Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

NGƯỜI VẬN Y PHỤC ĐEN

11.04.2018
mad-men-in-silhouette-john-lyes_thumb.jpg

Và một khoảng mốc meo, bức ảnh chân dung vị lãnh tụ muôn năm trên vách gỗ chính diện. Và dường như chính vì điều đó mà tôi nghĩ đấy là sự cố ý của chủ nhân nơi chốn này. Tôi nghĩ mọi người sẽ thấy rằng, thay vì vứt bỏ bức ảnh đó, anh ta cứ để vậy, xem như một cách anh ta biểu hiện sự phủ nhận nó, hiểu là anh ta bôi bác nó càng tốt.

LỜI QUÊ GÓP NHẶT [Tường trình tháng Tư]

9.04.2018

Bấy giờ dân chúng có một phản ứng khá quyết liệt nhưng rất ngậm ngùi. Đám đông cùng khiêng một chiếc quan tài bên trong có xác nạn nhân, hoặc một cái gọi là quan-tài-gió [bên trong không có xác người] đến đặt trước cơ quan công quyền. Chiếc quan tài này, xác Chết này, sẽ thay cho những người còn Sống. Nó cất lên Tiếng Nói

Tuyệt Tác- Chín Biến Khúc

4.04.2018
8_thumb.jpg

tôi nhừ tử mất hai đêm nhưng tôi hả hê nhận thấy mình chịu khó cầm cọ sau hơn hai mươi năm nghỉ xả hơi. Té ra nó là nguồn cảm hứng, mặc dù đối với tôi lúc ấy cơ thể nó chỉ là một âm bản chưa được nhúng vào thuốc rửa để lộ ra những chi tiết mà tôi chưa có dịp nhìn thấy.

ĐOẠN KẾT

2.04.2018

Chúng tôi chưa từng nói đến chuyện chúng tôi sẽ chia xẻ khoảng không gian này như thế nào. Hiếu sẽ xích ra nhường chỗ cho tôi phải không, như anh sẽ phải nằm gần mép giường hơn bây giờ. Anh sẽ thích, hay khó chịu nếu tôi treo màn cửa, sơn lại tường cho hợp với tôi hơn? Bao nhiêu lâu thì tôi sẽ bắt đầu cảm thấy khoảng không gian này là của mình, là “nhà”, chỗ nương náu, nơi trú ẩn? Bao nhiêu lâu thì nó sẽ mang hơi hướng của tôi?

Thị Trường Suy Thoái


♦ Chuyển ngữ:
27.03.2018
5852-base_image_1.1424268069_thumb.jpg

Nếu như thị trường không hiện hữu nữa, liệu có ai nhớ nó không? Liệu có gì khác biệt không? Có ai thực sự quan tâm đến thị trường, ngoài việc họ có thể kiếm tiền từ nó?

KẺ TẬT NGUYỀN BẨM SINH

20.03.2018

Ông Đỗ, sau tràng cười kéo dài trong cổ họng, nói: “Con chó mà ông thích ấy là con chó nghệ sĩ, cũng là một kẻ tật nguyền bẩm sinh. Ông thấy nó tự phá cái đuôi của nó, tất nhiên là như vậy. Bọn nghệ sĩ chỉ tự hủy hoại chính mình chứ không hủy hoại ai khác…”

CỬA PHẬT

19.03.2018
clip_image004_thumb.jpg

Oan ức tức tối ngày càng chồng chất. Lúc ấy Chín không biết căm hờn này sẽ lớn theo tuổi. Nó cũng hình thành nơi Chín một nhân cách: bo bo quyền tư hữu, lì lợm trong mọi nghịch cảnh nhưng lại hèn nhát tháo chạy trước bạo lực.

Đầu Người Đàn Bà Trong Chiếc Lồng Chim

13.03.2018
IMG_3751_thumb.jpg

Có lần ở đại học Long Beach, Chi đã diễn loại nghệ thuật này với cái đề tài Protection – Sự bảo vệ. Mở đầu, trên sân khấu, đèn tắt hết. Khán giả thấy một vật di động trong cái mùng. Lúc đó Chi dùng đèn pin soi cổ và mặt. Trông quái đản lắm. Có bốn người đàn ông mặc đồ đen lẫn vào bóng tối cầm bốn góc mùng

Ngút ngàn

2.03.2018
clip_image002_thumb.jpg

Nguyên lấy mấy cây nhang đốt lên cắm trước mộ Xuân. Mùi hương thoang thoảng và làn khói quyện tròn làm Nguyên bình tĩnh lại. Nguyên nhìn quanh. Trong đám lau sậy bên kia, có khuôn mặt nào đang ẩn giấu nhìn Nguyên không?

TRẺ CON

27.02.2018

Cả hai cô đều quen nói tiếng Anh và hầu như không nói tiếng Việt, sau khi bị cha mẹ bắt đi học tiếng Việt, sau khi nhất định, bằng đủ mọi cách từ la khóc đến năn nỉ, không chịu đi học nữa. Cô tóc đuôi ngựa ngẩng lên:

TRỔ ĐỒI MỒI

13.02.2018
clip_image002_thumb.jpg

thật khó ngồi vào đàn để gò lại ngón, dù để giải khuây hay chỉ là gây ồn ào cho căn nhà bớt vắng vẻ. Cuối cùng Thị bỏ đàn, lùa nó ra vườn cho chung chạ với đám cây cỏ xung quanh; mỗi ngày rưới một ít nước cho nó mọc thêm phím. Dù chẳng học hành gì, Thị chọn cọ màu như một khúc quanh, một ngõ hẻm vừa im vừa khuất.

Mặt trời vẫn mọc trong TV

12.02.2018
Suns-The-Weather-Project-011_thumb.jpg

Ngày bắt đầu lúc 6h.

Hôm nay, như mọi ngày khác, tôi thức dậy lúc 6h, cũng là lúc bà gọi tôi dậy. Có những hôm tôi dậy đúng lúc bà gọi, có hôm lại lệch đi một chút. Hôm nay tôi dậy sớm hơn tiếng bà gọi

Trả thù dân tộc

31.01.2018
468741857_thumb.jpg

Bỗng tiếng người đồng hương khóa trước vang lên trong tâm thức anh: “Con gái Mỹ dễ “ấy” lắm; nhưng nếu mình không làm nó thỏa mãn nó sẽ thưa mình ra tòa.”

Trong khi lý trí bảo Hữu phải giữ đầu lạnh, dục vọng nung nóng thân thể anh.

Đi tìm…

25.01.2018

Cứ thế cho đến lúc Lan bỗng nhiên phát hiện ra cái gì mình cũng có hay nói cho đúng, cái gì cần, Lan đều có. Y như chúng từ đâu đột ngột hiện đến. Có nhà có cửa có nghề nghiệp có bằng Mỹ treo bên cạnh tranh sơn mài đông hạ thu đông, mai lan cúc trúc cùng tranh sơn dầu hiện đại lẫn với tranh Tàu cổ điển. Lại có rể Mỹ, dâu Việt, cháu thuần, cháu lai.

Ly Hương (kỳ 2)

23.01.2018
Early-sunday-morning-1930.jpeg_thumb.jpg

Một chuyên viên về mất mát, cô ta có thể có biệt danh như thế – còn anh thì chỉ là một tay mơ, khi đem so sánh với cô. Còn bây giờ, anh cũng quên luôn tên cô ấy. Đã mất tên rồi, mặc dù
anh từng biết nó quá rành rẽ. Đang mất, đã mất …. Anh bước gấp lên khi cái tên ấy bỗng trở lại với anh.
Leah.

Ly Hương (kỳ 1)

22.01.2018
image-for-Leaving-Maverley_thumb.jpg

Có một điều họ không đề cập bao giờ. Mỗi người đều tự hỏi liệu người kia có lo buồn không nếu họ không có con. Dường như đối với Ray sự thất vọng có can dự đến việc Isabel tỏ ra muốn biết tất cả về cô gái mà anh có nhiệm vụ đưa về nhà tối thứ bảy.

BỐN KÝ SỰ NGẮN

15.01.2018

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn không nói bất cứ điều gì về căn nhà gỗ ván thông. Tôi cho rằng sự im lặng của nhà thơ có nghĩa là nhà thơ không hề biết căn nhà gỗ ván thông này. Căn-nhà-gỗ-phần-mộ-thanh-xuân hẳn là một căn nhà gỗ ván thông khác, nay còn hay mất không ai biết.

Cát

9.01.2018
il_570xN.1222055276_ieo4_thumb.jpg

Sandbridge- sơn dầu của John White
Khách sạn tọa lạc ven rừng, kiến trúc hài hòa với thiên nhiên, giữa các cây cổ thụ dây leo chằng chịt, rễ to trồi khỏi mặt đất.
Khung cảnh …

CÁ BỐNG TƯỢNG

4.01.2018

Hẳn là những con số biết nói, nói rõ nữa là khác bởi chẳng ai ngoài ông Bá mới dám làm những chuyện mà kết quả thì chẳng biết mô tê gì ngoài lời hứa suông của bọn thương lái. Con số ấy cũng biết chuyển động, khi sụt khi trồi, khi lên khi xuống nhưng chung quy thì cái túi của ông Bá ngày càng phình to ra.

con non

21.12.2017

Con sợ súng. Nhà con treo một khẩu súng, của ông. Con chưa từng chơi súng, chưa một lần trầy da bởi đạn giấy ná chun. Thấy súng là con ôm đầu chạy thật xa, có lúc chui trong chăn, không có chăn thì chui xuống gầm giường, cuộn tròn ngoan ngoãn. Gia đình con không bận tâm về triệu chứng này của thằng quý tử. Theo họ thì đứa trẻ nào sợ súng, sẽ hứa hẹn cho một hiền nhi.

BỮA CƠM TÂY

20.12.2017
painting1_thumb.jpg

LTS: một truyện ngắn lôi cuốn, tinh tế, sâu sắc, và gây bất ngờ – không ở cách viết làm dáng hay những tình tiết nguỵ tạo, không cần những tuyên ngôn, không cần cả “làm mới” theo những hình thức văn chương thời thượng – điều này đòi hỏi một sự tự tin và tinh nhạy bẩm sinh trong việc “rình rập” những ý nghĩ, những cảm giác,

HẬU

19.12.2017

– Này Hậu khi làm chuyện với cái ấy của Hậu, thường thường ta và hậu cùng im lặng

– Dạ thưa, im lặng vẫn hơn ạ.

– Tại sao? Ta xem ti vi sex thấy bọn loài người thường rên và rú những lúc như thế.

LAN GIẢ HOA

8.12.2017

Các thứ ấy chuyển dịch mau lẹ đến nỗi chúng như thể chưa xảy ra, trong phút chốc chúng biến mất và phút chốc sau đó là khoảng trống vắng bằn bặt. Người đàn ông im ngó người đàn bà giống người ta nhìn sững bức tượng. Hai người trong giây lát cùng im ngó nhau, hai bán diện thanh tú, nhất là sống mũi thẳng của họ.

NGÀY HUYỄN TƯỢNG

28.11.2017
Andrew-Wyeth-Wind-from-the-_thumb.png

Đi ngang bàn làm việc của bà Nhã, như chiếc bóng anh lướt qua đó, chiếc bóng nhập vào chỗ ngồi, chồng bản thảo đặt sẵn trên mặt bàn, và anh, lúc đó là anh, suy tưởng gì đấy hay không suy tưởng gì hết

DI THÊ

27.11.2017
clip_image002_thumb.jpg

Cho đến tận bây giờ, đã hai mươi bảy năm sau, tôi vẫn nhớ cái cảnh tôi rơi xuống từ gác gỗ ngôi nhà đầu tiên của gia đình tôi. Từ khoảng vài năm sau, khi tôi bắt đầu đi học, ký ức về những ngày lên ba cứ chập choạng như những giấc mơ.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 4

23.11.2017
clip_image008_thumb.jpg

Quang điên, nhưng thường rất khó chịu khi có ai nhắc nhở tới điều đó. Anh đã làm nhiều cố gắng để trở lại với đời sống bình thường, chịu khó làm việc, suy nghĩ, sinh hoạt như một người tỉnh. Điều đó không ngăn anh đã và còn đang là một người điên. Mặc dù vậy, cái ngày anh gõ cửa xin tá túc với ba tấm giấy — một của dưỡng trí viện, một của ông chủ Phát Lợi, còn tấm kia là giấy hàng tháng phải ra Công An xã trình diện — Má đã hết sức mừng rỡ.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 3

21.11.2017
clip_image009_thumb.jpg

Vậy là hết. Sáu tháng ở trong ngôi nhà này, đã bắt đầu nghĩ đến một bến đậu, một người con gái, một mái ấm; đã nghĩ đến một vận hội mới vừa mở ra cho cuộc đời mình. Không một điều gì có thực cả. Kể cả Thảo cũng chỉ là một chiếc bóng. Một khoảnh khắc. Tình yêu không thể là khoảnh khắc, phải vĩnh cửu. Thảo chỉ là một ước mơ da thịt.

Đêm Oakland. Câu Hỏi

16.11.2017
night-town-bridge-from-san-francisco-to-oakland-san-francisco-united-states-california_thumb.jpg

Tôi nghĩ đến nỗi trơ trọi của Đức và những người bạn của hắn trong cuộc hành trình tìm kiếm một ý nghĩa …. Có khi tôi nợ [Đức] không chỉ một câu trả lời cho cái vấn nạn đã lởn vởn phía trên những ly bia sủi bọt và đĩa tiết canh màu đỏ bầm trong ngôi quán ở cái thành phố chúng tôi kéo đến tối hôm qua.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)