Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Ukraine Email bài này

bản tin

♦ Chuyển ngữ: 0 bình luận ♦ 14.03.2022

 

Vasyl Semenovych Stefanyk vừa là nhà văn vừa là một nhà hoạt động chính trị và là nghị viên Quốc Hội Áo Quốc từ 1908 đến 1918. Ông chào đời (14 tháng 5, 1871) và qua đời (7 tháng 12, 1936) tại Rusiv, Ukraine. Truyện ngắn Bản Tin Hoàng Chính dịch từ bản Anh ngữ The News của G. Tarnawsky trong tập Modern Ukrainian Short Stories do Ukrainian Academic Press xuất bản năm 1995.

a

 

Có tin trong làng là Hryts đã trấn nước đứa con gái nhỏ ở dưới sông. Hắn muốn dìm luôn đứa lớn nữa nhưng nó năn nỉ nên hắn ngưng. Kể từ khi vợ chết, cuộc sống của hắn đã vô cùng chật vật. Không có vợ, hắn không thể nào chăm sóc mấy đứa nhỏ. Không ai muốn lấy hắn, không chỉ vì hắn có con nhỏ, mà còn vì chẳng có gì để bỏ vào miệng. Trong hai năm hắn đã chịu đựng như thế với hai đứa con gái nhỏ. Không ai biết hắn sống ra sao và nghề ngỗng thế nào, trừ những người hàng xóm kế cận. Họ nói là suốt mùa đông Hryts không đốt lò sưởi trong nhà, và gần như cả ngày mấy cha con ngồi co trên bếp lò.

Và bây giờ cả làng đều bàn tán về hắn. Một buổi tối khi hắn về nhà, mấy đứa con gái đang ngồi trên bếp lò.

“Ba! Tụi con đói bụng,” Handzunya, đứa lớn, nói.

“Ăn tao đi! Chứ tao biết cho tụi bay cái gì để ăn bây giờ? Đây, lấy mấy miếng bánh mì rồi tọng vào họng chúng mày đi!”

Hắn cho hai đứa một mẩu bánh mì, chúng nó vồ ngay lấy như mấy con chó nhỏ vồ cục xương đã tróc hết thịt.

“Mẹ chúng mày đẻ chúng mày ra để cho tao gánh, sao trời không vặn cổ bà ấy sớm cho tao đỡ khổ! Ngay cả bệnh dịch cũng lảng vảng đâu đó chứ có thèm lan đến đây đâu! Đến bệnh dịch còn sợ, không dám đến cái nhà này mà!”

Hai con bé chẳng để ý xem bố nói gì, bởi vì ngày nào giờ nào cũng hệt như thế, và chúng nó đã quen rồi. Chúng nó ngồi ăn bánh mì trên bếp lò, cử chỉ của chúng nó gợi lên sự kinh hãi và lòng thương xót. Có trời mới biết bằng cách nào mà những mảnh xương bé bỏng này vẫn dính vào nhau được. Chỉ có bốn con mắt màu đen là còn sinh động và nặng trĩu. Những con mắt có vẻ nặng như chì, phần thân thể còn lại sẽ bị gió cuốn đi như lông chim, nếu như không có những con mắt ấy níu chúng lại. Bây giờ, ngay cả khi hai con bé ăn miếng bánh mì thiu, những mảnh xương trên mặt chúng nó dường như cũng sắp nứt toác ra.

Ngồi trên băng ghế dài, nhìn hai đứa con, Hryts nghĩ thầm, “xác chết,” và rồi niềm kinh hãi phủ chụp lấy hắn khiến toàn thân hắn đẵm mồ hôi. Rồi hắn bỗng thấy buồn, như thể có một hòn đá nặng đè lên ngực hắn. Hai đứa con gái nhai bánh mì, còn hắn phủ phục xuống nền nhà, cầu nguyện, nhưng suốt khoảng thời gian ấy, hắn muốn nhìn hai đứa con để nghĩ rằng chúng nó là những xác chết.

Vì vậy suốt mấy ngày, Hryts sợ phải ở trong nhà, hắn lân la qua hàng xóm, mấy người láng giềng bảo là lúc nào hắn cũng lo âu. Người hắn xạm đi, mắt hắn thụt sâu vào trong đầu, để hắn khỏi phải nhìn thế giới bên ngoài, mà nhìn vào tảng đá đang đè nặng trên ngực hắn.

Một buổi tối Hryts về nhà, luộc ít khoai tây cho hai đứa con, bỏ thêm muối và đổ lên trên bếp lò, cho chúng ăn. Khi chúng ăn xong, hắn nói:

“Xuống đây, mình sẽ đi thăm người nào đó!”

Hai đứa con gái leo xuống khỏi bếp lò. Hryts quấn mớ giẻ rách lên người chúng nó, bế Dotska, con bé em, và dắt tay Handzunya, con chị đi ra ngoài. Hắn đi một đoạn đường dài băng qua những cánh đồng và sau cùng dừng lại trên đỉnh một ngọn đồi. Trong lòng thung lũng phía dưới là dòng sông lấp lánh ánh trăng, uốn lượn như một dòng thuỷ ngân keo đặc. Hryts rùng mình, bởi dòng sông lấp lánh gần như thôi miên hắn, và tảng đá đè trên ngực hắn càng lúc càng nặng hơn. Hắn thở hổn hển và bế con bé Dotska một cách khó khăn.

Ba cha con đi xuống phía bờ sông. Hryts nghiến răng thật mạnh để âm vang dội xuống lòng thung lũng, hắn cảm thấy như một lưỡi lửa đang thiêu đốt trái tim và nung nấu đầu hắn. Khi tới gần dòng sông, hắn chạy miết, bỏ con bé Handzunya lại phía sau. Con bé chạy theo hắn. Hryts nhanh chóng vung tay quăng Dotska thật xa xuống sông.

Hắn cảm thấy dễ chịu hơn, và hắn nói thật nhanh:

“Ba sẽ nói với cảnh sát là không còn cách nào khác, không có gì để ăn, không có gì để sưởi ấm trong nhà, để nấu nước nóng giặt quần áo hay gội đầu, không có gì hết. Ba muốn bị trừng phạt, bởi ba là kẻ tội phạm, ba đáng bị treo cổ.”

Đứng cạnh hắn, Handzunya liến thoắng nói, hệt như hắn:

“Ba đừng trấn nước con, đừng trấn nước con, đừng trấn nước con!”

“Thôi con đã nói vậy thì ba không trấn nước con nữa, nhưng mà con chết vẫn hơn là sống, và ba đàng nào cũng bị treo cổ thì giết một hay hai đứa cũng vậy thôi. Lúc còn bé con đã đói khát, rồi con sẽ phải đem thân đi cho con người Do Thái bú nhờ, rồi con sẽ lại đói khát nữa cho mà xem. Nhưng thôi, tùy con đó.”

“Đừng trấn nước con, đừng trấn nước con, ba à!”

“Không, không, ba không trấn nước con đâu, nhưng Dotska sẽ sung sướng hơn con. Con về lại trong xóm mình đi, còn ba, ba sẽ đi nộp mình cho cảnh sát. Con thấy không, đi lối này này, đi hoài lên đồi, rồi tới cái nhà đầu tiên, thì vào, rồi kể cho người ta nghe chuyện gì xảy ra, nói với họ là ba muốn dìm con chết, nhưng con năn nỉ nên ba đã để cho con về, nói với họ con muốn ngủ ở đó. Rồi ngày mai nói với họ có việc gì cho con làm, xin giữ mấy đứa nhỏ. Thôi con đi đi, muộn rồi.”

Và Handzunya bước đi.

“Handzunya à, Handzunya ơi, cầm lấy khúc cây này, chó nó xồ vào con là nó cắn con đó. Con dùng cái cây này để tự vệ.”

Handzunya cầm lấy cây gậy và đi băng qua những cánh đồng.

Hryts xắn quần để lội qua sông, bởi vì thành phố nằm ở phía đó. Khi mực nước lên tới mắt cá thì hắn đột nhiên đứng lại.

“Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần, a-men. Lạy Cha chúng tôi ở trên trời và dưới đất.”

Hắn xoay đầu và đi về phía chiếc cầu.

bài đã đăng của Vasyl Stefanyk

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

  • Long Nguyen viết:

    “Không, không, ba không trấn nước con đâu, nhưng Dotska sẽ sung sướng hơn con. Con về lại trong xóm mình đi, còn ba, ba sẽ đi nộp mình cho cảnh sát. Con thấy không, đi lối này này, đi hoài lên đồi, rồi tới cái nhà đầu tiên, thì vào, rồi kể cho người ta nghe chuyện gì xảy ra, nói với họ là ba muốn dìm con chết, nhưng con năn nỉ nên ba đã để cho con về, nói với họ con muốn ngủ ở đó. Rồi ngày mai nói với họ có việc gì cho con làm, xin giữ mấy đứa nhỏ. Thôi con đi đi, muộn rồi.”

    Câu chuyện kinh khủng. Cha giết con vì quá nghèo và đói. Chuyện cha mẹ sát hại con cái đôi khi có thể xảy ra tại bất cứ quốc gia nào vào bất cứ thời đại nào. Nhưng truyện ngắn này (mặc dù hơi ngắn) hay. Có lẽ hay ở văn phong và bút pháp. Yếu tố câu chuyện, plot, dù có động trời tới đâu nhưng nó chỉ hay khi nhà văn diễn tả được sự khủng khiếp đó bằng văn chương. Sự kinh khủng làm động lòng người khiến người ta suy nghĩ về phận người.

    Nhà văn Hoàng Chính dường như làm chủ được dòng văn dịch thuật uyển chuyển sang tiếng Việt.

    bản pdf tiếng Anh tập truyện ngắn Stone Cross, xuất bản 1971.

    http://diasporiana.org.ua/wp-content/uploads/books/13772/file.pdf?fbclid=IwAR1haUKyAfh9bJXyzGteXQ_ZV_6KoxppkSiDdwcytvH1SgGxeotB2FJ0eCA

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)