá nào, cho dù lệnh cấm mọi người gặp nhau hay tụ tập vẫn còn đó. Chưa có ai thực sự bị bắt khi đi ra ngoài, tại sao mình không đi chứ? Nghĩ vậy, cô vội vàng bấm liên tiếp vào phone:

“Trời đất ơi! Adam thấy trong người ra sao? Vẫn bình thường hay có thay đổi gì không? Em có thì giờ nào cho tôi gặp em không?”

“Còn kết quả của chị thế nào? Hy vọng là negative. Nếu vậy thì chị không nên gặp em trong lúc này. Hiện giờ thì em chỉ cảm thấy hơi mệt thôi.”

Cô nhíu mày suy nghĩ thật nhanh rồi gõ tiếp:

“Chị cũng bị positive rồi, Adam ơi! Không sao đâu. Khi nào em rảnh?”

“OMG! Vậy chị có thấy triệu chứng gì không?”

“Chưa thấy gì hết.”

“Thứ Sáu này em mới được ở nhà buổi sáng. Chị có thể đến. Chị sure là đến được chứ?”

“I’m positive, ha ha! Còn Hannah thì sao?”

“Em không biết.”

“Ủa, sao lại không biết?”

“Tụi em broke up mấy tháng nay rồi.”

“Sorry to hear that.”

“I’m not sorry. But, sorry chị, bây giờ em phải xuống khu bệnh nhân ngay. Hẹn gặp chị thứ Sáu này. Chị muốn đến lúc mấy giờ?”

“10 giờ được không em?”

“Sure (positive!) :=). Cám ơn chị.”

Vừa lúc đó, có khách hàng của hãng bảo hiểm gọi. Cô bấm nút trả lời, bận bịu với những lời đối đáp qua lại giữa khách hàng và mình. Buổi trưa trôi qua thong thả. Có tiếng gà gáy đâu đó trong xóm. Ở Mỹ này mà có người nuôi gà trong nhà, kể cũng ngộ thiệt. Chắc là người Mỹ gốc Mít.

………………………………………………………………………………….

Cả hai tuần rồi cô mới ngồi lại trong chiếc xe thân quen của mình với một cảm giác thật lạ lẫm. Cô cho xe nóng máy một chút rồi de ra khỏi garage, lái về hướng Sunrise Beach, nơi Adam ở. Đường phố tương đối vắng vẻ, lâu lâu mới có một chiếc xe khác chạy vụt qua. Cảnh tượng như trong một cuốn phim ma nào cô đã từng xem. Cô chạy qua một quán cà-phê bên đường mà cô thường ghé uống. Bàn ghế trước tiệm hoàn toàn trống trơn, khiến cô chợt nhớ tới mấy câu hát của một nhạc sĩ nổi tiếng “Bàn im hơi bên ghế ngồi. Ngày đi, đêm tới. Còn chút hao gầy…”.

Đậu xe vào khu Guest Parking xong, cô thong thả đi lên tầng thứ ba của khu chung cư nơi Adam sống. Lâu lắm rồi cô mới có dịp trở lại nơi này. Ngày trước. cô đã một lần ghé thăm chỗ ở của Adam, để chỉ bẽ bàng thấy dấu vết của một người con gái nào cô chưa có dịp thấy mặt vương đầy trong thế giới của người đàn ông độc thân đó. Cô đưa tay nhấn chuông cửa. Adam mở cửa, cười với cô bằng một nụ cười yếu ớt. Mặt hắn xanh xao, tuy vẫn còn nét nồng nàn của một anh chàng bác sĩ đẹp trai. Adam ấp úng chìa tay ra nói:

“[Động từ] chị [động từ]!”

Cô sững sờ, nước mắt ứa ra thật nhanh, hối hả nói:

“Chúa ơi! Adam! Mới đó mà em đã như vậy sao? Em bắt đầu mất chữ hồi nào?”

“Hôm thứ Tư. Em [trạng từ] [trạng từ] [động từ] nhiều loại chữ [trạng từ]! [Liên từ] chị thế nào?”

Adam chỉ tay cho cô đến ngồi xuống cái sofa giữa phòng và hắn cũng ngồi xuống theo. Cô đưa hai tay ôm lấy mặt:

“Tôi chưa thấy gì hết. Hiện giờ Adam thấy trong người ra sao?”

“Mệt [trạng từ], chị ơi! Bệnh viện [trạng từ] [động từ] em [động từ] [trạng từ].”

“Tại sao em không vào bệnh viện mà còn ở nhà?”

“Bệnh viện [trạng từ] [động từ] chỗ [trạng từ]! [Trạng từ] nhiều bác sĩ [liên từ] y tá [giới từ] bệnh viện [trạng từ] [động từ] corona [trạng từ]!”

Bây giờ thì cô đang khóc thật sự, khóc thành tiếng, khóc như cả đời chưa bao giờ được khóc mùi mẫn như thế. Cái mùi cay cay quen thuộc trong mũi mỗi lần khóc càng làm cho cô thấy tủi thân, lại khóc nhiều hơn nữa. Thốt nhiên, cả người cô chếnh choáng một niềm hạnh phúc kỳ lạ, nhưng cô hiểu ra ngay. Đó là niềm hạnh phúc được khóc trước mặt người mà cô đã từng yêu say đắm. Bây giờ thì không còn gì để phải đóng trò với nhau nữa. Không còn gì để phải ngại ngần, xấu hổ hay rào trước đón sau gì nữa.

Adam ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng lại nhắm mắt. Từ chỗ hai người ngồi có thể nhìn thấy biển qua khung cửa sổ trong gian phòng. Khung cửa tạo thành một bức tranh biển linh động và tuyệt đẹp, với đầy đủ những chi tiết cần thiết cho một bức tranh có bố cục hài hoà. Bầu trời xanh nhạt, điểm một vài cụm mây, và bên dưới là biển, cũng xanh ngời không kém, nổi bật dưới làn bọt sóng trắng ngần. Thế giới ngoài kia yên ả quá. Tưởng như ngay lúc này, thiên nhiên và con người không còn liên lạc với nhau nữa.

Lần đầu tiên từ khi hai người trở thành bạn của nhau, Adam cầm lấy tay cô. Lúc này, cô đã nguôi khóc đi một chút. Cô như muốn tan biến đi theo hơi nóng từ bàn tay của Adam truyền qua. Rõ ràng là hắn đang sốt cao. Hai má hắn đỏ bừng và đôi môi của hắn đỏ mọng hẳn lên. Cô sững người nhìn Adam đăm đăm, như đang ngắm một người vừa đạt tới vẻ đẹp cực độ của mình trong cuộc sống. Cô ngập ngừng nói:

“Em có thấy mệt khi phải nói chuyện không? Cảm giác của em như thế nào khi không thể dùng ngôn từ để diễn tả những gì mình muốn nói? Xin lỗi, tôi hỏi dài dòng như thế nhưng tất nhiên em sẽ không đáp lại được nhiều đâu, phải không?”

Adam nhíu mày, cố diễn tả dòng tư tưởng của mình:

“Em [động từ] mệt mỏi [liên từ] bất lực, [liên từ] [trạng từ] [động từ] một cảm giác [trạng từ] tự do, [động từ] [giới từ] những ràng buộc [giới từ] chữ nghĩa.”

Cô lấy bàn tay còn lại của mình để nắm bàn tay kia của Adam:

“Dường như chúng ta đang ở trong những giây phút chót của thế giới, Adam có cảm thấy như vậy không? Nếu em được làm một điều cuối cùng mà mình thích, em sẽ làm gì?”

Adam nhìn thẳng vào mắt cô bằng cặp mắt thăm thẳm như đại dương của mình:

“Một điều cuối cùng à? Em sẽ [động từ] một người khác hạnh phúc [liên từ] em [trạng từ] [động từ] [trạng từ] hạnh phúc! [Liên từ] chị? Chị [động từ] [động từ] gì?

Cô cũng nhìn thẳng lại vào mắt Adam. Cả đời cô chưa từng nhìn thẳng vào ai đến như thế. Cô nói, hơi ngập ngừng, nhưng giọng đầy quả quyết:

“Điều ước cuối cùng của Adam vị tha quá. Còn điều ước của tôi lại vô cùng vị kỷ. Adam có sẵn sàng nghe chưa?”

Adam khẽ gật đầu. “Dạ” hay “ừ” là một trạng từ. Bây giờ hắn không còn dùng được từ loại ấy nữa rồi. Cô hắng giọng, vẫn nhìn thẳng vào Adam, chậm rãi nói, không tin vào chính giọng của mình nữa:

“Tôi yêu em (tôi không ngờ có ngày mình lại nói được với em câu này!). Tôi yêu em đã từ lâu, và tôi biết em cũng biết điều đó. Điều ước vị kỷ cuối cùng của tôi, cũng thích hợp với điều ước vị tha của em, là được nằm bên em lần đầu mà cũng là lần cuối, như những cặp tình nhân vẫn thường nằm bên nhau. Em cho tôi ôm em, để tôi có thể biết được hương vị của tình yêu là như thế nào, một lần rồi thôi. Được không em?”

Adam lại gật đầu. Bây giờ, đôi mắt hắn cũng long lanh nước mắt. Hắn từ từ đứng lên, dìu cô qua phòng ngủ của hắn. Cô bước đi trong vòng tay của Adam như đang bước trên mây. Cả người cô như say rượu, một thứ rượu thật mạnh mà cũng thật dịu dàng. Phòng ngủ của Adam cũng có một cửa sổ khác nhìn ra biển. Một bức tranh biển tuyệt vời khác; có khác chăng là trong bức tranh này còn có thêm vài cây cọ ẻo lả đong đưa trong gió.

Adam nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường. Cô nằm ngửa, ngó lên khuôn mặt tình tứ của hắn, không tin rằng mình đang có được những giây phút mộng mị này. Như thế này thì dẫu có đánh đổi bằng cái chết cô cũng cam lòng. Trước sự ngỡ ngàng lên đến cực điểm của cô, Adam từ từ cởi hết quần áo trên người, cuối cùng đứng trần truồng trước mắt cô, y như ông Adam trong vườn địa đàng thuở hồng hoang.

o O o






bài đã đăng của Trần C. Trí


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

2 Bình luận

  • LOG says:

    Xin cảm ơn tác giả rất nhiều đã kể cho chúng ta nghe một câu chuyện quá hay và thực tế! Một sự kết hợp khéo léo giữa ngôn ngữ học, văn hóa, khoa học, thời sự “nóng bỏng”, tình người giữa biển đời khó khăn ai cũng cố gắng tránh xa nhau để được an toàn, an phận… nhưng rồi lý trí đã không thể “thắng” được con tim …

    • Trần C. Trí says:

      Xin chào và chân thành cảm ơn “LOG”. Những lời nhận xét này là một món quà tinh thần vô cùng quý báu dành cho bất cứ người cầm bút nào. Kính chúc anh/chị luôn an vui.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)