Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chuyện dóc tổ lớn nhất

0 bình luận ♦ 22.08.2022

 

Alien Police - DALL·E mini

(Minh họa tạo bằng DALL·E mini)

 

 

Khi họ gõ cửa, tôi biết có cái gì không ổn ngay tức khắc. Qua lỗ nhòm, tôi thấy họ có hai người, hai người đàn ông cao lớn. Họ thay nhau gõ, tiếng gõ giống hệt nhau. Điều đó dĩ nhiên rất bất thường. Cách bạn gõ cửa thể hiện tính cách của bạn. Mỗi người có một cách gõ riêng. Cho dù họ là anh em sinh đôi, đôi tai tinh tường của tôi cũng đã nhận ra một sự khác biệt nào đó!

Nhưng trước sau gì thì tôi cũng phải mở cửa, đúng không? Bởi vậy tôi mở cho rồi. Và ngay sau khi cánh cửa được đẩy ra, một trong hai người giơ tay lên dí vật gì đó vào mặt tôi. Ô, một cái chai màu xanh lá cây. Tôi nhận ra nó liền. Dù tôi không nhìn thấy bất kỳ mảnh giấy nào bên trong chai cả.

Đó là chiếc chai mang thông điệp của tôi. Tôi đã rất tức giận và vì không thể nói với ai về căn nguyên sự tức giận của mình nên giao cho biển cả nhiệm vụ tìm kiếm một đôi tai biết lắng nghe. Nhưng làm thế nào mà nó lại lọt vào bàn tay to lớn của hai người đàn ông này sớm như vậy? Đáng lẽ cái chai phải đi đến những vùng đất xa xôi nơi mà công lý thịnh hành, nơi mà tiếng Anh không phải là ngôn ngữ chính thức chứ!

‘Đây là cái chai của anh?’ Cả hai hỏi cùng một lúc.

Tôi gật đầu, cố nén cười. Điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi muốn nhảy cẫng lên như con nít.

‘Chúng tôi có thể vào không?’ Một người hỏi.

Mời người lạ vào nhà của mình? Chắc là không nên nhưng những chiếc cặp da đựng giấy tờ mà họ đang cầm trông giống như những chiếc cặp mà luật sư thường mang theo. Trên đất Mỹ này, chúng ta thích chế giễu luật sư nhưng sự thực chúng ta tin họ hơn là tin vào ý niệm đúng sai của chính mình. Vì vậy, tôi bước sang một bên cho họ bước vào và ra dấu mời họ ngồi xuống ghế sofa nhưng họ cứ phớt lờ. Vẫn đứng, người cầm chai đặt nó lên bàn cà phê, mở cặp da và lấy ra một tờ giấy.

‘Anh gởi thông điệp này, phải không?’

Tôi gật đầu, thậm chí không cần nhìn kỹ.

‘Anh tuyên bố đã chứng kiến một câu chuyện dóc tổ lớn nhất. Hãy kể cho chúng tôi nghe.’ Cả hai đồng thanh nói.

‘Tôi rất vui lòng làm điều đó. Nhưng các ông có thể cho tôi biết các ông là ai và vì sao muốn nghe câu chuyện?’

Câu hỏi thông thường của tôi dường như khiến họ bối rối. Họ nhìn nhau.

‘Anh gửi thông điệp trong một cái chai. Ai nhận nó có khác biệt gì đâu?’

Một lần nữa, họ đồng thanh nói. Tôi muốn toát mồ hôi vì bắt đầu hiểu tại sao họ làm như vậy. Vì lý do nào đó, họ tin rằng hai giọng nói sẽ khiến bất cứ điều gì họ nói trở nên đúng hơn. Nghĩa là họ sẽ khó chấp nhận sự bất đồng hoặc sự ngốc nghếch.

‘Được rồi. Các ông nói đúng. Nhưng đây là một câu chuyện khá dài.’ Tôi đưa tay mời lần nữa, ‘Hai ông vui lòng?’

Họ ngồi xuống, rõ ràng nóng lòng muốn nghe chuyện dóc tổ lớn nhất.

‘OK. Chuyện xảy ra như thế này. Tôi nộp đơn xin thẻ xanh. Nhập cư vào Hoa Kỳ. Nước Mỹ đó. Và giấy chứng nhận của cảnh sát là một trong những giấy tờ tôi phải nộp.’

‘Giấy chứng nhận cảnh sát là gì?’ Một trong hai người khách của tôi hỏi.

Hay thật, hay thật! Chắc tôi khùng hay sao đó! Những người này đâu phải là luật sư. Nhất định họ là tín đồ Mặc Môn rồi. Mấy người ngoan đạo đi làm sứ mệnh truyền giáo chứ ai vào đây nữa. Hay thật!

‘Đại khái đó là tờ chứng nhận tôi không phải là người phạm pháp.” Tôi giải thích, hơi bực mình.

‘Yêu cầu đó có vẻ hợp lý. Vậy ai xin nhập cư cũng phải nộp tờ chứng nhận đó?’

‘Không, chỉ những người nhập cư hợp pháp thôi. Những người nhập cư bất hợp pháp không cần phải nộp.’

Thấy cách họ nhìn nhau, tôi vội nói thêm để tránh nghe những lời đồng thanh.

‘Những người này thường nghèo và tuyệt vọng và những thua thiệt của họ được đặt lên ưu tiên hàng đầu. Ở nước Mỹ lòng nhân đạo được xem là rất quý.’

Cả hai gật đầu như thể họ đã am hiểu. Câu nói đó quá đơn giản nhưng tôi không thể cắt nghĩa cho những người thiếu kiến thức này lòng nhân đạo là một khái niệm phức tạp. Không biết bao nhiêu thì giờ mất đi để người ta có thể đồng ý trên nguyên tắc, nói gì đến các ứng dụng thực tế!

Không để bị lạc đề thêm, tôi tiếp tục kể chuyện đã xảy ra cho tôi với một giọng hơi dạy đời.

‘Vì vậy, tôi đi đến đồn cảnh sát tỉnh, gọi là biệt đội RCMP ở Canada, và yêu cầu được cấp giấy chứng nhận đó. Nhân viên hỏi tôi cần nó để làm gì. Để xin nhập cư Hoa Kỳ, đây lá thư của văn phòng Di trú Hoa Kỳ đây. OK. Cho tôi coi ID của anh. OK. Lệ phí là 60 đô la. OK. Bây giờ lấy dấu tay. OK. Xong rồi. Giấy chứng nhận sẽ được gửi qua đường bưu điện… OK. Và đúng như nhân viên đó nói, tôi nhận được giấy trong một tuần. Thuận buồm xuôi gió. Hết sức giản dị, hết sức dễ dàng!’

‘Câu chuyện này có hào hứng hơn không?’ Một người hỏi, nhã nhặn nhưng hối thúc. Người đâu mà khó chịu!

‘Sắp rồi. Sắp rồi! Đó hai năm trước. Rồi thì xảy ra cơn đại dịch. Hoa Kỳ ngừng chấp nhận những người nhập cư thuộc một số dạng…’

‘Anh muốn nói nhà nước ngừng tiếp nhận người nhập cư bất hợp pháp?’

‘Không, biên giới vẫn mở, ít nhiều. Những người nhập cư bất hợp pháp vẫn được cho vào.’

Bây giờ họ thực sự ngạc nhiên. Họ nhìn nhau và kêu một tiếng ‘Ồ’ thật dài. Tôi không thể không thở ra. Nếu tôi để cho họ có phản ứng trước từng mẫu tin lạc đề như thế này, tôi sẽ không bao giờ kể hết câu chuyện của mình!

‘Điều đó không hoàn toàn sai, các ông biết không?’ Tôi thở dài thêm. ‘Một số trong những người này xứng đáng được giúp đỡ ngay lập tức. Hơn nữa, tổng thống Mỹ đã mời họ mà! Nhưng trở lại câu chuyện dóc tổ của tôi. Vì đại dịch, đơn xin nhập cư của tôi bị hoãn gần hai năm. Điều đó có nghĩa là giấy chứng nhận của cảnh sát đã hết hạn và tôi phải xin giấy chứng nhận mới. Vì vậy, tôi gọi văn phòng RCMP để lấy hẹn. Anh cần loại chứng nhận nào? Đạo luật Quyền riêng tư hay Xuyên biên giới? Nhân viên trên điện thoại hỏi. Tôi không biết, trang web của Văn phòng Nhập cư không đề cập đến mấy cái tên đó. Nhưng tôi có giấy chứng nhận cũ đây. Nó được cấp hai năm trước và bây giờ hết hạn. Tôi có thể đem tới văn phòng cho cô xem. OK, đem nó đi. ‘

‘Hình như anh phải biết giấy chứng nhận mà anh cần nộp thuộc loại nào.’ Người khó chịu nhận xét.

A, hai ông này làm cho nhà nước, tôi chua chát nghĩ thầm. Giọng khàn khàn, tôi đáp.

‘Làm sao tôi biết được điều đó khi trang web của Bộ Di trú chỉ ghi giấy chứng nhận của cảnh sát và không có gì khác? Bộ tôi phải gọi luật sư sao? Tôi sẽ phải trả một trăm đô la cho câu trả lời, tôi biết giá hết! Và người đã làm giấy chứng nhận lần trước, anh ta biết chính xác mình phải làm gì. Anh ta là thiên tài à? Hiện nay anh ta đang làm việc cho NASA sao?! Quan liêu, bất tài! Nếu tôi đến một tiệm thuốc tây và nói tôi cần chụp hình xin thẻ xanh, họ sẽ biết phải làm gì ngay lập tức! Tôi không cần nói thêm một lời nào nữa!’

‘Thật sao?’ Cả hai người cùng hỏi.

Giờ thì việc họ nói đồng thanh không có gì thích hợp hơn. Họ đồng ý đây là một sự việc rất nghiêm trọng. Chuyện dóc tổ lớn! Cảm thấy được minh oan, tôi tiếp tục câu chuyện của mình một cách hăng hái hơn.

‘Sau cú điện thoại đó. Tôi nhìn vào tờ giấy chứng nhận cũ. A, đạo luật về quyền riêng tư. Chi tiết này được ghi ra rành rành. Giờ thì tôi biết mình cần giấy chứng nhận loại nào nhưng tôi vẫn mang nó đến văn phòng cảnh sát cho họ xem. Lần này, một nữ nhân viên giúp tôi. Cô xem xét nó rất kỹ lưỡng. ID của anh. OK. 85 đô la. Tại sao, lần trước là 60 đô la mà? Ồ, dấu tay 25 đô la. Vậy à? Lạm phát 6%. Tăng lệ phí 30%. Nhưng không sao, 85 đô la đây. OK. Bây giờ lấy dấu tay…’

‘Anh có thể bỏ qua những chi tiết không quan trọng không?’ Người khó chịu cau mày.

‘Những chi tiết đó không phải là không quan trọng! Lần này họ dùng máy lấy dấu tay và lâu hơn gấp 5 lần. Điện tử! OK, không phải lỗi của cảnh sát. OK, tôi sẽ bỏ qua phần này. Và bây giờ, chi tiết quan trọng đây: Họ cấp giấy chứng nhận sai… Xuyên biên giới, thay vì Đạo luật về quyền riêng tư!

‘Sao có thể như thế được?!’ Hai người khách đồng thanh kêu lên.

‘Tôi biết, tôi biết! Không thể tưởng tượng! Nhưng đó là chuyện đã xảy ra. Tệ nhất là tôi phải trở lại văn phòng cảnh sát để xin cấp giấy chứng nhận theo Đạo luật Quyền riêng tư và trả tiền một lần nữa. Tại sao? Bởi vì tôi phải nói “Tôi xin được cấp Giấy Chứng nhận Đạo luật Quyền riêng tư.” Đưa họ coi giấy chứng nhận mà tôi muốn được cấp là không đủ!’

‘Anh nói giấy chứng nhận anh đưa họ xem có ghi chữ Đạo luật về quyền riêng tư?’ Người không khó chịu hỏi.

‘Chắc chắn trăm phần trăm. Ghi rõ ràng trong đó!’

‘Và anh vẫn phải trả tiền?

‘Tôi phải trả. Nhưng đừng tưởng tôi đầu hàng vô điều kiện không tranh đấu nha. Tôi cứ kêu “Tôi không tin nổi! Tôi không thể tin chuyện này đã xảy ra cho tôi.”’ Tôi nhấn mạnh một cách tự hào.

‘Anh gọi đó là tranh đấu à?’ Cả hai hỏi.

‘Tôi cũng nói đáng lẽ họ phải biết một người nộp đơn xin nhập cư vào nước Mỹ cần loại giấy chứng nhận nào, không cần phải hỏi. Họ là những chuyên gia. Và tôi có thể dựa vào kiến thức chuyên môn của họ.’

‘Đó không phải là tranh đấu.’ Họ phát biểu quan điểm của mình, đồng thanh.

‘Mấy ông nói đúng.’ Tôi đành thừa nhận. ‘Đáng lẽ tôi phải khăng khăng đòi gặp cấp trên. Nhưng không, tôi quên đề cập việc này. Cô nhân viên có đi hỏi ý cấp trên, và trở lại với câu trả lời tương tự. ‘Cấp trên của tôi nói anh phải trả chi phí vì anh không nói anh muốn được cấp Giấy chứng nhận Đạo luật quyền riêng tư…’

‘Vậy là anh đã trả tiền. Lần này họ có cấp đúng giấy không?’

‘Có, lần này họ cấp đúng. Lạy Chúa! Đó, chuyện như vậy đó. Dóc tổ như vậy đó! Không thể tin được. Tàn nhẫn. Nhưng là sự thật!’ Tôi nghiến răng kết luận.

‘Đó là câu chuyện của anh? Đó là chuyện dóc tổ lớn nhất mà anh chứng kiến?’ Người khó chịu hỏi, không hài lòng ra mặt.

A, tôi làm ông ta thất vọng! Còn phần tôi thì sao? Tôi không mấy hy vọng sẽ có đôi tai nào đó nghe được thông điệp của mình nhưng bây giờ có bốn cái tai và chúng đều điếc hết. Tôi trừng mắt nhìn cả hai, người khó chịu và người không khó chịu, nói thật nhanh.

‘Các ông không nghĩ rằng đó là một chuyện dóc tổ à? Họ là cảnh sát. Họ phải làm việc một cách trung thực. Tại sao họ không thể nhận họ đã sai? Họ muốn tiền lệ phí, tôi hiểu. Hoặc hệ thống của họ được làm dựa trên tiền đề cảnh sát không thể mắc sai lầm. Nhưng dóc tổ để khỏi chịu trách nhiệm à?! Đối xử với chúng tôi như thể chúng tôi là những con khỉ khờ khạo, không có bộ óc! Tệ nhất là họ thà dóc tổ hơn thừa nhận mình sơ suất! Cứ tưởng tượng một khách hàng đưa cho dược sĩ xem một chai thuốc cảm mà anh ta muốn đặt mua và dược sĩ nói rằng ông phải nói tên hóa chất thì tôi mới bán thuốc này cho ông được!! Thật đáng xấu hổ, mấy người cảnh sát! Toàn là dóc tổ!’

Khuôn mặt đau khổ và giọng nói run rẩy của tôi dường như khiến họ rất ngạc nhiên. Người không khó chịu hỏi người khó chịu.

‘Trọng trường hợp này, họ thường nói gì?’

‘Anh đang sống trên hành tinh khác à?’ Người khó chịu đáp.

‘Anh đang sống trên hành tinh khác à?’ Người không khó chịu hỏi tôi.

Trò chuyện kiểu gì vậy hả trời! Tôi nhìn chằm chằm vào họ trong khi sự thật bắt đầu ló dạng.

‘Các ông là ai? Là người máy?’ Tôi hỏi, nghẹn lời.

‘Không, chúng tôi đến từ một hành tinh khác. Người ngoài hành tinh, đó là tên các anh gọi chúng tôi.’ Cả hai đồng thanh trả lời.

‘Chúa ơi! Chúa ơi!’

Tôi lặp đi lặp lại, gần ngất xỉu. Không có cửa sau không thì tôi đã cố lê mình về phía đó.

‘Tại sao… tôi? Tại sao các ông… lại đến đây?’ Tôi lắp bắp.

‘Vì chúng tôi nhận được thông điệp của anh. Chúng tôi quan tâm đến con người, đặc biệt là những người dóc tổ vì chúng tôi không thể dóc tổ. ‘

‘Vậy là ông công nhận! Vậy là ông đồng ý rằng cảnh sát dóc tổ. Ông có định làm gì không? Tôi có mọi chi tiết đây… Sư đoàn 101 của RCMP Canada. Tôi gặp họ một ngày trước Ngày Tổng thống… Lúc 10:30 sáng. Đó, ông có đủ chi tiết rồi. Những người trung thực như các ông nên trừng phạt họ, trưng ra bằng chứng các vụ dóc tổ của họ, các sự che đậy, sự coi thường của họ đối với những người mà họ đáng lẽ phải hết mình phục vụ!’

Lời nài nỉ của tôi hẳn có sức thuyết phục vì người khó chịu, người cầm tờ thông điệp của tôi, đặt nó lên trên cặp da và viết gì đó với ngón út của mình. Lòng tràn đầy hy vọng, tôi nghiêng đầu nhìn xem ông ta viết gì. Rủi thay, không phải là tiếng Anh.

‘Kết luận của ông là gì? Đó có phải là chuyện dóc tổ lớn nhất không? Trâng tráo quá sức, đúng không?’

Ông ta cất tờ giấy vào cặp da, im lặng. Từ từ cả hai đứng dậy.

‘Anh hẳn đang sống trên một hành tinh khác. Trong trường hợp này, chúng tôi tin câu nói đó rất là phù hợp.’ Cả hai cùng nói, như đó là phán quyết sau cùng của họ.

‘Hả? Các ông không thấy đó là quá đáng? Các ông không thèm làm gì hết? Đáng lẽ phải bắt cóc họ, đưa họ lên hành tinh của các ông để họ có thể học hỏi từ các ông một điều gì chứ!’

Đề nghị vô vọng của tôi dường như khiến họ thích thú. Người không khó chịu mỉm cười.

‘Lúc đầu chúng tôi cũng đưa hàng chục người như vậy đi nhưng hóa ra vô ích. Họ không thể học. Và trở lại lời tuyên bố của anh, chuyện dóc tổ mà anh chứng kiến thực ra là một chuyện dóc tổ loại trung bình. Có những cái lớn hơn nhiều. Dóc tổ, che đậy, dàn dựng… Anh tức giận, anh phẫn nộ, chúng tôi hiểu. Nhưng không phải Canada là một quốc gia tốt để sống sao? Tưởng tượng những nơi khác sẽ như thế nào!’

Trung thành với tính khó chịu của mình, người khó chịu nói thẳng thừng và vẫy ngón tay út của ông ta.

‘Anh làm mất thì giờ của anh và của chúng tôi.’

Sau đó, họ tiến ra cửa. Một ý nghĩ hiện lên trong đầu, tôi đi theo họ.

‘Tôi có thể đi với các ông không? Tôi chán ghét cái hành tinh này quá rồi.’

Họ nhìn tôi rồi mỉm cười.

‘Được chứ. Chúng tôi có thể đem anh đi.’

Nụ cười của họ khiến tôi lạnh gáy. Tôi thật ngây thơ! Làm sao tôi có thể chắc chắn mấy người này không phải là cảnh sát mặc thường phục? Có khi họ biết không thuyết phục được tôi với câu chuyện dóc tổ của họ nên bây giờ tới để ‘mời’ tôi. Có vậy, mới bảo đảm là không một ai biết về câu chuyện dóc tổ lớn nhất đời đó!

‘Xin lỗi, tôi nghĩ lại rồi. Tốt hơn tôi nên ở lại đây. Hành tinh của các ông có thể quá khô cằn đối với tôi. Tôi sẽ không sống sót trên sao Hỏa, mấy ông biết đó.’ Tôi nói lớn và lùi lại một bước.

Đóng cửa lại và cài chốt, tôi đứng bên cửa sổ nhìn họ. Họ bước đi như những người đàn ông bình thường. Không có một UFO nào đang đợi ở góc phố. Cảnh sát xảo quyệt làm sao. Thiếu khả năng nhưng xảo quyệt.

Bây giờ, nhìn lại, tôi đúng là thằng khờ. Bị tổn thương bởi một chuyện dóc tổ trắng trợn, bộ não của tôi tạm thời mất khả năng suy nghĩ. Ai viết với một ngón út? Dĩ nhiên là người ngoài hành tinh! Tại sao tôi không đi theo họ và rời khỏi thế giới này? Họ nói chuyện dóc tổ mà tôi chứng kiến ​​chỉ là chuyện dóc tổ trung bình. Đời sống trên hành tinh xinh đẹp, không khô cằn này thật đáng sợ biết bao!

bài đã đăng của kc Nguyễn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)