Trang chính » 50 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại (1975-2025), Truyện ngắn Email bài này

một nửa hồn kia

0 bình luận ♦ 13.08.2025

*

Lúc các bánh xe của máy bay chạm mạnh xuống phi đạo, bất giác tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ tay: đúng 12 giờ đêm. Cú va chạm mạnh không làm đám hành khách đang ngủ vật vờ trên các hàng ghế trong khoang tàu tỉnh giấc. Họ vẫn ngầy ngật ngủ, thân hình lắc lư theo thân phi cơ đang rung lắc. Chỉ có mình tôi là tỉnh táo hẳn. Máy bay từ từ giảm tốc độ, lăn bánh vào sân bay im lìm, ngái ngủ vào nửa khuya. Các tiếp viên phi hành lục đục qua lại; lúc bấy giờ nhiều hành khách mới choàng tỉnh. Trong một thoáng, mọi người sinh động trở lại, rào rào đứng lên lấy hành lý trong khoang trên đầu. Tôi nối đuôi theo dòng người, im lặng đi ra khỏi phi cơ, bước vào bên trong phi cảng như cũng đang mơ màng giấc điệp. Vài nhân viên rảo bước như những bóng ma trong toà nhà mênh mông của phi trường thành phố Perdida.

Có lẽ đây là chuyến bay duy nhất hạ cánh vào giờ này. Đám hành khách, trong đó có tôi, lặng lẽ đứng chờ lấy hành lý, rồi bước ra bên ngoài tìm xe về một nơi để có thể ngả mình dỗ một giấc ngủ muộn màng. Tôi leo lên một chiếc Uber, thầm thì chào người tài xế. Anh ta khẽ gật đầu với tôi qua tấm gương chiếu hậu rồi cho xe lướt ra khỏi phi trường. Xe chạy êm ru trên xa lộ. Đường khuya chỉ lác đác một vài chiếc xe khác. Đến khi xe rẽ vào đường trong, đi một đỗi, tôi mới nhận ra rằng thành phố này hình như không có cây cối. Hai bên đường toàn nhà là nhà, hay chỉ là những toà cao ốc hoặc cửa tiệm. Cứ như thế, từ con đường này sang con đường khác. Tuyệt nhiên không thấy một bóng cây nào. Đêm khuya vẫn phủ đầy thành phố. Sương mù dày đặc, phả hơi lạnh xuyên qua những kẽ hở của chiếc xe cũ kỹ.

Nam đang sống trong thành phố này sao? Tuần trước, hai anh em mới nói chuyện điện thoại lần đầu sau ba mươi năm thất lạc. Tôi vui đến nghẹn ngào, nước mắt cứ chực rơi xuống hai bên má. Nhưng Nam thì hình như chẳng xúc động gì. Giọng hắn vẫn ráo hoảnh. Lúc hắn trả lời cú phone, Hello, who is it? Tôi thổn thức đáp, Anh đây. Việt đây. Nam đáp trả, Anh đó à? How are you doing?, giọng hắn tỉnh táo, khô khốc, tựa như chưa từng có ba mươi năm xen vào giữa lần cuối cùng anh em tôi còn nói chuyện với nhau trước đêm vượt biển và cuộc điện đàm tuần vừa qua. Anh có một ngàn câu hỏi cho chú, tôi nói bằng giọng ướt sũng. Tôi xưng hô “anh, chú” một cách trơn tru, lần đầu tiên như vậy. Ngày xưa tôi chỉ mày mày tao tao với Nam, nhưng đó là lúc hai anh em còn nhỏ. Bây giờ già cả rồi, xưng hô như trước nghe không được.

Tôi hỏi về Nam nhiều hơn là hắn hỏi về tôi. Đúng ra, hình như hắn cũng chẳng hỏi gì về tôi. Nhưng tôi không chú ý đến điều đó, chỉ muốn biết nhiều, thật nhiều về hắn. Hỏi một hồi, tôi mới biết là hai anh em giống nhau ở một điểm: không gia đình, không con cái. Lúc tôi hỏi Nam làm gì, hắn ngập ngừng một chút rồi mới nói, giọng nhát gừng, Tôi làm thư ký. Tôi gặng lại, thư ký, mà thư ký ở hãng nào? công ty nào? Hắn đáp, Không phải công ty mà cũng không phải hãng. Trong Toà Thánh. Tôi lại hỏi dồn, Toà Thánh nào mới được? Nam trả lời, nghe chút bực bội, Toà Thánh Satan.Tôi tưởng mình nghe lầm, hay là hắn nói không rõ. Chắc hắn cũng đoán vậy nên lặp lại cái tên, Satan. Satan. Anh nghe đúng rồi đó.

“Satan? Tại sao lại là Satan?” Tôi thẫn thờ nhắc lại.

“Tại sao không?” Lúc này Nam mới bắt đầu nói giọng sôi nổi hẳn lên, “Theo anh, Satan là gì?”

“Là đại diện cho Cái Ác,” tôi nói một cách máy móc, không ngờ câu chuyện lại biến chuyển theo chiều hướng này. Tôi chỉ muốn gặp lại Nam, gặp lại thằng em của ngày xưa.

“Xin được hỏi anh một câu hỏi vô cùng ấu trĩ nhé. Vậy chứ đối nghịch với Cái Ác là gì?”, càng nói, giọng Nam nghe càng hào hứng.

“Anh có phải trả lời câu này không nhỉ,” tôi bắt đầu bực mình, “Cái Thiện, được chưa?” giọng tôi hết sức dấm dẳng.

“Hay lắm,” Nam cười lên khanh khách, khác hẳn thái độ lạnh lùng của hắn lúc ban đầu. Hắn trầm giọng tiếp, “Tôi chắc anh sẽ nói thêm là Cái Ác là xấu, còn Cái Thiện là tốt, phải không? Anh thử nghĩ lại mà xem. Thật sự thì chúng ta dựa vào đâu mà cho rằng cái xấu là xấu và cái tốt là tốt? Tại sao cái xấu không thể là tốt, và cái tốt không thể nào là xấu?”

Tai tôi như ù đi, vì từ đó trở đi, Nam bắt đầu nói huyên thiên về Toà Thánh Satan của hắn, về những giáo điều của họ, cùng thật nhiều ví dụ, nhưng tôi không còn hiểu gì nữa. Đây mà là thằng em tôi ngày xưa sao? Hay là tôi đang nghe một kẻ nào khác? Nam đột ngột kết luận:

“Anh biết không, Satan là tin mừng, là đấng cứu rỗi của thế gian này đó.”

Tôi im lặng chờ Nam nói thoả thuê xong, lúc ấy mới đủng đỉnh nói:

“Chú nói hết rồi phải không? Tuần sau anh sẽ bay qua gặp chú. Mình hẹn nhau đi ăn tối. Chú lựa nhà hàng giùm anh. Anh chỉ yêu cầu một điều. Chú làm ơn để con người Satan của chú ở nhà đi. Chỉ mang em Nam đến gặp lại anh Việt thôi đó nhé.”

Nam cười thêm một tràng nữa rồi chúng tôi cùng cúp máy.

Chiếc Uber dừng lại trước khách sạn. Tôi nói lời cám ơn và từ biệt người lái xe. Chiếc xe vụt đi, chìm vào màn sương khuya lạnh lẽo. Tôi ngước nhìn mặt tiền ngôi khách sạn sừng sững trước mặt, mang tấm biển đề tên Averno. Tôi rùng mình, hối hả bước vào bên trong, làm thủ tục check-in thật nhanh rồi đi về phòng. Trên tầng thứ 13 của khách sạn, tôi để nguyên quần áo, thả mình xuống mặt nệm lạnh toát, chập chờn suốt đêm. Ngủ không ra ngủ. Thức không ra thức. Ký ức ngày xưa với Nam quay quay trong đầu.

Tôi nhớ có lần được đi cùng ba tôi vào căn cứ quân sự Cam Ranh và ngủ lại ở đó một đêm. Đó là đêm đầu tiên hai anh em chúng tôi xa nhau. Lúc ba điện thoại về nhà hỏi thăm, má nói, Thằng Nam nó đang nhớ thằng Việt quá trời quá đất đây nè! Tôi nghe mà thấy thương em thật nhiều. Vậy mà tôi lại thích chọc em mới kỳ. Đang ngồi chơi yên lành với nhau, tôi bỗng nổi hứng bày đặt ra hai chữ… không có trong tiếng Việt. Tôi bảo Nam, Nam biết “cầu bơ” nghĩa là gì không? Tất nhiên là Nam ngây thơ hỏi lại, “Cầu bơ” là gì hả anh? Tôi nói, ra vẻ bí mật, hạ hẳn giọng xuống, “Cầu bơ” nghĩa là “nghỉ chơi”, không chơi với thằng Nam nữa! Sau đó, cứ lâu lâu tôi lại ngâm nga, Cầu bơ! Cầu bơ! Vậy là Nam cứ giãy lên đành đạch, mếu máo khóc. Có khi má thấy, hỏi tại sao, Nam thút thít trả lời, Anh Việt cầu bơ con! Má trố mắt, chẳng hiểu cái động từ gì mà nghe kỳ quặc vậy, không biết xử làm sao.

Lớn lên một chút, Nam có bạn, đi chơi suốt ngày, không có thì giờ sợ bị tôi “cầu bơ” nữa. Tôi cũng có bạn của tôi, cũng đi suốt. Hai anh em mà không giống nhau. Nam đẹp trai, giống ba, mũi cao, mặt mày sáng sủa. Còn tôi là trai… trời bắt xấu, giống má nhiều hơn, mặc dầu má ngày xưa rất đẹp, không đẹp làm sao ba mê phải cưới làm vợ. Nhưng người ta bảo con trai giống mẹ là khổ. Tôi thấy cũng đúng. Tôi không khổ xác nhưng rất khổ tâm, lúc nào cũng thấy buồn buồn trong lòng. Thuở 18, 20 tuổi mà tôi nhiều lần cứ có ý nghĩ muốn tự tử. Tôi và Nam như kẻ văn, người võ, tánh khí, sở thích khác hẳn nhau. Bạn bè của Nam tới nhà chơi thấy tôi, hỏi hắn, rất đỗi ngạc nhiên, Ủa, cái ông đó mà là anh mày hả? Làm như “ông đó” không thể nào làm anh của thằng Nam vậy.

Nghĩ lại mà thương em. Một lần khác, tôi bị bệnh nặng hút chết, phải nằm nhà thương cả tuần lễ. Tối nào Nam cũng ngủ lại suốt đêm với tôi. Nhưng hắn phải đi chơi trước đã, đến tận khuya mới vào bệnh viện. Những đêm đó, tối nào tôi cũng nằm ngóng Nam đi chơi về. Khuya thật khuya, hắn mới mò vào, lặng lẽ ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường của tôi, và ngủ ngồi cho tới tận sáng. Cả tuần lễ như vậy. Hình như tôi chưa bao giờ nói cám ơn Nam về điều này.

Tảng sáng tôi mới chợp mắt được. Rồi ngủ li bì đến chiều, bỏ cả hai bữa ăn sáng và ăn trưa. Lúc tỉnh giấc, đầu tôi nặng trịch như có một thỏi chì to tướng bên trong. Tôi phải ngồi dậy uống liền mấy ly nước rồi vào phòng tắm đứng thật lâu dưới vòi sen. Dễ đến cả tiếng đồng hồ dưới làn nước ấm áp, tôi mới thấy dễ chịu đôi chút. Cơn nhức đầu tan loãng dần. Từ vuông cửa nhỏ của phòng tắm ngó ra, tôi thấy bầu trời đã có màu tím hồng. Chắc cũng gần đến giờ đi ăn với Nam. Tôi thay quần áo, mở phone ra bấm vào cái Uber app, gọi xe đi đến nhà hàng Nam đã cho địa chỉ.

Nhà hàng mang tên Expiación, xây cất kiểu như ở thời trung cổ. Không hiểu sao tôi thấy nó giống như cái quán cháo lú, mặc dù tất nhiên là tôi chưa lần nào có dịp đến cái quán chỉ có trong trí tưởng tượng của người phàm. Tôi bước vào trong, nói tên Nam là người giữ chỗ với nhân viên tiếp tân. Hắn chưa đến, nên nhân viên đưa tôi vào bàn trước. Chỗ tôi ngồi là gần cửa sổ, trông ra một dòng sông. Nước sông đỏ như máu. Không biết là do phản chiếu bầu trời lúc tà huy hay lúc nào cũng đỏ như vậy. Trên các bức tường trong nhà hàng, thỉnh thoảng lại thấy một huy hiệu có hình ngôi sao năm cánh với đầu nhọn chúc ngược xuống, ở giữa là nét vẽ phác một khuôn mặt có vẻ dữ tợn với đôi mắt xếch. Tôi hỏi một người bồi bàn:

“Huy hiệu đó là gì mà thấy khắp nơi vậy anh?”

Anh ta ngó tôi, vẻ tò mò:

“Ông chắc từ nơi khác đến nên không rành há. Huy hiệu của Toà Thánh Satan đó. Ở thành phố Perdida này, cứ 10 người là có 9 thuộc về Toà Thánh rồi.”

“Anh cũng vậy sao?” tôi hỏi.

“Tôi là người thứ 10,” anh ta nheo mắt rồi biến vào bếp.

Khoảng 10 phút sau thì Nam đến. Hắn đến y như tôi dặn, nghĩa là chỉ có Nam đến, nghĩa là chỉ có… một nửa của hắn! Tôi đứng bật dậy, hồn phi phách tán, ú ớ nói không nên lời, quên cả chào hỏi.

“Anh Việt!” Nam chào tôi với nửa cái miệng. Cái gì của hắn cũng còn đúng một nửa, nửa đầu, nửa mình và… nhị chi. Nhưng hắn vẫn đi thoăn thoắt với một cẳng chân còn lại. Hắn nhanh nhẹn kéo ghế bằng một tay, ung dung ngồi xuống, nheo mắt nhìn tôi, giọng châm biếm:

“Ba mươi năm rồi, anh Việt há. Nhìn anh cũng không khác gì mấy, trừ hai điều là mập và già hơn lúc trước!”

Nói gì mà nghe thật huề vốn, tôi nhủ thầm, nhưng không nói gì để đáp lại. Tôi còn bận bịu với nỗi bàng hoàng là Nam chỉ còn có một nửa, đúng như điều tôi mong muốn. Lạ một điều, chỗ bị xẻ đôi từ đầu xuống chân của hắn nhìn mờ mờ ảo ảo, không thể thấy óc hay lục phủ ngũ tạng trong nửa còn lại, mà chắc cũng không còn đầy đủ.

Nam nói tiếp:

“Nam của anh đây! Anh tha hồ mà nói chuyện với hắn, trước khi hắn nhập vào phần còn lại của Satan. Chắc không còn lâu nữa đâu.”

Tôi muốn rớt nước mắt, nói tiếng được tiếng mất:

“Anh muốn gặp chú để cám ơn chú thật nhiều.”

“Cám ơn tôi về chuyện gì mới được?” Nam lơ đãng hỏi.

“Cám ơn chú đã lo cho anh ở nhà thương ngày xưa.”

“Vậy sao?” Nam như ở đâu đâu, “Tôi chẳng còn nhớ gì cả.”

“Chú ra sao? Mọi việc an ổn hết chứ?” Tôi cố làm ra vẻ bình thản.

Nam cười rạng rỡ:

“Anh biết không,” hắn chuyển qua nói tiếng Anh, “If there is heaven, it’s right here. For me. How about you?”

Người bồi bàn ban nãy quay lại. Hắn hỏi:

“Hai ông… à, không, một ông rưỡi… gọi món gì ạ? Một phần rưỡi nhé?”

Nam nhíu chiếc chân mày còn lại:

“Ấy, tôi chỉ có một nửa, nhưng vẫn ăn được một phần nguyên vẹn. Anh cho hai đĩa steak đi. Hai ly rượu vang đỏ nữa.”

Người bồi bàn quay đi. Tôi trả lời câu hỏi của Nam:

“Anh cũng thường. Đi làm. Đi dạo. Đi câu. Đọc sách. Xem truyền hình.”

Nam nhìn tôi thật lâu:

“Trông anh vẫn đầy hỉ nộ ái ố, thất tình lục dục. Tội nghiệp anh quá!”

Nghe hắn nói, tôi đâm cáu:

“Mắc gì phải tội nghiệp anh? Còn chú thì sao cơ chứ?”

Nam đáp, giọng mơ màng:

“Em thì rất sung sướng. Em không phải lo gì cả. Em không cần phải suy nghĩ nữa. Mọi thứ đã có Toà Thánh suy nghĩ và lo lắng cho em. Em chỉ việc ăn và ngủ, ngủ và ăn. Không buồn, không vui, không thèm muốn, không tức giận. Không còn gì nữa.”

Tôi càng cáu hơn:

“Đã bảo là để cái phần Satan ở nhà, sao chú vẫn để nó lấn vào phần của Nam vậy?”

Chợt Nam lấm lét nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi nhìn theo hắn. Bên ngoài không ai khác hơn là nửa kia của Nam. Hay đúng hơn là nửa-Satan. Từ xa, tôi vẫn thấy được khuôn mặt của hắn, y như hình vẽ trong ngôi sao trên các huy hiệu gắn ở tường. Nửa-Nam bây giờ lay động mềm mại như một khối sương mù, không còn ở thể rắn như lúc vừa đến nữa. Người bồi bàn mang thức ăn đến, tiếp theo là hai ly rượu. Nhưng nửa-Nam đã bềnh bồng đứng dậy, không nói với tôi lời nào nữa. Người bồi bàn trố mắt nhìn theo hắn trôi đi… không… bay thoát đi, thật nhanh, ra khỏi nhà hàng. Ra đến bên ngoài, hắn như bị một thỏi nam châm hút thật mạnh, lao về phía nửa-Satan. Hai nửa nhập lại thành một, hân hoan đi vào lòng con phố đêm lạnh ngắt.

Trần C. Trí

 

 

bài đã đăng của Trần C. Trí

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)