Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Bà Lão – Kỳ 1

0 bình luận ♦ 27.09.2022

Kỳ 1

Bà lão đứng trước sân, hai tay khư khư ôm cái đồng hồ treo tường. Tôi đi ngang qua bà, dừng lại và hỏi, “Thưa bà, bây giờ là mấy giờ?”

“Thì anh cứ coi nè,” bà lão trả lời. Tôi nhìn vào mặt đồng hồ trống trơn không có kim.

“Dạ thưa bà, cái đồng hồ này không có kim.” Tôi ngạc nhiên nói.

Bà lão nhìn vào mặt đồng hồ rồi bảo tôi, “Bây giờ là 12 giờ thiếu 15.”

“Dạ, cám ơn bà.” Tôi vội vã trả lời và bước đi. Có tiếng bà lão nói lớn đuổi theo, nhưng tôi không buồn ngoái đầu nhìn lại. Tôi đi ra đường dọc theo ánh nắng mặt trời. Trời mùa xuân thật đẹp. Đến góc đường, gặp Châu đứng đó, tôi chào hắn, dừng lại nói chuyện một hồi lâu. Mỏi chân quá, tôi rủ hắn vào quán bia gần đấy uống vài ly rồi chia tay. Tôi lại đi một mình.

Đột nhiên tôi nhớ lại rằng mình quên tắt cái bếp điện ở nhà. Thật là phiền hết sức, với một ngày đẹp đẽ như vậy, lại xảy ra cái chuyện không may, phải gió ấy. Lẽ ra, tôi không nên đi dạo một vòng mới phải.

Tôi về nhà, cởi áo khoác ra, lấy cái đồng hồ nhét trong túi bỏ lên bàn, khóa cửa lại rồi nằm dài trên ghế sa-lông cố dỗ giấc ngủ.

Trẻ con hàng xóm đùa giỡn ồn ào gây nên nhiều tiếng náo nhiệt thật dễ ghét. Tôi nằm đó, nghĩ đến cách trừng trị chúng. Cách hay nhất có lẽ là chích cho chúng một thứ thuốc tê liệt làm chúng không cử động được đến nỗi cha mẹ chúng phải dìu chúng vào nhà.

Chúng sẽ phải nằm tê liệt trên giường và không ăn uống gì cả vì chúng không há miệng ra được. Cha mẹ chúng phải đút cho chúng ăn. Sau một tuần, chúng sẽ hết tê liệt nhưng vẫn phải ở trên giường hơn một tháng nữa vì chúng còn yếu lắm. Sau đó chúng khỏi hẳn, nhưng tôi sẽ chích thêm cho chúng một mũi thứ hai, lần này chúng phải chết hết.

Tôi nằm dài trên ghế, mắt mở lớn nhìn lên trần và không thể ngủ được. Tôi cố nhớ đến bà lão với cái đồng hồ ở trước sân. Tôi vui vẻ huýt sáo khe khẽ khi nhớ lại cái đồng hồ không có kim của bà lão. Gần đây, trong tiệm bán đồ cũ, tôi thấy cái đồng hồ bếp hư có kim giống như là dao với nĩa.

Thôi chết rồi, tôi vẫn chưa tắt cái bếp điện. Tôi hộc tốc chạy xuống tắt bếp, xong rồi trở lại nằm trên ghế và cố dỗ giấc ngủ. Tôi khép mắt lại. Tôi buồn ngủ. Nắng xuân rọi qua cửa sổ chiếu thẳng vào mặt tôi. Bắt đầu thấy nóng, tôi đứng dậy đi đến ghế bành bên cửa sổ và ngồi xuống.

Tôi buồn ngủ nhưng nhất định không ngủ. Tôi vào phòng lấy giấy viết ra để viết một cái gì đó. Tôi thấy như có lửa âm ỉ trong tôi. Tôi đã nghĩ đến bố cục, dàn dựng truyện suốt cả ngày hôm qua. Tôi sẽ viết truyện về một nhà pháp thuật cao cường sống trong thời đại chúng ta và không bao giờ tạo nên một phép lạ nào cả. Ông biết, ông có thể tạo nên bất cứ phép lạ nào ông muốn, nhưng ông không bao giờ làm. Khi người ta đến đuổi ông ra khỏi nhà, ông biết ông chỉ cần vẩy một ngón tay là giữ được ngôi nhà của ông, nhưng ông không làm. Ông chỉ lẳng lặng dọn ra khỏi nhà đến ở bên đống rác. Ông có khả năng biến đống rác thành tòa dinh thự nguy nga đồ sộ, nhưng ông không làm. Ông vẫn tiếp tục cuộc sống cơ hàn bên đống rác và chết trong rét mướt mà không hề tạo nên một phép lạ nhỏ nhoi nào trong trọn đời ông.

Tôi hớn hở ngồi xoa tay khoan khoái. Nhất định kỳ này Châu sẽ tức uất lên vì ganh cho xem. Hắn nghĩ là tôi sẽ không bao giờ viết được một cái gì đầy chất sáng tạo của một thiên tài… Hừ, để coi. Cần phải viết nhanh, thật nhanh. Tôi sẽ viết hai mươi bốn tiếng đồng hồ liên tục.

Tôi run lên với nỗi bồn chồn nóng nảy. Tôi không thể phác họa được mình sẽ làm những gì. Tôi phải lấy giấy và viết, nhưng tôi chụp loạn cả lên, toàn là những thứ không cần thiết. Tôi chạy loanh quanh khắp phòng từ cửa sổ đến bàn viết, từ bàn viết xuống bếp, từ bếp lên bàn, lên sa-lông và trở lại cửa sổ. Tôi ngạt thở với ngọn lửa sáng tạo đang thiêu đốt ngực tôi. Bây giờ mới có 5 giờ, tôi còn cả ngày, cả đêm…

Tôi đứng chơ vơ giữa phòng. Tôi đang nghĩ gì nhỉ? Đã sáu giờ kém hai mươi rồi. Tôi phải viết chứ. Tôi hấp tấp kéo bàn viết đến bên cửa sổ với giấy trước mặt và viết trong tay. Tim tôi vẫn còn đập quá mạnh, tay tôi vẫn còn run. Tôi phải chờ tôi lắng xuống một chút. Tôi đặt viết xuống và đốt một điếu thuốc. Mặt trời chiếu thẳng vào mắt tôi, tôi nhíu mày, rít một hơi thuốc và ho sặc sụa.

Có con chim bồ câu bay ngang qua cửa sổ. Tôi nhìn ra cửa sổ, mắt lần xuống dưới đường, thấy một gã đàn ông đang khập khểnh chống nạng đi. Cặp nạng hắn khua lên lộp cộp thật ồn ào. “Hùm!”. Tôi đằng hắng và tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đang núp phía sau nóc nhà thật cao phía bên kia đường và hắt lên mặt tôi. Tôi phải lợi dụng bóng mát để viết thật nhanh về nhà pháp thuật mới được. Tôi hối hả cầm bút lên viết “Nhà pháp thuật dáng người cao ráo.”

Tôi không thể viết gì hơn được. Tôi ngồi bất động đến khi bụng đói cồn cào. Tôi xuống bếp lục lọi đồ ăn, không còn gì ở đấy ngoại trừ một hũ đường. Có người đang gõ cửa thật mạnh. Tôi hỏi lớn “Ai đó?” không có tiếng trả lời. Tôi chạy ra mở cửa, thấy bà lão với cái đồng hồ treo tường hồi sáng đang đứng sờ sờ trước mặt. Tôi ngạc nhiên đứng sững người không biết nói gì.

“Tôi đã đến,” bà lão bảo tôi rồi từ từ bước vào nhà.

Tôi đứng lặng người bên cửa không biết phải làm gì, đuổi bà ra khỏi nhà, hay ngược lại, mời bà ngồi chơi. Nhưng bà lão đã tự tiện đi đến ghế bành bên cửa sổ và ngồi xuống.

“Đóng cửa và khóa lại,” bà lão bảo tôi.

Tôi đóng và khóa cửa lại.

“Quỳ xuống!” Bà lão ra lệnh.

Tôi quỳ xuống và chợt thấy vô lý hết sức. Tại sao tôi phải quỳ trước mặt bà lão? Tại sao bà lão lại vào nhà tôi và ngang nhiên ngồi lên cái ghế bành yêu quý của tôi? Tại sao tôi không đuổi bà ấy ra?

“Này, bà cụ,” tôi nổi nóng lên tiếng. “Bà có quyền gì tự tiện bước vào nhà tôi rồi sai bảo tôi? Tôi không muốn quỳ một chút nào cả.”

“Anh không cần phải quỳ,” bà lão từ tốn đáp. “Bây giờ anh phải nằm sấp úp mặt xuống sàn nhà cho tôi.”

Tôi vâng lời bà lão ngay lập tức. Tôi úp mặt xuống ô vuông lành lạnh thật lâu. Xương vai và xương hông tôi tê điếng. Tôi đang nằm sấp. Không chịu đựng nổi nữa tôi phải cố trở người mới được. Vận dụng hết sức lực, cạnh sườn tê buốt, tôi gượng ngửa cong người dậy, hai đầu gối vẫn bám chặt lấy sàn nhà. Đảo mắt nhìn quanh, tôi thấy mình đang quỳ chơ vơ giữa phòng. Tôi dần dần hồi tỉnh và nhớ lại: Hình như có bà lão trong nhà tôi thì phải? Căn phòng mờ mờ tối, không biết màn đêm đang kéo xuống hay trời đang rạng sáng. Tôi ngoái đầu nhướng mắt nhìn sang phía cửa sổ. Thôi đúng rồi, bà lão đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành yêu quý của tôi, đầu gục xuống ngực. Chắc bà đang ngủ gục.

Cơn giận xông lên ứ tràn làm tôi ngạt thở. Vẫn quỳ giữa phòng, tôi lấy hơi quát lớn.
“Này bà cụ, bà đã tự tiện bước vào nhà tôi, lại còn ngang nhiên ra lệnh sai bảo tôi nữa chứ. Tôi còn nhiều việc phải làm, không hơi đâu gây phiền nhiễu với bà. Yêu cầu bà ra khỏi nhà tôi ngay.”

Không có tiếng trả lời. Tôi đánh bạo đứng dậy đi đến trước bà. Bà lão vẫn ngồi bất động, đầu gục xuống ngực, hai tay gác xoải lên thành ghế. Tôi cúi xuống nhìn thẳng vào mặt bà, miệng bà há hốc, hàm răng giả treo lủng lẳng. Thôi chết rồi, bà lão đã chết.

Người tôi run lên vì sợ, vì giận. Tại sao bà ta lại vào và chết ngay trong nhà tôi? Tôi không chịu đựng được người chết. Lại còn biết bao nhiêu điều phiền toái với cái thây ma này nữa chứ. Vậy là tôi phải đi báo với cảnh sát và giải thích cho họ tại sao bà lão lại vào nhà tôi và chết ở đây. Tôi đặt tay lên trán bà, trán lạnh ngắt, tay chân cũng thế. Hừm, tôi phải làm gì bây giờ?

Tôi đốt một điếu thuốc, đi tới, đi lui và ngồi xuống ghế. Tôi muốn điên lên vì giận. “Đồ…” Tôi gào lên giọng khản đặc tắt nghẽn. Bà lão ngồi lọt thỏm trên ghế như một cái bị rách nát, dơ bẩn lưỡi thè ra, hàm răng giả treo lủng lẳng. Trông bà giống như một con ngựa già chết đói lâu ngày.

“Đồ chết bầm, đê tiện…” Tôi lầm bầm nguyền rủa. Tôi buồn mửa nhưng vẫn không dám lấy giấy báo phủ lên người bà già ấy vì chuyện gì cũng có thể xảy ra dưới tờ báo.

Có tiếng người di động ở căn phòng kế bên. Gã hàng xóm, một công nhân hãng thép, đang thức dậy. Tôi điếng người lên vì sợ gã tìm thấy bà lão đang ngồi chết trong phòng tôi. Tôi lắng nghe bước chân gã. Tại sao gã lại chậm trễ như vậy? Bây giờ là 5 giờ 30. Đúng ra gã phải rời nhà từ lâu kìa. Tôi nghe qua bức tường tiếng nước sôi reo ầm ỉ. Hình như gã chỉ mới bắt đầu uống cà phê. Ước gì gã công nhân chó chết này rời khỏi nhà thật nhanh nhỉ!

Tôi ngã người xuống ghế. Tám phút đã trôi qua, gã hàng xóm vẫn chưa uống cà phê, ấm nước vẫn còn reo. Tôi khép mắt lại ngủ thiếp đi. Tôi nằm mơ thấy gã hàng xóm rời khỏi nhà và tôi cùng đi ra ngoài với hắn. Bước xuống khỏi cầu thang, tôi đóng cửa lại. Cửa khóa mất, tôi không thể trở lại phòng mình được vì quên đem theo chìa khóa. Không lẽ tôi phải bấm chuông đánh thức những người hàng xóm khác. Thật là phiền và nguy hiểm. Tôi đứng trước cửa, phân vân không biết mình phải làm gì. Tôi nghiêng đầu nhìn xuống xem thử mình có bàn tay hay không. Tôi thấy một bên, thay vì là bàn tay là dao, một bên là nĩa.

“Ê!” Tôi bảo Châu, không hiểu tại sao và từ lúc nào, gã đang ngồi chễm chệ trên cái ghế xếp trước mặt tôi. “Coi nè, coi hai bàn tay của tôi nè.” Châu ngồi đó yên lặng, tôi chợt nhận ra không phải là Châu, mà là một hình người được nặn ra từ đất sét.

Tôi choàng tỉnh dậy và tin ngay rằng mình đang nằm trên ghế sa-lông, còn bà lão đang ngồi chết trên ghế bành, bên cửa sổ.

Tôi ngoái đầu nhìn về phía cửa sổ. Ồ, không có bà lão ngồi trên ghế. Tôi say đắm ngắm nghía cái ghế bành trống không, lòng tràn ngập vui sướng. Như vậy tất cả chỉ là giấc mơ mà thôi. Nhưng giấc mơ khởi đầu từ đâu nhỉ? Không hiểu hôm qua bà lão có vào nhà tôi không? Chắc đó cũng chỉ là mơ thôi. Tôi trở về nhà hôm qua vì quên tắt cái bếp điện. Nhưng, biết đâu đó không lại là một giấc mơ? Thôi mặc kệ, bất kể chuyện gì, miễn sao bà lão không còn trong nhà tôi nữa là tốt rồi. Tôi sẽ không phải trình báo lôi thôi với cảnh sát nữa.

Nhưng, tôi đã ngủ trong bao lâu nhỉ? Tôi nhìn đồng hồ, chín giờ rưỡi, nhất định phải là chín giờ rưỡi sáng. Những giấc mơ trong một giấc mơ thật là khủng khiếp.

Tôi thỏng chân xuống ghế, vươn mình đứng dậy. Đột nhiên tôi thấy bà lão nằm chết trên sàn nhà, sau bàn viết, bên cạnh ghế bành. Bà nằm ngửa mặt lên trần, hàm răng giả rớt ra khỏi miệng, hai tay bẻ quặp lại phía sau đến độ không thấy được bàn tay. Hai ống quần xốc lên một chút để lộ hai ống chân xương xẩu xanh xao.

“Đồ khốn nạn.” Tôi gào lên thật lớn và chạy đến đá mạnh vào cằm bà lão. Tôi muốn đá thêm vài cái nữa, nhưng chợt sợ rằng mình có thể gây nên vài dấu vết trên thi thể bà lão và người ta sẽ buộc tội tôi giết bà ấy.

Tôi lùi xa khỏi tử thi bà lão, ngồi xuống ghế sa-lông, đốt một điếu thuốc. Mười lăm phút trôi qua. Đối với tôi, sự thật đã quá rõ ràng và phủ phàng. Vẫn không có gì thay đổi. Họ sẽ bắt tôi đem đi thẩm vấn và buộc tội cố sát. Lẽ ra, tôi phải mang giày vào trước khi đá bà ta mới phải.

Tôi đến bên xác bà lão lần nữa, khom người xuống xem xét kỹ càng khuôn mặt bà lão, có vết bầm thật lớn ở cằm bà ấy.

Tôi tự trấn tỉnh một chút và bắt đầu đi qua đi lại trong phòng. Tôi rít một hơi thuốc, nghĩ đến tình trạng nguy hiểm của mình. Tôi bắt đầu run lên vì đói. Một lần nữa, tôi chạy xuống bếp lục lọi nhưng vẫn không tìm thấy gì ngoại trừ một hũ đường.

Tôi rút bóp ra đếm lại tiền, năm mươi đồng cũng đủ cho vài bữa ăn và có thể còn dư chút đỉnh cho thuốc lá và rượu.

Tôi vuốt lại thẳng thớm áo quần đã bị nhàu nhó suốt đêm qua, đeo đồng hồ, mặc áo khoác vào, đi ra khỏi nhà. Tôi thận trọng khóa cửa nhà lại, bỏ chìa khóa vào túi áo, đi bộ ra đường. Trước tiên tôi phải ăn một cái gì cho đầu óc được tỉnh táo rồi sẽ tính đến chuyện giải quyết cái thây ma ở nhà sau.

Trên đường đi đến tiệm tạp hóa, tôi chợt nghĩ rằng, tại sao mình không tìm đến Châu và kể cho hắn nghe mọi việc? Biết đâu hắn sẽ có một giải pháp sáng suốt hơn. Nhưng tôi gạt bỏ ngay ý nghĩ ấy, vì có những việc chỉ nên làm một mình thôi, không nên để lại nhân chứng.

Tôi đến tiệm tạp hóa mua một ít xá xíu và thuốc lá rồi sang hiệu bánh mì gần đấy.

Một đoàn người thật đông chờ mua bánh đang xếp thành một hàng dài trước cửa tiệm. Tôi vội vã nhập vào hàng ngay. Hàng người vẫn tiến chầm chậm, rất chậm và đột nhiên dừng lại. Hình như có chuyện gì xảy ra ở quầy thu ngân.

Tôi giả vờ lơ đễnh nhìn ngắm đàng sau một cô gái trẻ đang đứng xếp hàng phía trước tôi. Cô nàng tỏ ra rất hiếu kỳ: nàng nhoài người sang bên phải, bên trái, đôi khi nhón gót lên cố tìm hiểu xem có sự cố gì ở quầy thu ngân.

Đột nhiên nàng quay sang tôi hỏi, “Anh có biết chuyện gì đang xảy ra ở đàng trước không?”

“Xin lỗi cô, tôi không biết”. Tôi đáp, cố làm ra vẻ thờ ơ lãnh đạm.

Cô gái dáo dác nhìn quanh quẩn và cuối cùng quay lại tôi hỏi, “Sao anh không ra phía trước coi thử có chuyện gì không?”

“Xin lỗi cô, tôi không thích chuyện ấy.” Tôi trả lời vẫn với vẻ thờ ơ lãnh đạm.

“Anh không thích à, vậy chứ anh đứng đây để làm gì?” Cô gái cáu kỉnh lớn tiếng.

Tôi không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn xuống đất. Cô gái nhìn tôi chăm chú.

“Ờ, mà việc xếp hàng mua bánh mì đâu phải là việc của đàn ông.” Nàng xuống giọng: “Xin lỗi anh nhé, chắc anh còn độc thân chứ?”

“Vâng, tôi còn độc thân.” Tôi trả lời với một tí dịu dàng, nhưng vẫn cố giữ vẻ thờ ơ lãnh đạm, đầu vẫn cúi xuống như cũ. Cô gái nhìn tôi chăm chú từ đầu đến chân rồi đột nhiên nắm lấy áo tôi giật giật nói, “Anh cần mua gì nào? Để tôi mua cho, anh chỉ việc ra ngoài kia đứng chờ là được.”

Tôi ngượng ngùng lúng túng nói, “Cảm ơn cô thật nhiều, nhưng tôi có thể tự mua được mà.”

“Không, anh không cần phải khách sáo. Anh cần mua gì nào?” Cô gái đáp.

“Vậy, phiền cô mua giùm tôi mười ổ bánh mì nhé.”

“Được rồi, anh cứ đi ra ngoài rồi mình sẽ tính sau.”

Nàng còn hích nhẹ khuỷu tay tôi nữa chứ. Tôi bước ra khỏi hàng đến trước cửa tiệm, mặt trời mùa xuân chiếu thẳng vào mặt tôi. Tôi đốt một điếu thuốc. Cô gái quá tốt, quá đẹp. Thật là hiếm hoi trong thời buổi hôm nay. Tôi đứng ở đó khép mắt lại vì chói nắng, hút thuốc và nghĩ đến nàng. Nàng có mái tóc đen óng mượt thật dài và đẹp. “Anh hút thuốc nữa à?” Tôi vừa ho sặc sụa vừa nghe giọng thật ấm của nàng ngay bên cạnh. Nàng dịu dàng trao giỏ bánh mì cho tôi.

“Cảm ơn… cảm ơn… cô… thật nhiều.” Tôi ngại ngùng nhận lấy giỏ bánh mì.

“Tôi thích thuốc lá và luôn cả người hút thuốc đấy.” Nàng đùa và cười ngặt ngoẻo. Tôi cười theo sượng sùng. Nàng lại hỏi: “Anh mua bánh mì cho anh phải không?”

“Không phải chỉ bánh mì thôi, tôi phải tự lo tất cả.”

“Vậy anh thường ăn ở đâu?”

“Thường thì tự nấu, đôi khi ăn tiệm.”

“Anh thích uống bia không?”

“Cũng có chứ, nhưng tôi thích rượu trắng hơn. Có điều ở đây không có nên đành chọn thứ rượu mạnh khác vậy.”

“Tôi cũng thích rượu nữa.”

“Cô cũng thích rượu à? Ước gì tôi được uống với cô vài ly nhỉ?”

“Tôi cũng muốn uống rượu với anh lắm đấy.”

Tôi chợt lúng túng, vừa vân vê cổ áo vừa rụt rè hỏi nàng, “Xin lỗi cô, tôi có thể hỏi cô vài câu được không?”

Nàng đỏ mặt, e thẹn trả lời, “Được chứ, anh cứ hỏi đi.”

“Vậy, thưa cô, cô có tin vào thượng đế không?”

Nàng ngạc nhiên: “Thượng đế hả, có chứ!”

“Và cô nghĩ thế nào, nếu mình mang một ít rượu rồi lên nhà tôi uống. Tôi ở gần đây nè.”

Nàng sốt sắng: “Được chứ, tại sao không?”

“Vậy mình đi nào!”

Chúng tôi đi đến tiệm rượu gần đấy. Vừa chọn rượu, chúng tôi vừa nói chuyện huyên thuyên, đủ loại đề tài, từ chính trị, xã hội đến văn chương, nghệ thuật… Và đột nhiên tôi nhớ đến bà lão đang nằm chết trong nhà tôi. Tôi rón rén ôm chai rượu lẻn đến quầy thu ngân trả thật vội, quên cả tiền thối, rồi vụt chạy ra khỏi cửa tiệm. Tôi chạy bán sống, bán chết gần hụt hơi mới dừng lại thở hổn hển và chợt nhận ra mình đang đứng trước nhà Châu.

Tôi khệ nệ ôm xá xíu, rượu, bánh mì đến gõ cửa. Châu còn bận đồ ngủ bước ra mở cửa, thấy tôi hắn reo lên mừng rỡ: “Biết thế nào cũng là ông mà.”

Tôi chợt đâm ra khách sáo: “Làm gì đấy, tôi đến có phiền gì không?”

“Không, không,” Châu đáp “Đâu có làm gì đâu, chỉ ngồi thơ thẩn ngắm nhà ngắm cửa chơi thôi.”

Tôi bảo Châu, “Nè, có một ít rượu và đồ nhắm đấy. Làm lai rai chứ?”

“Tốt thôi.” Châu cười nói và kéo tay tôi vào.

“Có xá xíu đây, mình cần làm nóng lại không? Hay dùng nguội cũng được.”

“Làm nóng đi, trong lúc chờ đợi mình làm một ít cháo cho ấm bụng cái đã. Cháo đặc biệt đấy.”

Châu bắt cái chảo sứ lên bếp rồi lấy ly rót rượu vào. Hắn nhấp một hơi mặt khoan khoái, nâng cao ly rượu lên tuyên bố “Rượu là một loại tiên dược. Trong cuốn Tửu Kinh có nói rượu bổ hơn cả gạo và bánh mì nhiều. Gạo hay bánh mì gì thì cũng chỉ là loại xác phàm nhét vào bao tử thôi. Còn rượu là những gì tinh túy nhất, là linh hồn của gạo và bánh đấy.”

“Đúng đấy, vô đi!” Tôi cười bảo và cụng ly với Châu. Chúng tôi vừa uống vừa nhắm xá xíu nguội.

“Đã thiệt,” Châu bảo.

Đột nhiên có tiếng lục cục rạn nứt trong phòng. “Cái gì vậy?” tôi hớt hải hỏi lớn.

Chúng tôi ngồi yên lặng lắng nghe. Lại có tiếng giống vậy vang lên nữa. Châu nhào ra khỏi ghế đến bên cửa số hộc tốc giật tấm màn xuống.

“Ông làm gì vậy Châu?” Tôi hốt hoảng la lên.

Châu lầm lì không nói, chạy vụt nhanh xuống bếp, tay quấn tấm màn, nhắc cái chảo sứ ra khỏi lò và càu nhàu, “Mẹ nó, tôi bỏ quên cái chảo không trên lò, nóng quá làm nó bị nứt rồi.”

“Vậy hả!” Tôi thốt lên nhẹ nhõm.

Chúng tôi trở lại bàn, ngồi xuống.

“Hừ, vậy là mình phải ăn thịt nguội rồi,” Châu nói.

“Tôi đói kinh khủng,” tôi đáp.

“Nè, làm đi.” Châu đẩy dĩa xá xíu đến tôi.

“Ngày hôm qua tôi chưa ăn gì cả.” Tôi rên rỉ phân bua.

Châu la lên giọng hài hước, “Vậy hả. Rất hân hạnh được hầu chuyện cùng thiên tài.”

“Thôi dẹp đi,” tôi trừng hắn.

“Hôm qua ông sáng tác chứ gì?” Châu hỏi.

“Ừ,” tôi đáp, “Nhiều trang độc lắm.”

“Đúng là một thiên tài của thời đại chúng ta,” Châu nói và nâng ly làm ực một cái.

Chúng tôi uống. Châu ăn cháo. Tôi ăn xá xíu. Tôi ăn gần hết xá xíu, đốt một điếu thuốc và nói, “Ông biết không, tôi chạy hộc hơi đến đây vì có người đang theo tôi đấy.”

“Ai theo ông?” Châu hỏi.

“Một cô gái.” Tôi ngẩng mặt trả lời. Nhưng Châu không hỏi gì thêm, hắn chỉ lặng lẽ rót rượu ra ly. Tôi tiếp tục kể: “Tôi gặp nàng ở hiệu bánh mì và tha thiết yêu nàng ngay.”

“Cô nàng đẹp không?” Châu hỏi.

“Đương nhiên.” Tôi đáp. “Nét Đông phương độc đáo.”

Chúng tôi uống và tôi tiếp, “Nàng đồng ý lên nhà tôi uống rượu. Nhưng khi chúng tôi vào tiệm rượu thì tôi lỉnh mất.”

“Không đủ tiền à?” Châu hỏi.

“Không, không phải,” tôi đáp. “Nhưng tôi chợt nhớ là tôi không thể để nàng vào nhà tôi được.”

“Tại sao vậy? Có người đàn bà khác trong nhà ông à?” Châu hỏi.

“Ừ, đúng. Nếu ông muốn nghĩ như vậy. Có người đàn bà khác trong nhà tôi đấy.” Tôi cười đáp: “Trong lúc này, tôi không thể để bất cứ ai bước vào nhà tôi được.”

“Chừng nào ông làm đám cưới? Ăn mừng đi chứ!” Châu hỏi.

“Không, tôi không cưới bà ấy đâu.” Tôi cười khúc khích.

“Ừ, vậy thì cưới cô nàng ở hiệu bánh mì đi!” Châu thúc giục.

“Sao ông cứ muốn tôi cưới vợ không vậy?” Tôi hỏi.

“Hừm, chúc mừng thắng lợi!” Châu hô lên giọng ranh mãnh.

(Còn tiếp 1 kỳ)

 

bài đã đăng của Cao Huy

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)