Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Những Thiên Thần Còn Sót Lại Ở Trần Gian

2.02.2023

Tôi không ưa những cái máy trợ hô hấp, tôi ghét những mũi kim gài sâu vào tĩnh mạch, và nếu may mắn không bỏ mạng, thì tôi vẫn ghét những di chứng như không còn ngửi được mùi ly cà phê buổi sáng, không nếm được vị thức ăn ngon bữa tối, và mệt đuối người từ ngày này sang ngày khác.

Ăn Quýt

♦ Chuyển ngữ:
30.01.2023
Orange

Một mùa đông. Dạo ấy tôi trạc sáu – bảy tuổi, Mẹ cho bọn trẻ con chúng tôi mỗi đứa một quả quýt. Ở vùng tôi sống, quýt là thứ trái cây lạ lẫm. Trước đó tôi chỉ nhìn thấy nó qua sách báo thôi. Sau khi quan sát các chị tôi ngấu nghiến phần quýt của họ, tôi đi tìm một góc nhà yên tĩnh, tránh xa mọi bàn tay giành giật để thưởng thức quả quýt của mình.

ai đã đến và đã ăn Tết

27.01.2023
forest

Buổi tối tĩnh lặng khác thường vào những giờ khắc cuối cùng trong năm. Ai mở YouTube ra nghe tiếng pháo nổ dòn tại những vùng có nhiều người Việt ở Mỹ. Ai nghĩ đến một người phụ nữ trung niên ở Việt Nam. Bà đón năm mới ra sao? Bà sẽ ăn nuốt những biểu tượng nào trong ngôn ngữ Việt? Bà có cúng mẵng cầu, dừa, đu đủ với xoài?

CHÀNG

♦ Chuyển ngữ:
20.01.2023
clip_image004_thumb.jpg

Ánh mắt chê bai nặng nề của người chung quanh chẳng hề làm cho tôi hổ thẹn mà càng làm cho tôi xác định là chẳng cần gì phải giấu giếm quan hệ của tôi với người đàn ông “chỉ đáng tuổi con trai tôi,” khi mà bất cứ một gã năm mươi tuổi nào đều có thể phây phây xuất hiện bên cạnh người rõ ràng chẳng phải con gái gã thì không một ai thèm trách móc.

Truyện ngụ ngôn

12.01.2023
TranThiNgH-TruyenNguNgon_thumb.jpg

Thời gian từ một giờ trưa đến bốn năm giờ chiều xóm nhỏ im ỉm, vắng cả tiếng xe gắn máy chạy ra chạy vô. Trẻ con đi học, người lớn đi làm, các cụ nằm liu riu phe phẩy quạt giấy, thỏa mãn nhu cầu nhúc nhích cườm tay, ngúc ngắc đều đều như chiếu lệ.

Tiếng đàn của cha

11.01.2023

Còn nhớ đó là một đêm cuối tháng mười, tôi ngồi co ro trên chiếc giường ướt sũng, ngoài trời mưa như trút, gió rú rít gần một ngày vẫn chưa chịu ngừng. Chốc chốc tôi hé cửa nhìn ra, bốn bề nước trắng xóa. Lúc chạng vạng trong màn mưa tôi cũng kịp nhìn thấy mấy cái mủng cha để sau hè trôi ra ngõ, xác mấy con gà, con vịt nhà ai trôi lềnh bềnh. Ở góc nhà, thỉnh thoảng cha bật lửa châm thuốc, cái hộp quẹt chừng ngấm nước, chỉ xẹt xẹt lên những tia lửa nhỏ rồi tắt ngúm. Cha yên lặng ngồi bó gối nhìn ra biển nước mênh mông. Mưa vẫn trắng trời.

một cuộc hẹn

3.01.2023
le-song-van-1-copy.jpg

Buổi chiều đã thẫm màu. Lâu rồi tôi không chứng kiến cái khoảnh khắc nối tiếp của buổi chiều và bóng đêm như thế này. Một vệt sáng yếu ớt còn sót lại trên bầu trời để báo hiệu sự mất hút kế tiếp. Thì ra nó uyển chuyển đến thế đấy.

gói quà không bao giờ mở ra

23.12.2022
Hoàng Chính_Gói quà không bao giờ mở ra_DM

Phải như cuộc đời có đầy những con người dễ dãi (với đồng loại) như thế thì trái đất đã là một góc của thiên đàng. Mỗi lần ném tờ báo vào sân nhà ấy lại không thể không nghĩ đến điều ấy. Mọi chi tiết phải nhớ thật chính xác. Đặt tờ báo không đúng chỗ là lỗi lầm khó tha thứ.

Buổi Tiệc

♦ Chuyển ngữ:
23.12.2022
annie-ernaux-20-ans-1_thumb.jpg

Từ xa, tôi thấy hai người quay trở lại, sánh bước bên nhau qua bãi cỏ, căn nhà lấp loáng ánh nắng sau lưng họ. Hai người cúi thấp đầu, chắc là vì chói nắng. Tôi nghĩ chỉ trong tiểu thuyết người đàn ông và người đàn bà mới có những dấu hiệu lừa dối.

buổi tối trước ngày lễ

22.12.2022

Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, chắc nàng sẽ co ro trong chiếc mền mỏng trên chiếc ghế dài này suốt buổi tối, ăn qua loa mì gói và đọc truyện hay xem phim cho qua thời giờ. Chàng cũng thế, trên chiếc ghế dài trong nơi chốn của riêng chàng, nhưng điều ấy với chàng tự nhiên đến nỗi chàng không bao giờ nghĩ nhiều đến nó.

quốc lộ

30.11.2022
Nguyễn Thị Minh Ngọc (1972) (1)

Bố đi làm về mệt để cho bố ngủ. Ồn ào như quỷ lộng chùa hoang vậy đó hả’. Nó bắt chước giọng má nó đó mà. Nhưng càng ra vẻ người lớn bao nhiêu, nó càng để lộ vẻ bé bỏng tội nghiệp bấy nhiêu…”

sõng vành

23.11.2022

Huyết giác là cây thuốc, vết thương của nó khi lành, hóa gỗ sẽ có màu đỏ như máu và đây là phần dùng để làm thuốc. Vết thương là phần có giá trị nhất của cây nên tên gọi huyết giác cũng là chỉ phần này, cả thân cây bạc trắng mà. Muốn cây có vết thương phải vạt, băm vào thân nó cho tứa máu, tứa nhựa chớ sao…

một đoá hồng cho emily

♦ Chuyển ngữ:
27.10.2022
William_Faulkner

Khi cô Emily Grierson chết, cả thị trấn chúng tôi đi đám tang: đàn ông theo kiểu trân trọng cảm mến một tượng đài đã đổ, đàn bà phần lớn vì tò mò muốn xem …

THỦY TINH HÓA

18.10.2022
20190823_130257_3_thumb.jpg

Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết…

Con người không cần phải chết hẳn…Cứ cho vào cái bồn này…Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại….

Miêu Khúc

18.10.2022
MieuKhuc

Nhà già có bề ngang 5 mét rưỡi, dài 10 mét – diện tích gòn gọn nằm trong một con hẻm đủ rộng cho xe bốn bánh chạy qua chạy lại, kể cả bán tải. …

Người Đàn Bà Phía Sau Những Chấn Song

3.10.2022
Truyện HC_Người Đàn Bà Phía Sau Những Chấn Song_PHOTO

Thoang thoảng mùi mồ hôi hòa trong mùi dầu nóng làm người đàn ông hứng tình. Chợt một cơn ho nổ bung cái lồng ngực người đàn bà. Cơn thèm muốn trong người đàn ông tắt ngúm như ngọn đèn đứt bóng. Anh nghiêng đầu, úp mặt xuống gối, tránh cơn ho của vợ. Tiếng gào và tiếng những thanh giường cót két cọ vào nhau lơi dần rồi chìm hẳn vào cái im vắng của đêm. Người đàn ông buông lơi hai cánh tay.

bà lão – kỳ 2

28.09.2022
Bà Lão Kỳ 2

Kỳ 2
Chúng tôi uống ngà ngà. Rượu bắt đầu ngấm vào đầu. Tôi đứng dậy đi một vòng quanh phòng, cảm thấy hơi choáng váng.
“Ông nghĩ thế nào về người chết?” Tôi dừng lại hỏi …

Bà Lão – Kỳ 1

27.09.2022
Bà Lão Kỳ 1

Kỳ 1
Bà lão đứng trước sân, hai tay khư khư ôm cái đồng hồ treo tường. Tôi đi ngang qua bà, dừng lại và hỏi, “Thưa bà, bây giờ là mấy giờ?”
“Thì anh cứ coi …

La Sanh Môn & Trong Khóm Rừng

♦ Chuyển ngữ:
9.09.2022
La Sanh Môn

Trong khi đó, quạ đổ về vô số. Ban ngày chúng quang quác lượn quanh những hoa văn đuôi cá cao trên mái. Lúc hoàng hôn, bầu trời trên cổng ửng đỏ, bầy quạ nổi bật trên nền trời như rải hạt vừng. Chúng vào gian buồng trên đầu cổng để mổ thịt người chết.

Viên Gạch Vỡ Ở Bức Tường Bá Linh

9.09.2022
Da Màu

Bàn tay đụng nhằm cái tách tráng men trắng muốt. Ngón tay trỏ run run móc vào cái quai cong vòng. Bàn tay vô hồn nâng vội cái tách lên miệng. Cánh mũi phập phồng đánh hơi chút mùi cà phê phảng phất trong lòng tách. Rồi bàn tay hạ cái tách xuống. Hai con mắt nhìn chằm chặp vào khoảng đáy còn vương cái vệt đen vẩn chút cặn sữa trắng.

Gỗ Mun và Hồn Ma Bóng Quế

♦ Chuyển ngữ:
2.09.2022
clip_image0028_thumb.png

Mỗi năm vào ngày giỗ chị Ngà, Măng thường sắm sửa quần áo, đồ chơi, tiền giấy, tất nhiên là đồ mã, để đốt xuống âm phủ cho chị cũng được thoải mái như mọi người trong nhà. Chúng tôi không phải bao giờ cũng sung túc, Măng vẫn bảo: thuở ấy gia đình tôi nghèo – ba tôi mới là trung tá – và chúng tôi không có tiền, không có tài xế, không có xe hơi. Khi sanh chị, Măng phải một mình đi xích lô vào nhà bảo sanh.

Chuyện dóc tổ lớn nhất

22.08.2022

Đó là chiếc chai mang thông điệp của tôi. Tôi đã rất tức giận và vì không thể nói với ai về căn nguyên sự tức giận của mình nên giao cho biển cả nhiệm vụ tìm kiếm một đôi tai biết lắng nghe. Nhưng làm thế nào mà nó lại lọt vào bàn tay to lớn của hai người đàn ông này sớm như vậy?

Người Đàn Bà Trôi Trong Sương Mù

10.08.2022

Nhiều năm sau tôi mới trở lại thăm thành phố K. Khi đi ngang qua công viên nằm bên bờ biển, tôi nhìn thấy họ – người phụ nữ điên và một người thanh niên khoảng trên dưới 25 tuổi đang ngồi trên một băng ghế nhìn ra biển. Người thanh niên đang đọc truyện, một cuốn truyện cổ tích cho người phụ nữ nghe, thỉnh thoảng lại dừng lại, bóc từng múi quít, từng trái dâu đút cho người phụ nữ điên và bà ngoan ngoãn há miệng ra, ăn như một đứa trẻ.

Trái tầm xuân

27.07.2022
trang-nguyen-gris-1_thumb.jpg

Tôi không biết có nên kể cho Sơn nghe về buổi sáng hôm qua, một sáng mùa đông tôi lang thang trong một cánh rừng.

Trên bản đồ ngoại ô Paris, vùng đất này được định vị như một công viên lịch sử. Nhưng với tôi nó là rừng vì quá bao la

rắn sài gòn

18.07.2022

Cũng là chủ trương chung trong kinh tế xã hội chủ nghĩa lúc bấy giờ, mỗi thành phố lớn phải là một “đại điểm” tập hợp được cả ba ngành, thương, công và nông nghiệp. Là nơi mua bán trao đổi hàng hóa, có luôn cả những xí nghiệp sản xuất đủ thứ ầm bà làng từ hộp sữa tới cái xế bốn bánh, thêm/gồm/ luôn cả nông nghiệp mần ra vườn rau ruộng lúa. Nói chung là ta đủ tự cường lẫn tự cung tự cấp, không cần nguồn ngoại nhập.

Xóm Bầu Hoang

13.07.2022
Picasso-Pregnant-Smokers-1903.jpg

Tuần trước cảm thấy đau bụng. Vợ đưa đi bác sĩ khám rồi chụp hình quang tuyến. Sau đó, bác sĩ gọi điện thoại về nhà giải thích cho vợ tôi, trong khi tôi đi vắng. Nàng tưởng tôi đã biết. Thai mới một tháng, còn nhỏ. Hơi giống bụng uống nhiều bia.

Chuyện Người Thua Kiện

7.07.2022
Ngu-Yen-Thoi-Nguoc-Chieu-Gio-bia_thumb.jpg

Khi phiên tòa bắt đầu, luật sư bên công tố viện đã lên án tôi về tội đánh cắp tài sản trí tuệ của hàng ngàn tác giả. Điều này đúng. Tôi có tội. Sẽ phải đi tù vì cố ý phạm pháp và ở tù lâu hơn vì không thể trả số tiền phạt quá lớn.

Ngôi Nhà

5.07.2022
airport_thumb.jpg

Nàng đưa tay định cầm lấy cây bút của mình, dẫu người đàn bà chẳng hề có ý định đưa cho nàng quyển sách. Chợt một người đàn ông xuất hiện cầm lấy quyển sách và cây bút từ tay người đàn bà, vui vẻ chào hỏi “Bút đẹp lắm, của em phải không?”. Lại đặt tất cả lên kệ sách. “Ơ, tại sao?” Người đàn ông lấy từ trong túi ra một chiếc khăn mùi xoa màu xanh đậm tự nhiên buộc lên cổ nàng, ngắm nghía, khen đẹp rồi vuốt tóc nàng. Nàng không phản đối. Người đàn bà có vẻ khó chịu ra mặt. Người đàn ông lại nói “Thật là nhớ em!”.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)