Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện chớp, Truyện Chớp, Văn Chương Nam Mỹ Email bài này

NĂM TRUYỆN CHỚP TIẾNG TÂY BAN NHA

0 bình luận ♦ 25.05.2020


Trần C. Trí chuyển ngữ

clip_image002



ĐÔI TÌNH NHÂN

Juan Rodolfo Wilcock (Nhà văn, nhà thơ Á Căn Đình, 1919 – 1978)

Harux và Harix đã quyết định không ra khỏi giường nữa: Họ yêu nhau điên cuồng và không thể rời nhau hơn sáu mươi hay bảy mươi xăng-ti-mét. Thế nên hay nhất là họ nằm luôn trên giường, không đếm xỉa gì đến những cú điện thoại từ thế giới bên ngoài nữa. Cái điện thoại vẫn nằm đó, trên cái table de nuit, chốc chốc lại reo vang, ngắt quãng những vòng tay đang ôm ấp nhau của họ: Đó là những người trong nhà gọi họ để hỏi thăm xem mọi việc có ổn không. Nhưng ngay cả những cú điện thoại đó cũng dần dần trở nên thưa thớt và ngắn ngủi. Đôi tình nhân chỉ bước xuống giường để đi vệ sinh, và cũng không thường xuyên cho lắm. Cái giường thật bừa bãi, chăn chiếu hỗn độn, nhưng họ không lấy thế làm điều. Người này ngập ngụa trong đợt sóng xanh biếc của đôi mắt người kia, tay chân họ quấn chặt vào nhau một cách huyền bí.

Trong tuần lễ đầu tiên, hai người ăn những chiếc bánh quy mà họ đã dự trữ thật dồi dào. Khi ăn hết bánh, họ bắt đầu ăn lẫn nhau. Được cơn dục vọng gây thêm phần tê mê, họ dùng răng cắn đứt từng mảng thịt lớn của nhau. Qua những nụ hôn, họ ăn ngấu nghiến cái mũi hay ngón tay út của nhau, họ uống cả máu của nhau. Sau đó, khi đã no nê, họ lại làm tình với nhau cho đến khi rã rời mới thôi. Rồi họ ngủ thiếp đi, để khi thức giấc lại bắt đầu mọi việc như trước. Họ không còn ý thức gì về ngày tháng hay giờ giấc nữa. Thật là một cảnh tượng không lấy gì làm đẹp mắt: cả hai máu me đầy mình, thân thể không còn nguyên vẹn nhưng vẫn bám chặt lấy nhau; nhưng tình yêu của họ quả đã vượt qua khỏi tất cả những ước lệ trên đời.


VĂN CHƯƠNG

Julio Torri (Nhà văn, nhà giáo Mễ Tây Cơ, 1889-1970)

Xắn tay áo lên, nhà văn bỏ một tờ giấy vào bàn máy đánh chữ, đánh số lên trang giấy và sửa soạn kể lại vụ hải tặc nhảy lên tàu. Ông chưa hề thấy biển cả tròn méo ra sao, nhưng sắp phải vẽ ra khung cảnh của một vùng biển phương nam, náo động và kỳ bí. Cả đời ông chỉ giao du với những nhân viên không tên tuổi diễm tình hay những người hàng xóm trầm lặng chẳng ai biết đến. Vậy mà giờ đây ông phải miêu tả những tên hải tặc, nghe lời tíu tít như chim của những người vợ của chúng, đồng thời phủ trùm một bầu trời u ám và nặng nề lên những khoảnh khắc của loài hải âu và nhiều thứ chim biển khác.

Cuộc chiến đấu gay go giữa nhà văn với những tên chủ bút lúc nào cũng hau háu đòi bài vở và giới độc giả thờ ơ khiến ông cảm thấy được bầu không khí của vụ đột nhập con tàu, tình trạng nghèo đói đe doạ gia đình ông và biển cả hoang dại. Lúc miêu tả những cơn sóng đẩy đưa những xác chết và những cột buồm gãy nát, nhà văn khốn khổ nghĩ đến cuộc đời thất bại của mình, bị chi phối bởi những quyền lực câm điếc và hiểm nghèo, nhưng dù gì đi nữa vẫn hấp dẫn, huyền diệu và siêu nhiên.


TÁCH CÀ-PHÊ

José María Merino (Nhà văn Tây Ban Nha, 1941 – )

Tôi rót cà-phê vào tách, bỏ thêm đường, dùng thìa khuấy đều. Lúc lấy cái thìa ra, tôi để ý thấy một vòng xoáy nhỏ trên mặt cà-phê nóng. Trong vòng xoáy đó, loang dần ra theo hình thuẫn là một lớp váng bọt của chất ngọt lúc hoà tan. Hình ảnh đó làm tôi liên tưởng đến một dải thiên hà. Tôi hình dung ra, trong khoảnh khắc đang từ từ tan biến đó, dải thiên hà đã thật sự hiện hữu, với tất cả những vì sao và hành tinh của nó. Làm sao ai biết được? Tôi nhấc tách cà-phê lên môi và tưởng tượng rằng mình đang uống từ một cái lỗ hổng đen ngòm. Cố nhiên là những khoảnh khắc của loài người chúng ta có một tỉ lệ khác, nhưng có lẽ thế giới mà chúng ta đang sống đây được cấu tạo bằng những giọt tố chất khác nhau, cũng đang trong một trạng thái chập chờn, hoà tan trong một thứ chất lỏng, trước khi bị những cái miệng khổng lồ nào đó uống cạn hết.


LẢI NHẢI VÀ LẢI NHẢI

Max-Aub (Nhà văn, kịch tác gia Tây Ban Nha-Mễ Tây Cơ, 1903 – 1972)

Mụ ta cứ lải nhải, lải nhải, lải nhải, lải nhải, lải nhải, lải nhải, và lải nhải. Rồi lại lải nhải. Tôi là bà chủ nhà. Thế nhưng mụ người ở mập ú kia chẳng làm gì ngoài chuyện lải nhải, lải nhải và lải nhải. Tôi ngồi ở đâu mụ cũng tìm tới để lại bắt đầu lải nhải. Chuyện gì mụ cũng nói được, bất kể hay dở đúng sai gì. Chẳng lẽ lại đuổi mụ vì chuyện đó? Nếu vậy thì tôi phải tốn ba tháng tiền trả cho mụ. Vả chăng mụ cũng có thể làm hại đến tôi. Tôi đi vô buồng tắm, làm cái này, cái nọ hay cái kia, mụ cũng đi theo lải nhải. Tôi nhét khăn vào miệng mụ để mụ câm miệng lại. Mụ không chết vì nghẹt thở, mà chết vì không được lải nhải: Chữ nghĩa nổ tung toé cả lên trong bụng của mụ.


PHẨM VÀ LƯỢNG

Alejandro Jodorowsky (Nhà văn, nhà làm phim Chí Lợi-Pháp, 1929 – )

Ông không yêu bà, mà yêu cái bóng của bà. Ông thường đến với bà vào buổi bình minh, lúc người tình của mình trở nên to lớn hơn.

o O o

bài đã đăng của Trần C. Trí


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)