Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Bố Về Ăn Sau

LTS: Một truyện ngắn kinh dị, viết theo phong cách hiện thực huyền ảo ác mộng. Rất sống sít, rất đau, rất Kinh Dương Vương, rất Rừng! Một trong những truyện ngắn độc đáo nhất của văn học hải ngoại. Đặng Thơ Thơ đánh máy lại từ Văn Học số 124, tháng 8/1996.

g_vigoenfotos_8436s



Bố ơi! Sao trưa rồi mà bố chưa nhóm bếp?”

Đứa con lên 3 của Lâm, giọng nèo nẹo. “Bên nhà bà tổ trưởng nấu gì mùi bay thơm làm con đói bụng.”

Đang nằm thiu thiu trên chiếc ghế bố nhà binh, nghe tiếng con, Lâm choàng dậy dụi mắt.

“Bố ơi! Con đói bụng.”

“Bố biết rồi. Con coi còn cơm nguội lấy ăn đi.”

“Cơm còn mấy hột con vét hết rồi. Còn chừng 10 hột thôi.”

“Ừ, để bố nấu cơm con ăn.”

Nhưng gạo hết từ hôm qua. Vay tạm hàng xóm ba bơ chưa trả, chẳng lẽ bây giờ lại vay nữa. Nhưng không vay thì lấy gì nấu cơm. Mà tiền thì không có. Sách vở đã bán hết, áo quần coi được mắt cũng đã bán; cọ, màu, dao cũng đã bán. Lâm dòm quanh quất, chẳng còn gì đáng giá để người ta có thể mua nữa.

“Thưa bố con đi học về.” Đứa con trai đầu 8 tuổi thưa. “Bố nấu cơm chưa? Sao bố chưa nhóm bếp?”

Nó xuống nhà dở nắp nồi cơm.

“Hết sạch rồi. Bố mua gạo về con nấu cơm cho. Sao mẹ hôm nay về trễ thế?”

“Ừ! Mẹ về trễ. Con chờ mẹ, bố đi mua gạo về nấu cơm.”

“Bố nhớ mua bó rau muống, nước mắm nhé.”

*

Người đàn ông trải tấm ny-lông ra ở vệ đường nhiều người qua lại. Trên tấm ny-lông đặt một con dao, một cây cân. Một tấm b3ng nhỏ viết “Hàng thịt tươi sống”. Người đàn ông trần truồng đứng nhìn kẻ qua người lại. Vài người ghé, nhìn qua rồi bỏ đi. “Ốm quá”, người đàn ông nghe buồn bã. Nắng giữa trưa nóng chảy mỡ. Mồ hôi rịn ra khắp người. Mọt ông trạc tuổi năm mươi dừng lại, ngắm nghía.

“Chú trông không được mập lắm. Nhưng cũng tàm tạm. Trưa rồi tôi cũng ngại đi. Cắt cho tôi một ký thịt bắp đùi. Nạc nạc một chút.”

Người đàn ông cắt, cân và giao hàng.

Kể ra hàng cũng không đến nỗi ế. Khách ghé mua mỗi lúc một đông.

“Cân cho tôi cái cẳng chân. Sao teo tóp vầy nè!”

Cắt, cân và giao hàng.

“Cân cho tôi cánh tay. Trời! Chẳng có thịt thà gì hết.”

Cắt, cân và giao hàng.

“Cân cho tôi lá gan. Ăn gan cũng chẳng gan lên được. Mà càng gàn càng nên vạ.”

Cắt, cân và giao hàng.

“Cân cho tôi bộ óc đi! Óc nhỏ quá. Ừ, mà lớn làm chi, chẳng dùng được vào việc gì. Có người suy nghĩ giúp rồi. Chỉ tội tôi lại thích ăn óc.”

“Cân cho tôi…”

“Cân cho tôi…”

“Cân cho tôi…”

Thịt tươi khan hiếm nên chẳng mấy chốc sắp hết hàng.

“Cân cho tôi… Còn ít thế này à.” Một người đàn bà ca cẩm.

“Thưa bà, phiền bà láy con dao và cắt chỗ nào bà thích. Hai tay tôi đã có người mua rồi không giúp bà được”

“Ai lại làm thế. Người bán phải phục vụ người mua chứ? Bán gì thì bán phải chừa lại cánh tay để phục vụ chứ?”

“Vâng, xin bà cảm phiền.”

“Lần này thôi đấy. Chú phải rút kinh nghiệm.”

Người đàn bà cắt cái thủ, cân và trả tiền.

Đến chiều thì hàng thịt chỉ còn lại một đống xương và một trái tim nhảy thoi thóp. Người đàn ông nghĩ đã đến lúc phải về mua gạo nấu cơm. Chắc hai con ở nhà đã đói lắm. Nhưng anh không còn chân để đi. Bây giờ sự sống dồn lại nơi trái tim, nhưng trái tim không có chân.

Chợt có người đến hỏi mua tim. Anh ngần ngừ, đói giá cao. Người mua đồng ý.

“Nhưng tôi chỉ bán một lạng thôi.”

“Được.”

Rồi một người nữa đến.

“Trái tim này bán bao nhiêu? Ai mua một góc rồi?”

“Thưa ông… tôi không bán.”

“Hàng chiều rồi, bán đi còn về. Neo giá làm gì.”

“Thưa ông không. Bán nó là tôi chết.”

“Ối giào! Chết thế nào được. Khối người bán mà có chết đâu. Thôi tôi chỉ mua 2 lạng về nấu cháo. Bao nhiêu cũng trả.”

“Ông trả bao nhiêu? Đô hay cây?”

“Muốn đô có đô, muốn cây có cây.”

Lại một người đến. Cuộc trả giá ngày càng cao. Nhưng không ai từ chối cả. Thịt tim vốn ngon, luộc hay nấu cháo đều ngọt. Ăn thịt tim sống lâu.

Cuối cùng chỉ còn một mảnh nhỏ, người đàn ông nhất định không bán.

“Đây là đời tôi. Đây là linh hồn tôi, sự sống của tôi. Tôi đã bán tất cả rồi. Kể cả tim. Tôi chỉ còn giữ nó lại một chút này để làm người.” Anh ta nói với người khách hàng cuối cùng.

*

Nghe tiếng bố gọi, đứa con trai lớn vội chạy ra, “Bố về! Có gạo rồi!” nhưng nó không thấy bố đâu. .

“Bố đây này.” Tiếng nói từ dưới đất vọng lên. Đứa nhỏ ngơ ngác.

“Bố ơi! Bố ở đâu vậy?”

“Đây này. Con ngồi xuống đi. Con thấy chưa, miếng thịt sống nằm ngay ngạch cửa.”

Đứa bé cúi xuống nhìn. Nó thấy một miếng thịt lấm lem bụi đất.

“Bố đấy con. Con gọi mẹ ra nói bố về. Có tiền mua gạo rồi.”

“Ma! Ma! Mẹ ơi! Ma bố! Ma bố!”

Người vợ chạy ra.

“Cái gì? Bố đâu? Ma gì? Ma bố nào?”

Đứa bé chỉ xuống ngạch cửa, ú ớ như người câm.

“Bố… bố… về…ma…”

“Cái gì? Nói cho mẹ nghe. Bố về bao giờ?”

“Miếng thịt… nói… Bố… nói….”

“Vớ vẩn quá! Thôi vào ăn, mẹ luộc khoai rồi. Bố về muộn quá. Ăn trước phần khoai bố về ăn sau.”

Miếng thịt trái tim đã quá mệt, lịm đi không còn lên tiếng được nữa.

Khi người vợ khép cửa, chị thấy con mèo nhà hàng xóm tha cái gì từ ngạch cửa chạy trốn.

Nửa đêm người vợ nghe tiếng mèo kêu dưới bếp. Chị thức dậy đuổi nó không đi. Chị nghe tiếng nói chồng phát ra từ bụng mèo:

“Em ra đống rác chỗ góc đường thấy cái túi vải màu đen lấy đem về.”

Người vợ sợ hãi. Chị ra đống rác quả nhiên thấy túi vải. Mở ra thì thấy tiền trộn với máu.

Chị biết chồng đã chết.




bài đã đăng của Kinh Dương Vương

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)