Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Điều tra viên văn hóa và kẻ viết chui
– Chị có viết lách gì không?
– Thỉnh thoảng tôi cũng viết.
– Nghe nói gần đây chị có một số bài viết đăng ở các tạp chí phản động nước ngoài. Các bài ấy chưa được đăng trong nước có nghĩa là chưa qua sự kiểm duyệt của nhà nước. Chị làm như vậy có ý gì?
Vũng Tối
cánh cửa bấy giờ mở toang, ánh sáng mờ chiếu vào, cậu thấy một bóng đen đổ dài in lên bức tường đối diện. Một hình dạng quái dị không ra con người. Bốn chi khẳng khiu dưới cái đầu to tướng, uốn éo như không xương, đôi tai vuốt nhọn hệt con yêu tinh. Cậu bật dậy chạy ra cửa,
lái xe tôi
Theo mắt nhìn của anh thì phong cách lái xe của phụ nữ đại khái có thể chia thành hai loại. Quá sức thô bạo hoặc quá sức thận trọng, chỉ thế thôi. Mà loại sau thì đông hơn nhiều so với loại trước, và chúng ta nên biết ơn về điều đó.
mặt cắt
Tôi viết thử một truyện-ngắn-độc-nhất-như-thế-này; rồi thôi, không viết vậy nữa. Truyện này hoàn tất sau khi bỏ đi 62 chữ là tính từ, trạng từ, túc từ (so với bản thảo).
ghẻ
“Thưa anh thủ trưởng, xin anh trả lời cho chúng tôi biết, phải chăng có chuyện lầm lẫn về vấn đề thời gian? Ủy ban quân quản đã ra thông cáo nói rằng chúng tôi chỉ phải đi học tập mười ngày mà giờ này đã là tuần lễ thứ tư…” Tên thủ trưởng nở nụ cười khó hiểu, nửa trông nham hiểm, nửa như cười thương hại bọn tù nhân ngây thơ.
BÊN BỜ ĐẠI DƯƠNG
Ba tôi bảo rằng, có những đại dương mang theo linh hồn người vượt biển. Nơi mà ba gọi bằng cái tên thật lạ: “miền lặng thầm của tự do.”
Tôi không hiểu lắm hồi còn …
Nhà Phê Bình Thám Tử
Xác Hoàng cháy đen, tìm thấy, kẹt trong chiếc xe nổ tung, cháy rụi. Đáng lẽ nhà quàn sẽ không trưng bày trong hòm mở nắp, nhưng di chúc của anh, đã viết sẵn, muốn …
bữa tiệc của babette
Trong giáo đoàn có hai bà cụ trước khi cải đạo đã nói xấu nhau, vì thế làm hại cuộc hôn nhân và cơ nghiệp của nhau. Bây giờ họ không nhớ nổi chuyện hôm qua hay tuần trước, nhưng họ nhớ điều sai trái 40 năm trước và cứ nhắc đi nhắc lại chuyện cũ, để rồi cau có với nhau.
cái đồ vô tổ quốc!–the stateless
Người ta khiêng ông đến trạm cấp cứu sân bay như khiêng một túi hành lý. Thực ra ông còn nhẹ hơn bất kỳ bọc hành lý nào mà người ta mang lên máy bay.
người chú
Pháp trường là một triền núi vắng vẻ, ở khá xa thành phố. Nói là pháp trường, chứ thực ra chỉ là một bãi đất trống, với một cái cọc để trói tử tội, và một cái hố vừa đào chiều hôm trước. Chỗ bắn thay đổi luôn, mỗi nơi thường chỉ dùng cho một vụ xử.
vịnh thái lan
Có một hòn đảo nổi tiếng vì được nhắc nhiều những năm tám mươi, nơi giam giữ hành hạ những người vượt biển, đảo Kohkra. Trong lịch sử của nó, có một giai đoạn 22 ngày đêm, 500 tên cướp biển thay nhau hãm hiếp nhiều phụ nữ nhiều lần, với 57 tàu đánh cá của Thái tham dự.
mầu son cũ
(Để nhớ lại một màu son)
Người đàn bà trẻ tìm thấy đoạn văn viết ngắn dưới đây trên trang mạng riêng của Mẹ, bằng tiếng Việt Nam, khi chị vào máy tìm hồ sơ …
tìm con
Mỗi lần có dịp đi máy bay, chị rất sợ có một bất trắc nào đó làm máy bay không xuống đất được. Thời chiến tranh, chị cứ sợ súng ở dưới bắn lên. Thời …
Chim Chích Lạc Vào Rừng
Sáu giờ rưỡi sáng ngày 17 tháng Tám năm 1975, chiếc xe buýt lớn chở vợ chồng tôi và bốn đứa em cùng với một số người tỵ nạn khác lăn bánh ra khỏi cổng …
Dao Gương[1
Đến giờ, vết thương đã thành sẹo. Vết sẹo không lồi, xù xì mà hoắm sâu vào trong, bén vào phần thịt mới, đến tận xương. Mỗi khi ngửa vết sẹo trước nắng, nhìn nghiêng, tôi thấy một đóa hoa sáu cánh, giật mình kỹ lại, tôi lắc đầu, thở dài…sẹo dày lên, chuyển thành màu đen, mỗi lần nắng chiếu vào, chỗ sẹo bong ra, chảy máu từ vị trí tôi nhìn thấy bông hoa sáu cánh
hàng xóm
Truyện ngắn Hàng Xóm được đăng dưới bút hiệu Bảo Chấn, trong mục Những Cây Bút Mới của tạp chí Làng Văn số 26, tháng 10, 1986. Truyện được sáng tác vào thời gian tác …
những trận đột kích đêm – night raids
Chủ nhà là người Việt Nam. Họ lao đến gặp chúng tôi trong bộ đồ ngủ và với những bàn tay vung vẩy. “Đi chỗ khác mà ăn trộm!” họ la hét, và đột nhiên các đèn khác trong khu phố cùng bật sáng.
Eveline
Khi dịch truyện ngắn này, tôi không thể không nghĩ đến thân phận của rất nhiều người Việt Nam, trong số có những người thân quen của tôi, đã cùng chung một cảnh ngộ với cô gái trong truyện. Mức độ của sự bất hạnh có thể hơn kém khác nhau, nhưng nỗi đau của thân phận con người là một.
Cỏ Non Biếc Mãi
Năm ấy, Trò còn tuổi teen, còn thầy trên dưới ba mươi. Trò từ tỉnh nhỏ vô Sài Gòn, nhưng cái đầu của Trò đã toan tính những chuyện trên trời, dưới biển, như là …
bóng người cùng thôn
Lê Tâm nghĩ đến ngày qua đời của mình. Người thân không có ai, chỉ có vài chiến hữu. Khi ông chết, hy vọng có một hội đoàn lo liệu…
“And I’m Guilty of That!”
Wendy ngừng một lúc. Chị đang chờ một cách tuyệt vọng câu trả lời của tôi – hay đúng hơn là một lời thú tội. Thành ra tôi nói cho chị yên lòng. Và vì nhận tội thay cho cả chủng loại con người, tôi dùng thứ ngôn ngữ mà hầu như ai nghe cũng hiểu. Tôi thì thầm, “And I’m guilty of that!”
mùa xuân nơi đâu
GIỮA BẦU TRỜI
Tranh Paulina Đàm
Buổi chiều cuối năm dường như trôi qua thật chậm, chậm đến nỗi anh có cảm tưởng như nó đang dừng hẳn lại. Cảnh vật trước mắt anh trông như …
phép màu
Khi những tia nắng vừa ngập ngừng rón rén trên thành bao lơn, ông đã vội mang lồng sắt ra phơi. Đăm đăm nhìn cái lồng trong nắng sớm, ông vẫn thấy như có những …
nhà nằm trong hẻm
Căn nhà hai tầng lầu nằm chung với những căn nhà lầu thẳng tắp dọc theo hai bên hẻm, nếu không phải là tay chơi cỡ Hoàng, thì chẳng ai biết đó là một ổ điếm. Gọi là ổ điếm nghe như có điều xúc phạm tới nơi ăn chơi bề thế và sang trọng này. Hoàng gọi đây là nhà chị Marie.
máng cỏ ấu thời
Tôi vừa gặp một người có ít nhiều liên quan đến quãng đời xưa cũ, xa lăng lắc của mình. Đang đứng tần ngần nhìn các cây thông Giáng Sinh bằng nhựa đủ kiểu, đủ …
Cái chết của vị linh mục
Lần này không có hy vọng nào cho ông nữa, đó là cú đột quỵ lần thứ ba. Đêm này qua đêm khác, tôi đi ngang qua ngôi nhà (lúc đó là ngày nghỉ) nhìn …
Biện pháp của mối
Một người nói, “Người chúng tôi muốn gặp chính là anh.” Người kia tiếp lời, “Chúng tôi là công an, chúng tôi được lệnh bắt anh vì tội tham gia tổ chức phản động chống phá cách mạng, chống phá chính quyền nhân dân.”
XE MÂY NGÀY CŨ
Bầu trời hôm nay—không biết vô tình hay cố ý—sao mà xám xịt, ủ ê. Mây vần vũ, sà xuống thật thấp, như muốn nuốt chửng lấy nhân gian. Trời se se lạnh, đúng là …

Bình Luận mới