Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

HAI NGƯỜI LOAY HOAY XẾP DỌN

0 bình luận ♦ 10.10.2019

 

Tsunami- Patryk Mogilnicki
Patryk Mogilnicki, Sóng thần

Kịch Ba Màn

Nhân vật:

Ông – chồng – tuổi thất tuần

– vợ – tuổi thất tuần

Sóng thần – không có tuổi

 


Màn I – Cảnh I

 

Một hòn đảo nhỏ khá vắng vẻ. Chỉ lơ thơ vài căn nhà nằm cách nhau thật xa.

Buổi sáng. Phòng khách trong một căn nhà có một phòng ngủ, một phòng làm việc, một phòng tắm và nhà bếp. Hai bên cánh cửa chính là hai cửa sổ lớn, tất cả nhìn thẳng ra biển xanh ngăn ngắt trước mặt. Căn nhà nằm cách biển bởi một bãi cát trắng có hàng cọ cao vút, mọc cách khoảng đều nhau hai bên hông nhà. Phòng khách chỉ có một bộ xa-lông cũ ở chính giữa, phần còn lại của gian phòng còn nguyên chưa bài trí gì cả. Trong phòng còn ngổn ngang rất nhiều thùng giấy đựng đồ đạc và quần áo của hai vợ chồng. Ông và bà đang soạn từng thùng giấy để sắp xếp mọi thứ ra.

 

Ông

(Thở phào nhẹ nhõm) À, mấy cái lịch đây rồi! Tôi sẽ treo một tấm ở bức tường bên trái này nhé? Còn mấy tấm kia sẽ treo trong các phòng còn lại.

Ông đừng treo nó ngay chính giữa. Để nay mai con Jenny gởi hình đám cưới của nó về, mình sẽ treo bên cạnh.

 

Ông tìm hộp đựng đồ nghề trong một cái thùng để lấy búa đóng đinh lên tường, lấy một trong những tấm lịch treo lên. Ông lùi lại vài bước để ngắm nghía. Tờ đầu tiên của tấm lịch có ghi hàng chữ “LỊCH SÓNG THẦN ĐẾM NGƯỢC”. Ông tặc lưỡi và bóc tờ bìa ra, để lộ tờ lịch kế tiếp có hàng chữ “NGÀY THỨ BA MƯƠI”. Bà tiến đến, đứng sau lưng ông.

 

(Giọng tư lự) Như vậy là chỉ còn có hai mươi chín ngày nữa thôi, phải không ông?

Ông

(Quay lại nheo mắt với bà) Tính cho chính xác là còn hai mươi chín ngày, mười hai tiếng, mười lăm phút nữa lận!

(Tiếp tục soạn đồ đạc) Cuối cùng rồi chúng ta cũng có được căn nhà bên bờ biển mà ông và tôi hằng mơ ước.

Ông

(Cười khan) Bà quên rằng mình phải trả một giá đắt đốm khác hay sao?

Ông đóng giùm tôi cái đinh lên tường bên này để tôi treo bức tranh vườn nho lên đi!

Ông

(Cười tủm tỉm) Hồi bà và tôi ở gần vườn nho, bà lại thích treo cảnh biển. Bây giờ…

(Cầm một bình cắm hoa lên chiếc bàn xa-lông) Mỗi ngày ông hay tôi chịu khó đi hái hoa dại quanh đây về cắm nhé.

Hai người cùng ngồi xuống sofa, ngó quanh phòng khách. Ánh nắng buổi sáng làm những bức tường tương đối trống trải bỗng lung linh như những vạt áo mùa xuân.

 

Ông

Như vậy là phòng khách xong rồi. Bà coi soạn thực phẩm và nước uống đem xuống nhà bếp đi. Chúng ta dự trữ đủ chứ?

Đủ mà, ông đừng lo. (Ngập ngừng một chút) Ông à, nhìn tấm lịch đếm ngược trên tường, ông có cảm tưởng gì?

Ông

Tôi biết bà nghĩ tôi nghĩ gì, nhưng không phải vậy đâu. Tôi nghĩ đến sự sống.

Ông nghĩ thế nào?

Ông

Tôi thấy chúng ta chịu một sự bất công. Có ai được quyền chọn lựa để ra đời đâu. Tôi tưởng tượng như thế này… Trước khi chào đời, mỗi chúng ta phải được cho biết trước về cuộc sống để quyết định chúng ta có muốn được sinh ra hay không. (Nhìn thẳng vào mắt bà) Còn bà, ý nghĩ đầu tiên của bà khi thấy tấm lịch là gì?

Tôi nghĩ đến sự nuối tiếc đối với đời sống. Cũng lạ, phần chúng ta có bị vùi dập đến đâu đi nữa thì cũng ít nhiều quyến luyến cõi trần gian này. (Thở dài) Và càng luyến tiếc cuộc sống, chúng ta dường như lúc nào cũng e dè trước cái chết. Chẳng thà lao đao ở một nơi chốn quen thuộc, còn hơn là phải bềnh bồng trôi vào một cõi xa lạ, phải không ông? Dù sao đi nữa, tôi cũng mừng là chúng ta không cần phải quyết định gì, khi tấm lịch kia chỉ còn đến tờ cuối cùng…

Ông

Bà muốn bớt tiếc nuối cuộc sống, hãy cố ôn lại những giờ phút đen tối nhất của mình.

(Lắc đầu) Nghe ông nói, tôi cũng không thể định được là ông đang lạc quan hay bi quan nữa. Tôi hỏi thật ông, ông có sợ chết không?

Ông

(Mỉm cười) Tôi nghĩ ai mà nói mình không sợ chết, hắn là kẻ nói dóc. Có thể là mỗi người sợ cái chết vì nhiều lý do khác nhau thôi. Đối với tôi, cái chết đáng sợ ở chỗ là nó sẽ lấy đi những gì tôi đang có và những gì tôi đang trông chờ. A, nói như vậy hoá ra tôi bám víu vào cõi trần gian này quá ư? Tôi cũng chẳng hiểu. Nhưng bà nghĩ lại mà coi, chẳng phải mấy tỷ người trên đời này vẫn đang bám vào quả đất mà tồn tại là gì? Chúng ta hãy cám ơn sức hút của địa cầu. Nó mà nhả chúng ta ra, chỉ trong tích tắc là ai cũng chết không kịp ngáp. Ai dám nói không sợ chết?

Ông thật rõ ràng và dứt khoát đối với cái chết. Phần tôi, tôi không có câu trả lời kiểu đó. Tôi vừa sợ chết, vừa không sợ chết. Nỗi sợ hãi của tôi gần như là một phản xạ tự nhiên. Nếu có một hòn đá khổng lồ nào từ trên trời rớt xuống ngay chỗ tôi đứng, tất nhiên là tôi phải nhảy ra chỗ khác để tránh. Vì tôi sợ chết, phải không? Nhưng cùng lúc, tôi cũng chán sống lắm, nhất là nghĩ đến phải sống lúc tuổi già, yếu đuối, mệt mỏi, bệnh hoạn. Có thể gọi sự chán sống là thái độ không sợ chết hay không?

Ông mỉm cười không đáp và bắt đầu thiu thiu ngủ trên sofa. Làn gió biển tràn vào căn phòng, toả ra mùi tanh tao lẫn mặn nồng của biển cả. Bà đứng dậy thong thả soạn đồ đạc trong thùng và mang dần xuống bếp.

 

 

 

Màn I – Cảnh II

 

Ban đêm. Phòng ngủ của hai vợ chồng. Phòng đóng kín cửa, nhưng có thể nghe tiếng biển và gió từ bên ngoài, lúc gần, lúc xa. Ông đã ngủ say. Bà còn chập choạng giữa tỉnh và mê.

 

(Nói trong đầu) Đêm làm tôi suy nghĩ và phản ứng rất khác với ban ngày. Thần thái tôi bây giờ mê muội quá, và, ôi chao, sao mà tôi thấy sợ chết như thế này? Tại sao ư? Vì chết có nghĩa là tôi sẽ xa những người thân yêu của tôi. Kiếp sau nếu tôi có gặp lại những người ấy thì tôi sẽ nhìn họ bằng cặp mắt không quen. Ý nghĩ đó làm tôi sợ hãi quá. Như vậy là tôi sợ chết hay sợ những suy nghĩ về những điều mà cái chết sẽ gây nên?

Sóng thần ơi, nếu ngươi cũng là một thực thể như bao nhiêu thực thể khác trong vũ trụ này, ngươi có thể giúp gì được ta? Ngươi có thể đến chậm hơn một chút được không? Cho ta còn có hy vọng được thấy lại đứa con đang ở xa thật xa, dù chỉ là qua hình ảnh. Hay là ngươi vẫn đến như đã định, nhưng hãy bỏ qua hòn đảo nhỏ mà ta đang bám víu vào, để cho ta còn mong sống sót. Hãy báo cho ta một dấu hiệu nào đó, rằng ngươi đang nghe những lời van vỉ của ta. Trong thời khắc này, bỗng dưng ta không còn tin vào đấng tối cao nào nữa. Ngươi chính là đấng tối cao có thể quyết định lẽ sống chết của bao sinh linh trong lúc này.

Sóng thần

(Tiếng sóng vỗ nhẹ, rì rào, rì rào, lẫn vào trong tiếng gió) Tôi còn đang ngủ miên man trong lòng mẹ đại dương. Tôi là một bào thai không ai trông đợi ngày ra đời. Mẹ tôi là một người đàn bà muôn đời bí hiểm. Bà mang lại sự sống cho muôn loài, nhưng cũng mang lại cho chúng sự huỷ diệt những khi đất trời hỗn mang. Bà là mẹ biển, kết hợp với bà mẹ đất và bà mẹ trời, mà người đời gọi chung là bà mẹ thiên nhiên. Con người cũng khó hiểu. Họ có ít nhất là hai định nghĩa về người mẹ. Đối với họ, người mẹ con người mang hết các đức tính tốt đẹp mà nhân loại có thể nghĩ đến để dành cho người mang lại sự sống. Còn đối với bà mẹ thiên nhiên, họ lại chấp nhận cả hai khái niệm sống chết từ một thực thể chung nhất.

(Nói trong đầu) Ôi, ôi, vậy thì thiên nhiên có còn đáng tôn vinh là một bà mẹ nữa không? Hùm dữ nào lại nỡ ăn thịt con? Hay đã đến lúc nhân loại phải xét lại tất cả nhưng danh từ, hình dung từ, động từ… trong cõi hồng trần này? Tại sao mỗi người phải có một cái tên? Tại sao mỗi sự việc phải có một cái nhãn hiệu? Tại sao phải có sự đối nghịch? Thế thì ta thù ghét người, hỡi cơn sóng thần thế kỷ, đến tận xương tận tuỷ của ta. Trước giờ lâm chung, ta chỉ còn lại một nỗi niềm duy nhất. Không phải là sự sợ hãi nữa, mà là sự thù ghét cái phi lý của cõi đời này.

Sóng thần

(Tiếng sóng và gió nghe to lên dần dần) Tôi mang mầm mống của sự huỷ diệt ngay cả lúc chưa ra đời. Tôi là sự ẩn chứa tiềm tàng của những cơn thịnh nộ đến từ lòng đất hay từ trên trời cao đổ xuống. Tôi là đứa con của một trong ngũ hành của trời đất, là kết quả của sự giao hoà giữa hành này với hành khác. Nếu con người mang tính thiện từ lúc sơ sinh, thì tôi là sự đối nghịch, bởi vì tôi mang tính ác ngay cả từ lúc chưa sinh ra. Tôi giống một bào thai con người ở chỗ là lúc nào cũng nôn nao chờ ngày mở mắt chào đời.

(Nói trong đầu) Nếu cơn sóng thần đang còn ở thời kỳ phôi thai thì đây là lần đầu tiên trong đời ta nguyền rủa ngày ra đời của ngươi. Không phải sự bắt đầu nào cũng là một ân sủng. Không phải lời nguyền rủa nào cũng bị kết tội. Ta cầu xin ngươi hãy là một bào thai chết từ trong trứng nước. Ta cầu xin ngươi sẽ chẳng bao giớ biết đến thế giới bên ngoài. Cho thế giới riêng của ta còn hòng mong tồn tại. Ôi, tại sao sự bắt đầu của một thực thể lại có nghĩa là sự kết thúc của một thực thể khác?

Sóng thần

(Giọng lạnh tanh) Tôi biết là mình sẽ mang lại một tai hoạ khủng khiếp cho loài người khi tôi ra đời. Tôi hiểu rằng sự sống của tôi chính là nỗi chết của cơ man nào là sinh linh trên đất liền. Tuy nhiên, cũng giống như nhiều khái niệm khác, cái ác chỉ là một phần không thể phủ nhận được trong cõi hồng trần này. Hơn nữa, cái ác luôn luôn tồn tại trong tôi, nơi không hề có khái niệm nhị nguyên. Tôi không hiểu cái thiện nghĩa là gì. Tôi chỉ biết nó là một khái niệm của con người. Nhưng ngay cả trong thế giới loài người đó, người ta vẫn còn loay hoay tranh cãi giữa hai khái niệm nhất nguyên và nhị nguyên, chưa biết bao giờ mới làm sáng tỏ được.

 

 

Màn II- Cảnh I

 

Buổi chiều. Phòng làm việc. Hai trong số các bức tường trong phòng có dãy kệ sách nối tiếp nhau, cao lên gần đến trần nhà. Phần lớn của bức tường thứ ba còn để trống, trừ tấm lịch sóng thần đếm ngược, có đề hàng chữ “NGÀY THỨ MƯỜI LĂM”. Trên bức tường còn lại có một cửa sổ nhìn xéo ra biển, lẫn với vài cây cọ lúc nào cũng đong đưa trong gió. Giữa phòng là một cái bàn làm bằng gỗ hồ đào và một cái ghế cùng màu. Ông và bà đang lấy những cuốn sách còn lại trong mấy chiếc thùng giấy để xếp tiếp lên kệ.

 

(Càu nhàu) May là ông không mang hết sách của ông qua đây. Nếu mang hết, chắc đến tận ngày cuối cùng mình cũng không sắp kịp cả lên kệ.

Ông

Bà tiếp tục sắp sách lên giùm tôi nhé. Tôi qua bên kia treo mấy cái bằng tốt nghiệp và bằng khen lên tường.

(Vừa sắp sách vừa nhìn ông treo những tấm bằng lên tường) Ủa, sao ông treo gì mà không cân đối hết vậy? Còn một chỗ trống bên tay phải của ông nhìn kỳ quá!

Ông

Tôi còn đợi một cái bằng khen của Trung Tâm Văn Hoá Á-Mỹ nữa. Họ nói là họ sẽ gởi cho tôi vào một ngày gần đây.

Như vậy là mỗi lần lấy thư mình phải nhớ trông cái bằng khen của ông và hình đám cưới của con Jenny đó. À, bưu điện vẫn giao thư bình thường chứ hở ông?

Ông

Có chứ. Họ có gởi giấy nói là sẽ giao thư tín đến tận ngày cuối cùng mà.

(Để riêng một cuốn sách ra) Tôi giữ cuốn này để đọc cho hết nghe ông.

Ông

Cuốn gì vậy bà? Đọc xong bà nhớ để lại đúng chỗ đó.

Cuốn Một cái chết rất dịu dàng của Simone de Beauvoir.

Ông

Bà còn có thì giờ đọc sách, còn tôi phải viết cho xong vở kịch Bờ dốc rồi muốn đọc gì mới đọc được.

Ông viết tới đâu rồi?

Ông

Đến chỗ nhân vật nữ chính tự tử.

Nghe sao có vẻ như ông kỳ thị giới tính quá! Ông cho cô ta tự tử, tôi thấy như cô ta hèn nhát, không dám đối diện với sự sống.

Ông

(Cười nhạt) Tại sao bà không nghĩ rằng cô ta can đảm, dám đối diện với cái chết?

Rồi kịch của ông đi tới đâu nữa?

Ông

Sau đó, chồng và tình nhân của cô ta chạm trán nhau.

Hai ông này mà còn can đảm nói chuyện với nhau à?

Ông

(Tiến lại gần vuốt vai bà) Giọng của bà nghe cũng kỳ thị giới tính không kém đấy nhé! Sao lại không can đảm? Mà hình như bà lúc nào cũng bị ám ảnh bởi hai khái niệm can đảm và hèn nhát. Bà thấy không, mình không đang can đảm chờ cơn sóng thần đó ập tới thì là gì?

Hay nói ngược lại, chính là mình hèn nhát không dám chọn cái chết ngay bây giờ. Tại sao chúng ta phải nấn ná nơi đây, hồi hộp, khắc khoải chờ cái ngày cuối cùng đó? Mỗi ngày còn lại của chúng ta có ý nghĩa gì?

Ông

Tại sao chúng ta phải khoác lên mỗi ngày mình sống một ý nghĩa? Nếu phải kiếm ra một ý nghĩa nào đó cho mỗi ngày, tôi nghĩ giản dị chỉ là ở chỗ mình hãy sống trọn vẹn từng giây phút như ngay lúc này, như khi bà và tôi đang tranh luận về những điều nhỏ nhặt như thế này đây.

Hai ông bà tiếp tục lấy sách ra khỏi thùng và cặm cụi xếp lên kệ. Ánh nắng chiều bắt đầu sẫm lại từ ngoài khung cửa sổ. Gió ùa vào phòng càng lúc càng mạnh. Tiếng sóng nghe cũng gần gụi và dồn dập hơn.

 

Màn II – Cảnh II

 

Ban đêm. Phòng ngủ của hai vợ chồng. Tiếng sóng mỗi đêm mỗi to hơn lúc trước. Hai ông bà đã ngủ say. Bà đang có một giấc mơ ngập tràn nước và nước.

 

Sóng thần

(Âm thanh ngấm ngầm, còn như tắc nghẹn, từ lòng biển đang mỗi lúc một rõ dần lên) Càng gần đến ngày mẹ biển tôi khai hoa nở nhuỵ, bào thai tôi càng nôn nao, rạo rực đón chờ giây phút đó. Từng giờ, từng phút trôi qua, thực thể tôi càng giãn nở dần dần ra, hân hoan đón nhận những tế bào cuồng nộ, căm hận, nhẫn tâm, bạo tàn được mẹ biển truyền qua từ những nguồn cơn khác. Tôi hoan hỉ làm cơn sóng thần hãy còn tiềm tàng, sắp được làm nhiệm vụ duy nhất của nó là huỷ hoại cuộc sống con người. Tôi có tên nhưng không có tuổi, bởi chưng sự hiện hữu của tôi chóng vánh không khác gì những giây phút ngắn ngủi của một con phù du mà hành trình đầu tiên và cuối cùng là từ lòng mẹ bay đến một ánh đèn rực rỡ nào đó. Suy nghĩ của tôi, nếu có, thật vô cùng đơn giản. Tôi biết mình là kết quả sinh vật lý tự nhiên của một lần giao hoan vô thức giữa hai sức mạnh thiên nhiên. Tôi chỉ có nhận thức mà không có duy thức hay cảm xúc.

 

Ông cũng đang nằm mơ, thấy mình đứng trên bờ biển trước nhà, nhìn mãi vào đại dương xa tít.

 

Ông

(Độc thoại trong chiêm bao) Sóng thần. Tại sao người ta lại gọi mi là sóng thần? Thần thánh gì trong một kẻ huỷ diệt hèn nhát như mi? Mi hèn nhát lắm, vì chiến thắng của mi chỉ dựa vào bạo lực. Tuốt bỏ bạo lực ra, mi chỉ còn trần truồng là con sóng vô nghĩa trong đại dương bao la. Nhưng mỉa mai làm sao, loài người chúng ta đã bao lần phải khuất phục trước những bạo lực mù loà. Ta sẽ chết đi, nhưng không bao giờ linh hồn ta chịu khuất phục trước những sức mạnh xuẩn ngốc. Ta sẽ luân hồi trăm ngàn kiếp nữa, để đi rao giảng nhân tâm, chống lại bạo quyền. Ta không còn sợ hãi nữa. Hãy mau mau đến cái ngày mà mi vỡ oà trong thù hận. Ta sẽ vui lòng mà chết như một kẻ chiến thắng trong vòng tay của mi. Chính mi mới là kẻ chiến bại. Bởi vì mi không có một lý lẽ nào cả. Bởi vì mi không có một lựa chọn nào khác hơn là tồn sinh theo định mệnh của mi. Hỡi sóng thần, ta đang chờ mi đó!

Sóng thần

(Giọng miên man, khô khốc) Tôi là một bào thai ngay từ lúc đầu đã không có cái gọi là trái tim. Tôi thản nhiên hiểu rằng mình là hiện thân của cái mà con người đặt tên cho là cái ác. Tôi chấp nhận mình là cái gì và như thế nào, từ lúc khởi đầu cho đến lúc chấm dứt, mà không hề thắc mắc xa xôi. Tôi không bao giờ đặt những câu hỏi như tại sao, thế nào, để làm gì, vì ai, vân vân và vân vân. Tôi chỉ hiểu một cách giản dị rằng, ngay sau lúc sinh ra đời, tôi sẽ chỉ có một con đường, một hướng đi là xô ào về phía trước, xô mãi, xô mãi, xô mạnh, xô mạnh; quét hết những vật thể, sinh linh nào vô phúc nằm trên lộ trình hung hãn của tôi. Khi tôi dừng bước cũng là lúc tôi đón nhận cái chết của chính mình. Sự sống của tôi chỉ được dâng trào, sống động, qua cái chết của những thực thể chung quanh tôi. Giữa sự sinh tồn của tôi và sự huỷ diệt của con người, không thể nào có sự thoả hiệp, dù chỉ là tối thiểu.

 

 

Màn III – Cảnh duy nhất

 

Buổi tối. Phòng ngủ của hai ông bà. Tấm lịch sóng thần đếm ngược treo trên tường có ghi hàng chữ “NGÀY CUỐI CÙNG”. Bên cạnh tấm lịch, cao hơn một chút là một cái đồng hồ chỉ 11 giờ 45 đêm. Giữa phòng có một chiếc giường vừa đủ hai người nằm. Cửa sổ phía bên phải của chiếc giường nhìn ra biển đêm, phía ngược lại của cửa sổ nhìn ra biển trong phòng làm việc. Ngoài cửa sổ mịt mùng một vùng đen kịt do trời, biển và đất nhập lại thành một mảng. Trên bầu trời lác đác một vài vì sao toả ánh sáng yếu ớt. Biển đêm nay im lặng dị thường. Gió hầu như ngừng thổi. Hàng cây cọ đứng chết lặng trong màn đêm.

 

(Đưa cho ông một bức hình lớn có khung gỗ sơn vàng nhũ) Ông treo giùm tôi bức ảnh cưới của chúng ta lên bức tường bên trái này đi ông.

Ông

(Đóng đinh lên tường rồi treo hình lên và ngắm nghía hồi lâu) Cô dâu chú rể trong hình trông thật trẻ trung, xinh đẹp và nhìn thật hạnh phúc và bình yên, phải không bà?

(Cũng lặng nhìn rất lâu bức hình cưới) Lúc nào mình cũng trẻ hơn mười năm nữa, ông ạ.

Ông

(Ngồi xuống giường, ngoảnh lại nhìn bà) Đêm nay là đêm cuối cùng rồi. Chúng ta nên nói những lời thật nhất với nhau một lần chót. Bà có muốn nói gì với tôi không?

(Cũng ngồi xuống giường bên cạnh ông, nhìn ra cửa sổ) Cần gì phải nói thành lời này tiếng nọ? Ông thì lúc nào cũng thắc mắc về chữ với nghĩa. Tất cả những gì tôi làm cho ông trong bao nhiêu năm nay chưa đủ cho ông thấy hay sao mà cần phải diễn dịch thành lời?

Ông

(Trầm ngâm) Bà thật may mắn đã sống thảnh thơi bấy lâu nay trong một thế giới không cần đến ngôn ngữ như vậy. Ngôn ngữ, đối với riêng tôi, vừa là một ân sủng, vừa là một thảm kịch. Tôi không thể tưởng tượng ra một thế giới loài người phi ngôn ngữ. Hay một thế giới mà trong đó con người chỉ nói cùng một thứ tiếng. Chắc như vậy sẽ vô cùng nhàm chán, bà nhỉ? Mỉa mai làm sao, tôi thấy ngôn ngữ thật là mâu thuẫn; nó vừa có một sức mạnh vô biên (bởi vì một lời nói nào đó có thể giết đi một hay rất nhiều người), mà nó cũng vô cùng là bất lực (bởi vì nhiều lúc chúng ta có nói cả ngàn lời cũng không lay chuyển được một đôi tai không muốn nghe nữa). Ngôn ngữ làm thăng hoa tình yêu, nhưng ngôn ngữ cũng có thể khích động hận thù. Bà với tôi chẳng khác nào hai kẻ thuộc hai tinh cầu khác nhau. Thế giới của bà là thế giới của hành động. Thế giới của tôi là thế giới của lời nói. Đối thoại chưa bao giờ là chiếc cầu bắt nhịp giữa hai chúng ta.

(Lơ đãng) Ông nói nhiều và lôi thôi lắm!

Ông

(Ngập ngừng) Bà này, bà có bao giờ yêu tôi không?

(Thở dài thật nhẹ) Tôi biết có một ngày ông sẽ hỏi tôi câu này. Tôi không có câu trả lời cho cả chính tôi. Ngày xưa, tôi đến với ông như để tìm một sự che chở ấm áp nơi xứ lạ quê người. Ông bao giờ cũng là một nơi nương tựa vững chắc, chưa bao giờ tôi muốn rời xa ông. Nhưng tôi không biết đặt tên gì cho tình cảm của tôi dành cho ông nữa. Tôi chưa bao giờ thèm muốn ông như người đàn bà thường thèm muốn đàn ông. Chuyện xác thịt không làm tôi bận tâm. Tôi không hề tìm thấy tôi ở những nhân vật nữ trong tiểu thuyết hay trên phim ảnh. Tình cảm của tôi dành cho ông, vì thế, nó không có một cái tên nào cả.

Ông

(Nắm lấy tay bà) Tên với tuổi để làm gì hở bà? Với tôi thì ngược lại. Mọi sự bắt đầu giữa tôi và bà là sự ham muốn thể xác. Cảm xúc của tôi dành cho bà thuở đó cũng không thể gọi là tình yêu. Cho đến khi ham muốn đã nguôi dần thì trong tôi mới nhen nhóm những cảm xúc sâu lắng hơn đối với bà. Nhưng đến lúc đó thì nó cũng không thể gọi là tình yêu nữa. Giờ phút này, tôi chỉ biết rõ một điều, bà là một phần máu thịt của tôi. Đơn giản chỉ có vậy thôi.

(Giọng đầy xúc động) Tôi nghĩ là tôi nợ ông một lời xin lỗi. Người đàn bà trong tôi chưa bao giờ đủ để đánh thức người đàn ông trong ông. Cái tình tôi dành cho ông không bao giờ trọn vẹn cho ông mọi bề, khi mà tôi không đáp ứng được những đòi hỏi của người đàn ông trong ông.

Ông

(Cũng thở dài) Nói vậy thì tôi cũng phải xin lỗi bà vì tôi chưa bao giờ đem lại cho bà vị ngọt của tình yêu mà bà từng thấy ở những người đàn bà khác. Chúng ta đến với nhau chỉ bằng một nửa của mỗi người. Và mỗi nửa của chúng ta lại kiếm tìm một điều khác nhau. Chúng ta sống bên nhau mà như cùng đi lạc. Chúng ta sở hữu nhau bằng cách riêng của mỗi người. Tôi thấy mình ích kỷ quá. Dù sao đi nữa, chúng ta cũng nên cám ơn giờ phút này. Nhờ đó mà bà và tôi có dịp thố lộ với nhau những gì mình đè nén trong bao nhiêu năm nay.

(Giật mình) Ông nhắc đến giờ tôi mới nhớ, như vậy là bây giờ mình không còn hy vọng gì người đưa thư sẽ giao hình đám cưới của con Jenny đến nữa, phải không ông?

Ông

Cũng như tôi không trông mong gì được nhận tấm bằng khen nữa. Trời đã khuya rồi. Ai mà còn đi giao thư nữa.

(Chống cằm ngó mãi về biển xa) Sau này người ta đâu còn thấy hộp thư của mình mà giao cái gì được.

Ông

(Ngó theo hướng nhìn của bà, vẻ đăm chiêu) Tại sao giờ này chúng ta lại ngồi đây đợi cơn sóng thần như thế này, bà nhỉ?

(Quay lại, dịu dàng vuốt tóc ông) Ông quên rằng trước đây chúng ta đã từng tính chuyện chọn cái chết cho mình hay sao? Mình đã chọn một cái chết nhanh chóng, ướt át, mát mẻ như vầy, ông còn muốn gì hơn nữa?

Ông

Bà nói đúng. Giữa nhiều cái chết khác nhau, chết khô, chết ướt, chết lạnh, chết nóng, chết giàu, chết nghèo, chết đói, chết no, chết nhanh, chết chậm, chết vui, chết buồn, chết ồn ào, chết lặng lẽ, chết tức tưởi, chết bình an, chết đau đớn, chết êm ái, chết đau khổ, chết hạnh phúc, chết yêu thương, chết thù hận, chết bất ngờ, chết biết trước; chúng ta đã quyết định sẽ chết như thế này, phải không bà?

Ông quàng tay qua, ôm lấy bà. Chiếc đồng hồ trên tường, từ trước tới giờ vẫn im lặng, đột nhiên vang lên tiếng “tích tắc, tích tắc” rõ mồn một, hoà với tiếng sóng biển và tiếng gió bây giờ cũng bắt đầu vang vọng. Kim đồng hồ chỉ 11 giờ 58 phút đêm.

 

Sóng thần

(Bắt đầu sôi sục trong lòng biển) Cả cuộc đời làm bào thai tôi chỉ mong đến những giây phút hiện tiền này. Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ háo hức vươn mình ra khỏi lòng mẹ biển, sẽ vui mừng hoà nhập với đất trời để quay cuồng trong cuộc liên hoan của huỷ diệt. Tất cả những tế bào li ti của sự hiểm ác trong tôi sẽ trở nên vô cùng sống động, hợp thành một sức mạnh vô biên của sự tàn phá. Từng kiến trúc, từng kiến trúc xinh đẹp mà con người đã phải tốn bao nhiêu thời gian và công sức để xây dựng, sẽ tan biến đi trong khoảnh khắc dưới cơn thịnh nộ tràn trề, hân hoan của tôi. Từng con người, từng con người nhỏ bé, mà trong lòng chất chứa biết bao nỗi niềm to tát, sẽ tức tưởi chết đi dưới bàn tay hả hê, hung ác của tôi. Tôi không có chọn lựa nào khác. Thực thể tôi là nhất nguyên. Ngay cả sự sống và sự chết của tôi cũng gần như là một. Tôi chỉ có một cách duy nhất để sinh tồn, và cũng để tự huỷ diệt: đó là càn quét tất cả những gì nằm trên lối tôi đi qua. Động lực duy nhất của tôi là sự thù ghét tất cả những gì trên trái đất này: cây cối, nhà cửa, cầu cống, đường sá, thú vật, và nhất là con người.

(Co rúm người lại) Sắp tới giờ sinh tử rồi đó. Tôi sợ quá ông ơi!

Ông

(Nói giọng vỗ về) Có tôi đây. Bà bớt sợ đi!

Sóng thần

(Càng lúc càng giận dữ) Ôi, sao mà tôi thù ghét, căm hận cái lũ người trần gian này đến thế! Chúng là một lũ giòi bọ nhung nhúc khắp nơi. Thiên tai hay nhân tai gì gì đó càng giết chúng đi thì chúng lại càng sinh sôi nẩy nở đến độ gớm ghiếc. Chúng là loài sinh vật đáng ghét nhất trên quả địa cầu này. Chúng suy nghĩ, nói cười một cách khả ố. Chúng vừa hợm hĩnh, vừa u mê. Chúng khoe khoang không ngớt mồm về cái phận người nhỏ nhoi, mong manh của chúng. Lúc tỏ ra lạc quan, chúng lạc quan một cách lố lăng. Lúc tỏ ra bi quan, chúng bi quan một cách đáng thương hại. Chúng ăn nói và hành động như thể lúc nào cũng làm chủ được vận mệnh của chính mình. Từ hàng triệu năm nay, hết đời này qua đời khác, lũ con người vừa đáng khinh bỉ vừa đáng thương hại đó đã chứng kiến bao nhiêu cuộc bể dâu đổ ập trên đầu chúng, làm thân phận chúng tơi bời hoa lá, mà chúng vẫn ngu si nhơn nhơn đi qua đi lại cái quả địa cầu này. Chúng có biết đâu rằng cuộc sinh tồn mong manh của chúng là do sức nóng của mặt trời toả xuống cho chúng. Chỉ cần cái quả cầu lửa ấy một hôm tắt ngúm thì trên trái đất này chúng sẽ đồng loạt lăn quay ra mà chết nhăn răng không kịp trăn trối. Ôi, càng sắp tới giây phút tôi ồ ạt tuôn trào ra khỏi lòng biển, tôi càng thấy bừng bừng căm hận cái lũ người ngu ngốc, kiêu căng ấy! Tôi cần gom hết tất cả những thù hận trên cõi đời này để một lần, một lần thôi, căm hờn trút hết cơn thịnh nộ có một không hai này xuống những con người gớm ghiếc đó.

Những tiếng ầm ầm kinh thiên động địa như bao gồm hết những tiếng động trên đời này bắt đầu vang rền trong không gian nghe đinh tai nhức óc. Biển đêm gầm thét kinh hoàng và bung ra to thành một cái nấm đen khổng lồ, hung hăng lao vào đất liền. Hết đợt sóng này đến đợt sóng cao vòi vọi khác dồn dập cưỡi lên nhau, đổ ập tràn vào lục địa. Bầu trời đen, đất đen như cũng đồng loã với cơn giận dữ của đại dương đen. Trong một thoáng, hòn đảo nhỏ bé đã chìm mất trong khối nước đen cậm kịt và mênh mông, mênh mông, mênh mông.

 

(Run lên cầm cập) Em không muốn chết! Em lạnh quá anh ơi!

Ông

(Cũng run rẩy, nhưng vẫn dịu dàng, âu yếm) Anh biết. Anh cũng sợ chết lắm! Em ôm chặt lấy anh đi!

Màn hạ

 

Trần C. Trí

bài đã đăng của Trần C. Trí


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)