Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
có những thứ cần phải đốt đi
Ông bác sĩ nhấn mạnh, “Cô thấy bao nhiêu người chung quanh, không có ai ôm chầm lấy kẻ tẩm đầy xăng lên người như thế, họ tránh xa ra, và họ gọi cảnh sát.” Nỗi bực bội lại dạt về, cô gằn giọng, “Họ tránh xa ra để quay phim, ông có hiểu không?”
CUỘC HẸN
Lửa!
Lửa ngùn ngụt như đang nuốt chửng dãy lầu. Lửa bắt đầu luồn những lằn đỏ rực sau khi đám khói đen ngòm len vào từng ngõ ngách căn phòng. Mắt Tha còn lơ mơ …
tấm chăn bông
Nguyên tác tiếng Urdu: Lihaaf
Ban Biên Tập chuyển ngữ từ bản tiếng Anh
The Quilt của Syeda Hameed và Tahira Naqvir
Ismat Chughtai (1915 – 1991) là nhà văn người Urdu nổi tiếng về khí phách và …
“Pay It Forward!”
Cuộc sống mới của gia đình Mai ở vùng ngoại ô Virginia làm nó chợt nghĩ đến những con lươn cố chạy thoát chậu nước ngâm muối hạt — những khoảnh khắc ngo ngoe, bấp bênh, trơn trượt. Qua những show trên đài truyền hình Mỹ hằng đêm, những tai họa kiểu Mỹ thường được diễn tả quá mức … nhưng trong ngôi nhà này, con bé trải nghiệm những hoang mang hàng ngày trong sự im lặng xốn xang.
ngõ cụt
Chúng tôi vẫn vào rừng những sớm mai. Đã năm, sáu năm trời như thế. Mùa hạ, bàn tay níu bàn tay. Mùa đông mỗi người tháo một bên găng tay để có một bàn tay trần, đan những ngón tay nhau. Như thể buông nhau ra, sẽ có một người đi lạc.
người và tôi
Làm ơn, trả tôi con mèo…Dòng chữ nhá đi nhá lại trong đầu tôi. Quá ngẫu nhiên, quá đột ngột, tôi không thể hút tiếp điếu thuốc. Thuốc lá cháy tiêu từng mẩu, khói thuốc …
mảnh vỡ, khăn giấy, mối tình | The Shard, The Tissue, An Affair
Tôi muốn nói với anh, thiên thần đang ngủ trên vai tôi, rằng lạ lẫm là thứ tình yêu giữa hai kẻ lưu vong có thể bị cản trở bởi cơn đói khát của ký ức, rằng Việt Nam vẫn tồn tại, qua nhiều cách, là một đất nước chưa kết thúc giữa chúng ta – ngay cả lúc này, thân thể sát cận, môi kề cận môi.
chuyện tình hai cái ghế ba cái trứng
Hai bà già trầu lâu lâu hẹn gặp nhau ở vườn kiểng. Trên tấm phản ván gõ ngó ra cái sân xanh um cây cỏ, họ ngồi kiểu một căn một chái, đùi gấp nằm-đùi …
Tình Sầu Của Bướm
Xưa tôi từng đắm đuối một em. Ở tuổi chạm ngưỡng trưởng thành, em không còn vẻ ngơ ngác của một thiếu nữ mới lớn, tuy mắt vẫn sáng môi vẫn tươi, vầng trán đã …
xuân muộn
SÔNG KÝ ỨC
Tranh CẨM TÂM
Lật bật mà Tết lại sắp tới. Làng xóm đó đây thảy đều chộn rộn đón xuân về, mỗi nhà mỗi kiểu. Mấy năm trước, lúc nào cô Thơm cũng thấy …
HẤP HỐI SAU KHI CHẾT
Nhà văn-nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, ành Trần Cao Lĩnh
(1936-2006)
Lúc các bạn sĩ, ít nhất là bốn, lần lượt gọi điện thoại báo tin nhà thơ lớn qua đời, giàn nhạc tang bên hàng xóm …
những viên thuốc giả cho một cơn điên thật
Đợt ấy, nàng nói lung tung. Chuyển đột ngột từ chuyện này sang chuyện kia. Không theo kịp câu chuyện của vợ nên anh chỉ gật đầu. Anh gật đầu liên tục trong lúc nàng thao thao hết chuyện này sang chuyện khác. Nàng kéo lê anh từ xứ sở thần tiên ra cuộc sống sần sượng bên ngoài. Đang từ vực sâu của cơn trầm cảm nàng bay vút lên cao như ngọn pháo bông, và nổ tung, tỏa sáng khắp bầu trời.
Hồ Nước Mùa Xuân
Tôi ngồi giữa một nơi có nhiều nhóm người đang làm những chuyện khác nhau. Dưới gốc tre là một nhóm đang tập ca hát cho những buổi diễn ban đêm ở đây vào tuần …
TIN MỪNG ĐẦU TƯ
Ông hầm hầm mặc áo quần, mặt đỏ gay, loảng xoảng tìm chìa khoá xe trong cái đĩa trên tủ cạnh cửa ra vào, bộ điệu hung hăng khiến bà vợ phát sợ. Chuyện gì …
giáng sinh này, giáng sinh xưa
Bà biết ông không còn sáng suốt như thời trai trẻ. Bà đã chuẩn bị cho cái ngày hình ảnh bà nhòe đi trong trí nhớ ông, và ông ngập ngừng nhìn bà, nói với bà bằng cái giọng rụt rè quen thuộc, “Xin lỗi, bà là ai; tôi có quen bà không?”
Đêm đông lạnh lẽo
Cô bé ôm chặt lấy mẹ. Con có lạnh không? Dạ hơi hơi lạnh. Con nhìn trời xem có thấy ngôi sao lớn nhất kia không? Dạ có, mẹ ơi có phải ngôi sao đã chỉ đường cho ba vua đến hang Bê-lem nơi Chúa hài đồng được sinh ra phải không mẹ? Ờ, và nó vẫn toả sáng soi đường cho chúng ta. Họ nói chuyện không dứt, vì lạnh, vì sợ.
miêu (tiếp theo và hết)
Trước năm giờ sáng tôi đã dậy. Thành phố vẫn mơ màng cơn say. Người trong nhà không ai thức vào giờ này, đèn sáng đột ngột khi mặt trời còn chưa ló là dấu …
Chúng ta phải nói gì khi không thể nói về tình yêu
Bạn bè gọi anh là BP, viết tắt của từ “Boat People”– hay vô số những phận đời thuyền nhân phiêu dạt mà anh đã kể trong quyển tự truyện của mình. Hầu như trong những lần gặp mặt nào cũng vậy, sau khi đã uống vài ly, thể nào người ta cũng đem câu chuyện về Cuộc Vượt Biển Vĩ Đại của BP ra kể cho nhau nghe; đôi khi với hai ba phiên bản khác nhau, rồi cười vang khoái chí. Tên anh đã trở thành một trò đùa bất tận.
NÀNG TAN TRONG VŨ ĐIỆU QUAY CUỒNG
Nàng nhớ lại cách mặt trời đã thiêu đốt cơ thể nàng và từng cơn gió đang cuồn cuộn thổi; bên khoé mắt nàng là màu xanh thăm thẳm mênh mông của biển. Sau đó, nàng cảm thấy cha mình đang đỡ nàng ngồi dậy, rồi nàng nếm được hương vị của chất lỏng ấm ẩm, và thế giới bắt đầu hoà tan vào cơ thể nàng qua những ngụm sữa nhỏ đó.
cầu thang tối
Mười giờ tối, dãy lầu im ắng đến nỗi tiếng kim đồng hồ nhích chuyển vẫn nghe rõ mồn một, mấy hôm có người chòm xóm cũng vui, ai ngờ họ chẳng ở lâu rồi cũng đi nơi khác, giờ thì tôi lại một mình với dãy lầu đơn độc. Đang tập trung đọc sách thì tôi giật mình khi tiếng gõ cửa lại vang lên, một âm thanh lộc cộc, tôi ngạc nhiên với những câu hỏi lạ lẫm trong đầu “Ai gõ cửa giờ này? cô gái đã dọn đi rồi, chẳng lẽ là bà chủ?”
mặt nạ da người
Con Kiều Phương, ngày mai nghỉ việc, tìm nơi khác mà làm, làm ở chỗ này, khi nào mới khá lên được. Đấy! Ấn phẩm xuất bản ra dân chúng họ chê đầy tai kia kìa, ba cái văn chương vớ vẩn, nhạt thếch ấy thì ai mà đọc, bao nhiêu vốn liếng đổ vào đấy. Quảng bá đến tận trên mây mà đọc vào thì chả ra ngô ra khoai gì, họ bảo cái Trung tâm này là Trung tâm lá cải, có mà xấu hổ cả đám hay không?
hai lần chết
“Giờ tui lấy tấm gương anh mà rút ra bài học kinh nghiệm, khỏi cần và cũng không dám phấn đấu thêm làm chi cho tốn tiền, khổ thân. He he, anh đi thanh thản nhé nhé…” Đồ đểu, miệng nó khấn vậy, mà mặt nó ra vẻ thê lương, làm ai trong đám tang cũng khen nó thương thủ trưởng. Ông tức điên người, dang tay muốn tát cho nó một cái đích đáng, nhưng cái tát rớt vào khoảng không, trong khoảnh khắc đó, ông buồn rầu nhận ra mình đã thành ma mất rồi.
di vật
“Có nhiều dấu hiệu là hỏa tiễn loạn quân,” người đàn ông nói. Hình ảnh một khung trời biếc xanh hiện ra trong óc tôi. Một cái hỏa tiễn vùn vụt lao tới, vệt khói trắng vạch dài trên bầu trời biếc xanh. Hành khách biến mất trong chớp mắt. Những mảnh vụn lấp lánh bầu trời. Ngọn pháo bông tung toé những bông hoa máu. Chiếc giầy đây còn bàn chân đâu rồi?
Ðiện thoại lúc không giờ
Búa lại gõ vào đầu. Những tiếng tách vỡ ra ở phần vỏ não. Những cây kim đã hết gây cảm giác đau như lúc mới châm vào da đầu. Tôi nghe như có máu ứa ở mỗi cọng thun. Tiếng tách thì gãy khô như vỏ của những hạt dẻ…
Người Làm Nghề Thân Cộng
Trong số năm người ngồi quanh chiếc bàn trong nhà hàng Ninh Hòa, tôi là dân tỉnh lẻ North Dakota, ăn nói kém cỏi và ít có quan hệ với sinh hoạt văn nghệ và …
bên kia mùa hè
“Tôi muốn đến ở dưới khách sạn. Cho tiện.” Sau câu nói bất chợt của tôi, Vị tỏ vẻ bối rối vì, có lẽ chàng không ngờ tôi lại đề nghị một điều như vậy. Còn Viên, cô kín đáo nhìn tôi rồi e dè lên tiếng, “Như vậy có tiện không?”
bao la như biển thái bình
Sang tức cảnh sinh tình đứng lên uốn éo hát bài “Lòng Mẹ” của Y Vân, “Lòng mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào. Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu.” Mẹ cảm động rơm rớm nước mắt. Như mọi lần, mẹ nghĩ ngay đến người chồng đã khuất, “Bữa ni anh em bây sum vầy mà cha bây không còn để chứng kiến cho thỏa dạ.”
VĂN NÔ, bản cáo trạng vụ án văn học chưa được thụ lý
Không lâu sau ngày miền Nam sụp đổ, kể từ tháng 8 năm 1975 Hội-Trí-Thức-Yêu-Nước được thành lập, trụ sở đặt ở góc Nguyễn Thông-Tú Xương, nơi tụ tập đông vui “trí thức” các loại: …

Bình Luận mới